Đến luyện võ trường, Thẩm Trác và Tống Trì lần lượt chọn mỗi người một nơi để dạy các muội muội cưỡi ngựa.
Đầu tiên, Thẩm Trác dạy cho Ngu Ninh Sơ cách tháo lắp yên ngựa.
“Bình thường, khi muội muốn dùng ngựa thì hạ nhân sẽ giúp muội chuẩn bị những việc này.
Nhưng huynh nghĩ rằng muội nên hiểu thêm về cách tháo lắp yên ngựa, chăm sóc ngựa sẽ giúp muội nâng cao hiểu biết của muội về ngựa.
Như vậy sẽ giúp muội dễ dàng ứng phó khi gặp sự cố trong quá trình cưỡi ngựa hơn.”
“Tựa như việc thay y phục vậy.
Bình thường, muội không cần phải tự thay, nha hoàn sẽ giúp muội làm việc đó.
Nhưng ít nhất muội cũng phải biết cách thay y phục như thế nào.”
Thẩm Trác vừa dỡ yên ngựa đã đóng xong xuống vừa nói với Ngu Ninh Sơ.
Thần sắc hắn lạnh lùng, giảng giải cho Ngu Ninh Sơ giống như phu tử với học trò nhưng giọng nói của hắn lại không lạnh lùng như vẻ bề ngoài.
Ngu Ninh Sơ có thể cảm giác được vị Đại biểu ca này cũng không muốn làm nàng sợ hắn.
Vì để có năng lực để tự bảo vệ mình nên Ngu Ninh Sơ vô cùng kiên trì học tập khi có điều kiện, trước kia là tập võ còn bây giờ là kỹ năng cưỡi ngựa.
Tống Trì cười nói: “Đại ca dạy còn kỹ lưỡng hơn cả đệ.
Đệ không có kiên nhẫn khi dạy những điều cơ bản như thế đâu.
Đại ca dạy cho A Tương luôn giúp đệ với.”
Thẩm Trác: “Được.
Vậy A Tương qua đây học luôn đi.”
Thẩm Trác giảng giải lại từ đầu.
Tống Trì khoanh tay đứng ở một bên, ánh mắt hắn trong lúc vô tình dừng lại trên người của Ngu Ninh Sơ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



