Mùng một tháng Tư, Hộ Quốc Công Phủ tổ chức bữa tiệc mừng tuổi đơn giản cho nữ nhi Ích tỷ nhi của Thẩm Trác, chỉ mời một nhà ba người Thẩm Minh Lam Tào Kiên, huynh muội Tống Trì Tống Tương và biểu cô nương Ngu Ninh Sơ, những thân giao quan trường khác đều không mời.
Vào tháng Giêng, Hàn Cẩm Tranh đã được đưa trở về từ thôn trang, thân gầy như cây gậy trúc.
Hơn hai tháng qua, nàng được trượng phu và nữ nhi chăm sóc đã khôi phục được dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn trước kia, chỉ là nét mặt càng thêm phần điềm tĩnh hơn trước.
Nàng mỉm cười dịu dàng đứng bên cạnh Thẩm Trác, nếu không cần thiết nàng sẽ không nói nhiều.
Tiểu thọ tinh Ích tỷ nhi đã biết đi, còn có thể gọi thúc thúc cô cô rất là đáng yêu.
Ngu Ninh Sơ và các huynh đệ tỷ muội đều tặng lễ vật cho bé.
Về phần mẫu thân của Thẩm Trác là Hàn thị cũng không lộ diện.
Từ lúc bà đến thôn trang liền ngã bệnh, đến lúc trở về cũng nằm liệt giường.
Thẩm Trác đã mời lang trung đến khám nhưng lang trung cũng nói thân thể bà không có bệnh gì lớn chỉ là tâm bệnh mãi không khá hơn được.
Ngu Ninh Sơ nghĩ đến ánh mắt kiêu căng của Hàn thị trước kia, người kiêu ngạo như vậy hơn nửa đời người đột nhiên phụ mẫu gặp phải biến cố bị chém cả nhà mà bên cạnh lại không có trượng phu an ủi, không có nhi nữ bầu bạn sẽ rất khó vực dậy được.
Không phải ai cũng có thể suy nghĩ được như Hàn Cẩm Tranh.
Ngày mùng ba, cuối cùng Tam phu nhân và Thẩm Dật cũng mang được quan tài của Thẩm thị trở về Kinh Thành.
Từ trước khi bọn họ xuất phát, Thẩm Nhị gia và Thẩm Tam gia đã thay bà chọn một chỗ phong thủy tốt trong mộ địa Thẩm gia.
Bọn họ cũng đã viết thư xin ý kiến của Hộ Quốc Công ở biên cương xa xôi.
Vì chuyện dời mộ cho Thẩm thị là khẩu dụ của Chiêu Nguyên Đế cho Thẩm gia, Hộ Quốc Công cũng biết rõ Thẩm thị chịu nhiều ủy khuất nên rất thương tiếc ủng hộ bà dời mộ.
Thái phu nhân mặc dù trong lòng vạn lần không muốn nhưng không thể làm được gì, chỉ có thể nhìn hai nhi tử vì chuyện của Thẩm thị bận rộn tới lui.
Thẩm thị đã hạ táng được mười năm, hồng nhan sớm đã thành bộ xương khô nên quan tài cũng không tản ra mùi gì lạ.
Hộ Quốc Công Phủ cho dựng linh lều để người thân và bằng hữu tới bái tế.
Ngu Ninh Sơ mặc một thân hiếu y quỳ gối trước quan tài của mẫu thân.
Mỗi lần nghĩ đến mẫu thân khi còn sống phải chịu ủy khuất, phải cùng người không thích sinh nữ nhi, Ngu Ninh Sơ liền không nhịn được rơi lệ.
Thẩm Tam gia canh giữ trước quan tài của muội muội cũng rơi nước mắt giống chất nữ.
Bảy ngày sau, Thẩm thị một lần nữa được hạ táng.
Cách ngày hạ táng Thẩm thị đã qua mấy ngày, Ngu Ninh Sơ đã có thể nói cười vui vẻ với các tỷ muội tốt.
Thấy nàng như vậy, Thẩm Minh Lam và Tống Tương đều thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, Thẩm Minh Lam mới nói: “A Vu, cuối tháng này Tứ ca sẽ khởi hành đi biên quan.
Trước khi đi, hắn muốn tất cả huynh đệ tỷ muội chúng ta cùng nhau tụ tập một bữa, ngày mốt là thời gian mọi người đều rảnh rỗi nên chúng ta tính đi Hương Sơn du ngoạn.
Mọi người đều đã đáp ứng rồi, ngay cả Đại ca và Đại tẩu cũng sẽ mang theo Ích tỷ nhi đi cùng, bây giờ chỉ còn thiếu mỗi mình muội, muội cảm thấy thế nào?”
Cuối cùng thì Thẩm Trác cũng đã …
Ngu Ninh Sơ do dự một lát rồi đáp ứng đi cùng mọi người.
Nàng tin tưởng Tống thị đã giải thích rõ ràng với Thẩm Khoát, Thẩm Khoát lại sắp phải đi xa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
