Cuối cùng, mấy cành hoa đào trong tay Tống Tương cũng chỉ có Tống Trì là chịu cài trên đầu còn Thẩm Mục, Thẩm Khoát và Thẩm Dật có chết cũng không theo.
Thẩm Mục còn nói: “Trì biểu ca của các ngươi khí độ siêu phàm, cho dù hắn cài hoa trên đầu cũng thành người hào hoa phong nhã.
Còn bọn ta chỉ là phàm phu tục tử, nếu cài hoa trên đầu chỉ làm trò cười cho người khác mà thôi.”
Tống Tương: “Nhị biểu ca chớ tự coi thường mình, các huynh chỉ kém ca ca muội một tí thôi.
Nếu ca ca muội không có ở đây thì ai trong ba người cũng là rồng là phượng, làm mê đảo biết bao nhiêu cô nương.”
Thẩm Khoát nghe vậy lặng lẽ nhìn về phía Ngu Ninh Sơ.
Trong lòng Ngu Ninh Sơ cũng tán thành lời Tống Tương nói.
Bốn vị công tử Thẩm gia đều có tướng mạo tốt nhưng bình thường đều bị Tống Trì lấn áp.
Bất quá, Bình Tây Hầu phủ là tướng môn thế gia, tương lai bốn vị biểu ca có thể sẽ ra chiến trường bảo vệ quốc gia, còn Tống Trì bất quá chỉ là một thanh kiếm mà Chính Đức Đế dùng để tàn sát trung thần.
Với cái đức hạnh của hắn như thế thì làm sao so sánh với mấy vị biểu ca được chứ?
Ngay khi Ngu Ninh Sơ nhận ra Tào Kiên thì Tào Kiên cũng nhận ra đoàn người bọn họ, hắn vui mừng thủ lễ nói: “Quận vương gia, Nhị công tử, Tam công tử.”
Tào Kiên và Tống Trì quen biết nhau ở lôi đài luận võ của Vương tử Hung Nô, còn hắn với Thẩm Mục và Thẩm Dật thì quen nhau trong hội thi võ vừa qua.
Thẩm Minh Lam vốn đi ở phía trước, nhìn thấy hắn khiến trái tim nàng bắt đầu đập loạn.
Dưới ánh mắt cười nhạo của Tống Tương, nàng lui ra phía sau đứng bên cạnh Ngu Ninh Sơ.
Ngu Ninh Sơ nhịn không được nhỏ giọng trêu chọc nói: “Sao biểu tỷ không đi ở phía trước nữa?”
Thẩm Minh Lam âm thầm nhéo tay nàng.
“Tào huynh cũng đến đây ngắm hoa sao?”
“Đúng vậy, ngày mai ta phải bắt đầu phải làm việc rồi nên thừa dịp hôm nay còn rảnh rỗi đi ra ngoài dạo một chút.”
“Nếu vậy thì Tào huynh có muốn đi cùng chúng ta luôn không?”
“Được như vậy thì tốt quá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)