Trước khi vào thành phố, Hướng Du ghé qua công trường suối nước nóng xem thử. Cái “suối nước nóng kiểu nhà vệ sinh công cộng” trước kia giờ đã bị quây kín bằng hàng rào thi công.
Hàng rào dựng cao ngất, bên trong thỉnh thoảng vang lên tiếng khoan điện và tiếng đập phá ầm ầm. Trước cổng đỗ mấy chiếc xe chở đất thải và máy đóng cọc, nhìn rất rầm rộ.
Dân làng tụ tập xung quanh chỉ trỏ bàn tán. Thấy Hướng Du tới, ai nấy đều nhìn cô đánh giá, chuyện tối qua cô với chủ nhiệm Quý bị “nấm quậy” thành trò cười ở đầu làng chắc đã lan hơn nửa cái làng rồi. Có người cười khúc khích, cũng có mấy ông bác tiến lên chào hỏi, còn đưa thuốc lá cho cô.
Hướng Du tiện tay mua của họ một bao tải đào và mấy hũ nấm kê tùng chiên. Cả đào lẫn lọ đều được quấn kín bằng xốp bong bóng, sợ xóc nảy làm hỏng hàng nên cô không dám đi xe buýt. May đúng lúc có người dân lái xe ba gác lên thành phố, cô liền ngồi ở thùng xe trần phía sau, ôm đặc sản, chạy “phành phạch” từ đường làng ra quốc lộ, rồi thẳng tới cổng đại học Tây Hải.
Không ngờ cố vấn học tập lại đứng ở cổng đón cô. Vừa thấy đào đã xua tay bảo “không dám nhận, không dám nhận”, nhưng bị nhét thêm mấy hũ nấm kê tùng chiên thì cười không khép được miệng. Ông xách giúp bao tải cho Hướng Du, nhưng không vào thẳng văn phòng mà vòng qua tòa hành chính, ghé hết phòng này tới phòng khác để chia đào.
Mở miệng ra là: Doanh nhân trẻ của khoa chúng tôi”, “Thầy cũng không ngờ Tiểu Hướng không ký hợp đồng là vì tự ra làm chủ”, “Các em có vấn đề việc làm cứ tìm sinh viên của thầy”…
Nói một vòng xong vẫn chưa đã, cố vấn học tập còn nhất quyết muốn cô lên lớp tự học buổi tối chia sẻ kinh nghiệm cho đàn em. Hướng Du “cảm động rồi từ chối luôn”, trong lòng âm thầm quyết tâm phải kinh doanh cho ra trò, ít nhất đừng để sau 28 ngày, những lời thổi phồng của cố vấn biến thành tin giật gân kiểu “cựu sinh viên trường ta bất ngờ qua đời”.
Nhưng không ngờ, đi một vòng như vậy lại thật sự câu được mấy sinh viên “đang gặp khó khăn việc làm”.
Một người trong số đó được giảng viên ngành y lâm sàng giới thiệu, tên là Đỗ Chỉ Lan, một cái tên nghe đã thấy tiên khí, mà người cũng cao gầy, thanh thoát như tên.
Hướng thi cao học của cô ấy là chuyên ngành da liễu và bỏng. Lần thi đầu thất bại, cô ấy nản lòng. Vì bận chuẩn bị thi lại vòng phỏng vấn nên lỡ mất kỳ thi quy chuẩn nội trú của bệnh viện. Tốt nghiệp đại học mà không có chứng nhận quy chuẩn và giấy phép hành nghề thì không vào được bệnh viện tốt, đành phải đi làm thêm ở thẩm mỹ viện kiếm tiền, vừa làm vừa chuẩn bị thi lại và thi chứng chỉ.
Vốn dĩ cô gái này đã có chút tự cao tự đại, bao năm đèn sách vất vả cày cuốc mãi mới ra được trường, giờ phải đi mát xa mặt cho người ta, thấy bản thân không được trọng dụng. Mà ông chủ thẩm mỹ viện hệ “Phủ Điền” cũng chẳng cho ai rảnh rỗi, lúc không có khách còn bắt kiêm luôn dọn dẹp, căn bản không còn thời gian đọc sách ôn tập, lương tháng chỉ có 2800 tệ.
(Hệ Phủ Điền: Từ chỉ mạng lưới các bệnh viện tư nhân, cơ sở thẩm mỹ do những người gốc Phúc Kiến làm chủ. Các cơ sở "hệ Phủ Điền" thường mang tiếng xấu trên mạng xã hội là kinh doanh bất chấp, chạy theo lợi nhuận và bóc lột sức lao động của nhân viên.)
Dù đến chỗ Hướng Du cũng chưa chắc làm được việc kỹ thuật gì, nhưng gặp được người cùng trường vẫn thấy thân thiết hơn.
