Đến khi ngồi vào xe ngựa, Thẩm Minh Lam mới thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù vừa rồi các biểu ca, biểu muội không nói gì nhưng nàng vẫn thấy ngượng ngùng.
Tống Tương nhỏ giọng nói: “Biểu tỷ không cần lo lắng.
Muội đã dặn dò ca ca và Nhị biểu ca không được nói chuyện này ra ngoài rồi.
Còn Tứ biểu ca, hắn hơi ngốc nên chẳng nhìn ra được cái gì đâu.”
Thẩm Minh Lam đỏ mặt gật gật đầu.
Tống Tương đến gần hỏi nhỏ nàng: “Tỷ và Tào công tử nói gì ở bờ sông thế? Tỷ đừng hòng ngụy biện, muội và A Vu đều thấy được đấy.”
Thẩm Minh Lam nhìn về phía Ngu Ninh Sơ, Ngu Ninh Sơ ra vẻ ngây thơ nói: “Muội không nhìn thấy gì cả, chỉ thấy biểu tỷ cùng Tào công tử ngồi đó rửa tay rất lâu, lúc quay lại thì ai cũng vui vẻ cả.”
Thẩm Minh Lam vừa nghe liền nhào tới gãi vào eo của Ngu Ninh Sơ chọc nàng ngứa ngáy khó chịu.
Ngu Ninh Sơ rất sợ ngứa, trong xe liền truyền ra tiếng cười cùng lời xin tha khó nhịn của tiểu cô nương.
Tống Trì liếc mắt nhìn toa xe một cái, hắn cảm thấy giọng của nàng quá mức quyến rũ.
May mắn, Thẩm Minh Lam rất nhanh đã tha cho Ngu Ninh Sơ.
Nàng ngồi chen chúc giữa hai biểu muội thân thiết kể lại cuộc trò chuyện giữa nàng và Tào Kiên.
Tống Tương nghe được trong lòng cũng thấy mê mẩn, nàng còn lẩm bẩm nói: “Cái này mới gọi là lương duyên trời định.
Biểu tỷ thưởng thức khí khái anh hùng của Tào công tử còn Tào công tử lại nhất kiến chung tình với biểu tỷ, hắn lại có gan đi tranh dành nữa chứ.”
Đây quả thật là chuyện tình hoàn mỹ của thiếu niên anh tài và nữ nhân tuyệt sắc.
Như Thẩm Minh Y và Nhị hoàng tử An vương, một người vì quên đi một mối tình khác mà vâng lệnh phụ mẫu xuất giá, còn người kia thì ỷ vào xuất thân của mình lại phong lưu háo sắc, vô năng.
Mặc dù, Thẩm Minh Y nguyện ý gả nhưng Tống Tương vẫn thấy đáng tiếc thay cho tỷ ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)