Vừa từ trong cung trở về, Tống Tương liền chạy đến Bích Ngô Đường tìm Ngu Ninh Sơ tâm sự.
“Muội không biết đâu, Tào công tử chỉ cười với biểu tỷ một cái thôi mà biểu tỷ đã đỏ mặt rồi.
Chậc chậc, ta biết biểu tỷ lâu như vậy nhưng rất ít khi thấy nàng đỏ mặt.
Sau đó, lúc Tào công tử tỷ thí với những người khác thì biểu tỷ rất khẩn trương, tay nàng nắm khăn tay thật chặt.”
Vì chuyện này liên quan đến danh dự của biểu tỷ nên tuy rằng Ngu Ninh Sơ cảm thấy biểu tỷ cũng có chút ý tứ với Tào công tử nhưng nàng vẫn thấp giọng nhắc nhở: “Lời này biểu tỷ ngàn vạn lần…”
Tống Tương không đợi nàng nói xong đã trừng mắt nhìn nàng: “Tỷ là loại người này sao? Tỷ tuyệt đối sẽ không nói với ai ngoài muội.”
Ngu Ninh Sơ vội vàng dỗ dành nàng.
Nàng vốn có thói quen cẩn thận nên mới nói như vậy nhưng kỳ thật trong lòng nàng cũng tin tưởng Tống Tương không phải là người hay nói lung tung.
“Hai người các muội trốn trong phòng nói chuyện gì đấy?” Thẩm Minh Lam đi chậm hơn Tống Tương một chút nên giờ này mới đến.
Thẩm Minh Lam rất sợ Tống Tương đến trước nói xấu nàng.
Thẩm Tam gia đi tới thư phòng Bình Tây Hầu cũng đoán được huynh trưởng tìm ông có chuyện.
“Đại ca tìm đệ có chuyện gì không?”
Bình Tây Hầu khen ngợi biểu hiện của Tào Kiên trên võ trường hôm nay: “Người này văn võ song toàn, chỉ sợ hắn cũng không thua kém so với lão đại của chúng ta đâu.
Hiện nay, Ninh Quốc Công phủ đã xuống dốc nhưng năm xưa họ cũng là một trong những danh tướng thế gia.
Với tình hình bây giờ, có lẽ Tào Kiên sẽ giúp họ lấy lại được uy danh như ngày xưa.
Đại ca rất vừa ý hắn, vừa lúc Minh Lam cũng đến tuổi nghị thân nên mới đề cử hắn cho Tam đệ.”
Thẩm Tam gia tin tưởng ánh mắt huynh trưởng, ông càng cảm kích hơn nữa khi huynh trưởng bận bịu bộn bề công việc nhưng vẫn suy nghĩ thay cho hôn sự của nữ nhi nhà mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