Huống chi Hướng Du vừa ký xong khoản quỹ khởi nghiệp sắp về tài khoản, đối với sinh viên nghèo mà nói thì đây là một khoản khá dư dả, mà cô cũng sẵn sàng chi trả.
Người ta làm ăn là để kiếm tiền, còn cô là vì giữ mạng. Nếu không tuyển được người, không khai trương được, thì có ôm cả đống quỹ khởi nghiệp cũng vô ích.
Vì thế cô hạ điều kiện xuống rất thấp: tuyển người có thể từ từ, đợi kéo dài được mạng sống rồi tính tiếp, nhưng phải khai trương càng sớm càng tốt, có đánh giá tốt để giải quyết tình thế cấp bách trước mắt.
“Chỗ làm hơi xa, có chỗ ở, có trợ cấp ăn uống. Lúc không có khách có thể đọc sách, thi đỗ cao học thì nghỉ cũng được, không có thời gian thử việc.”
Mắt Đỗ Chỉ Lan lập tức sáng lên.
“Công việc chủ yếu cũng là chăm sóc da, gần giống bên thẩm mỹ viện của cô. Nhưng địa điểm xa trung tâm. Chỗ tôi chỉ là xưởng nhỏ thôi, khu suối nước nóng vẫn đang sửa sang, giai đoạn đầu lương sẽ thấp, sau này khách đông lên thì tăng lương. Nếu bận quá tôi sẽ tuyển thêm người, nói chung chắc chắn sẽ có thời gian cho cô học.”
Hướng Du hoàn toàn hiểu được chấp niệm “lên bờ” của mấy sinh viên, nên ngập ngừng một chút rồi rầu rĩ nói: “Chỉ là công việc này có thể không ổn định lắm. Tôi còn sống thì nhất định sẽ nghĩ cách trả lương cho cô, còn nếu chết rồi thì khó nói.”
Đỗ Chỉ Lan nghe lọt tai, mang theo vẻ sinh viên chất phát, chân thành nói: “Không sao đâu, nếu sang năm tôi thi đỗ rồi thì chắc cũng không làm lâu.”
“Được rồi, cô cứ coi như làm tạm. Nhưng tuần sau phải đi làm rồi. Còn lương thì…”
Hướng Du giơ ngón cái lên.
“6000, mỗi khách trích 50% tiền hoa hồng.”
“Bao nhiêu?”
Đỗ Chỉ Lan móc móc tai, tưởng mình nghe nhầm.
“6000.”
Đỗ Chỉ Lan nhỏ giọng nhắc nhở: “Bà chủ, tôi còn chưa có chứng chỉ.”
Bây giờ sinh viên y muốn xin việc cần phải có “bốn chứng hợp nhất”: chứng chỉ quy chuẩn, giấy phép hành nghề, bằng học vị và bằng thạc sĩ, thiếu một cái cũng không xong. Mà có đủ cả bốn thì cũng chẳng thành ngọc rồng, chỉ có cơ hội vào bệnh viện bắt đầu làm từ mức lương 3000.
Thấy đối phương đổi cách xưng hô trơn tru như thế. Hướng Du cười: “Có chứng rồi thì tăng. Cô là nhân tài chuyên môn, học hành vất vả bao năm, chẳng lẽ không đáng 6000?”
Cô vỗ vỗ vai cô gái, dù hai người cùng khóa, đối phương học y 5 năm còn lớn hơn cô một tuổi, nhưng lúc này vẫn không ngại “làm màu” một chút, tiện thể vẽ ra viễn cảnh thu nhập hơn một vạn mỗi tháng.
Mắt Đỗ Chỉ Lan lập tức đỏ hoe: “Bà chủ, cô không phải là kẻ lừa đảo đấy chứ?”
Con bé ngốc này ăn nói kiểu gì vậy trời.
Nhờ có sự “bảo chứng” của cố vấn học tập và khoa, vị đại tướng đầu tiên đã được thu về dưới trướng.
Những chuyện sau đó diễn ra đơn giản đến bất ngờ. Không cần phải đi từng nhà “cứng đầu” để thương lượng, sinh viên đâu có ngốc đến mức bỏ bê công việc chỉ để đi gây khó dễ cho cố vấn, làm hỏng luôn tỷ lệ việc làm của khoa. Đỗ Chỉ Lan nghiêm túc ký với Hướng Du một hợp đồng một năm, rồi cẩn thận hỏi xem bên cô còn thiếu vị trí nào, tiện tay đăng thông báo vào nhóm ký túc xá.
