Cuối cùng, Tống Trì cũng nghe được chính miệng Ngu Ninh Sơ thừa nhận nguyện ý gả cho hắn, một tiếng “Ừm” của nàng như sợi tơ mềm dẻo quấn lấy trái tim hắn, vừa ấm áp vừa ngứa ngáy, cổ họng Tống Trì cuồn cuộn muốn hôn lên mặt nàng.
Trong lòng Ngu Ninh Sơ cũng có dòng nước ấm bắt đầu khởi động, trong lòng nàng kiên định chưa từng có.
Chỉ cần Tống Trì lại tới cầu thân nàng sẽ đồng ý ngay mà không cần băn khoăn nữa.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, cả người nàng đều cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái.
Cho đến khi bàn tay to của Tống Trì dán lên mặt nàng, hơi thở nóng rực phủ xuống, Ngu Ninh Sơ lập tức bừng tỉnh, xấu hổ đẩy hắn ra lui về sau mấy bước, đưa lưng về phía hắn nói: “Không còn sớm nữa, huynh nên đi rồi.”
Nhưng bất cứ ai trong hai người ai cũng không muốn di chuyển.
Mỹ nhân đứng dưới ánh đèn dịu dàng, chiếc cổ trắng nõn mảnh khảnh hơi rũ xuống, hai tay bất an đan trước người, cả khuôn mặt chỉ lộ ra một đôi vành tai như ngọc, bộ dáng thẹn thùng đáng yêu.
Nàng như vậy làm sao Tống Trì nỡ rời đi, hắn chỉ hận không thể một lần nữa xông tới ôm lấy nàng yêu thương nàng từ đầu đến chân.
Đáng tiếc, Tống Trì đã nếm qua trái đắng cho hành vi không đúng mực trước đây nên hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Nếu tối nay hắn lại chọc giận nàng lần nữa thì có khi ngày mai nàng sẽ tiếp tục cự tuyệt hắn lần nữa.
“Được, ta đi trước.
Sáng mai, ta sẽ đi Hộ Quốc Công Phủ mời Tam phu nhân đến chỗ muội trước.
Sau đó, ta sẽ an bài bà mối chính thức đến nạp thái.”
Thông thường, hai bên gia đình bàn chuyện cưới gả trước tiên sẽ nhờ mai mối đến làm hòa giải trước.
Nhắc tới Hộ Quốc Công Phủ, Ngu Ninh Sơ bỗng nhiên nghĩ đến Thẩm Khoát không khỏi có chút lo lắng nên lên tiếng nhắc nhở hắn: “Muội mới cự tuyệt Tứ biểu ca nếu huynh ấy biết sẽ đối với huynh…”
Tống Trì cười nói: “Cái này không cần muội phải lo, ta sẽ giải thích rõ ràng với đệ ấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