Chỉ sau một đêm, dưới những từ khóa cực kỳ mê người như “bao ăn ở”, “lương tháng 6000”, “không thử việc”, “thi đỗ là có thể nghỉ luôn”, Hướng Du đã nhanh chóng gom đủ mấy viên đại tướng.
Ứng tuyển tài vụ là một bạn học ngành thương mại quốc tế nhưng có chứng chỉ kế toán; ứng tuyển quản lý và hậu cần là dân quản trị kinh doanh nhưng lại có cả bằng hướng dẫn viên du lịch.
Nhân viên khu bể tắm thì một nam một nữ, đều là sinh viên khoa Hán ngữ vừa “trượt vỏ chuối” kỳ thi công chức, một người có chứng chỉ tiếng Anh cấp 8, người kia có bằng tiếng Nhật N2.
Anh chàng làm quản lý kia thương lượng lương với Hướng Du xong thì phấn khởi hẳn. Anh ta tập gym quanh năm, cơ bắp cuồn cuộn như Schwarzenegger. Nên lúc đó, Schwarzenegger liền biểu diễn chay một màn dọn giường khách sạn, khoa chân múa tay trải giường đúng tiêu chuẩn khách sạn cao cấp: Bốn góc chun bọc kín đệm, đường trung tâm ga trùng với trung tâm đệm.
Hướng Du chỉ nói được được được, có điều khách sạn còn chưa xây xong. Anh chàng tiếc nuối, rồi lại ngẫu hứng biểu diễn tiếp màn kiểm tra độ phẳng nếp gấp và độ rủ của khăn tắm, tỏ vẻ rằng dù chưa có giường đệm, anh Lưu Ba đây vẫn sẽ thề sống chết bảo hộ tủ khử trùng của suối nước nóng.
Học nhiều có hơi ngu người, nhưng tay nghề chuyên môn thì khỏi chê.
Tuy rằng mọi người đến chỗ Hướng Du vì điều kiện rộng rãi, tiện cho việc ôn thi công chức hay cao học. Ai cũng cắn răng lên núi chịu khổ, nằm gai nếm mật xong sẽ tìm đường khác tốt hơn.
Hướng Du có khi còn chẳng được xem là “lốp dự phòng”, mà giống cái kích thuỷ lực dùng tạm trong lúc thay lốp sau khi trượt nguyện vọng một mà thôi.
Nhưng có thể tạo thành một tập thể “đồng sàng dị mộng”, bằng mặt không bằng lòng như vậy đã là rất tốt rồi!
Họ còn lập hẳn một group làm việc [Công viên băng hà thung lũng Cóc – núi tuyết Thiên Bạch], rất ra hình ra dáng. Hướng Du làm trưởng nhóm, Lưu Ba – anh chàng quản trị kinh doanh kia làm quản trị viên, tiện tay đổi luôn biệt danh cho từng người.
Còn kéo cả một con bot AI vào nhóm. Biệt danh của Hướng Du là “AAA chưởng môn thung lũng Cóc”, địa vị khỏi phải bàn.
Đỗ Chỉ Lan được phong “thái y”; Tiểu Sơn tiếng Anh cấp 8 và Tiểu Điền tiếng Nhật N2 lần lượt giữ chức “Tả – Hữu Tịnh Đàn Đồng Tử (phiên bản suối nước nóng)”; cô nàng tài vụ Mục Thiến thì nhận danh hiệu “kế toán tiên sinh”, còn đổi luôn avatar thành hình đeo kính râm, tay gảy bàn tính.
Đều là người cùng tuổi, ai nấy trong group cũng thi nhau “nịnh sếp”.
Hướng Du xem mà lòng sục sôi, con thuyền sự nghiệp đã chuẩn bị giương buồm ra khơi, thế là rất sảng khoái phát một bao lì xì trong nhóm.
Mọi người hoan hô tranh nhau giành giật, Tiểu Điền dẫn đầu gửi sticker con khỉ chào kiểu respect, phía sau lập tức nối đuôi nhau nịnh hót, nào là “tuân lệnh sếp”, nào là “nguyện cống hiến hết mình vì sếp” bằng đủ loại meme ngốc nghếch, bầu không khí nhất thời trở nên vui vẻ náo nhiệt, tràn đầy hỉ khí.
[[Thu được điểm hài lòng của 5 nhân viên] Nhận được 1 lượt thưởng thẻ kỹ năng]
!!!
Hoá ra không chỉ đánh giá tốt từ khách mới được rút thăm trúng thưởng, mà của nhân viên cũng tính!
Ra đời lăn lộn sao có thể không có vài kỹ năng phòng thân, Hướng Du lần đầu đến thung lũng Cóc còn mang theo hai cây gậy baton, đề phòng gặp tình huống khó xử.
Tuy rằng mấy cái thẻ kỹ năng kiểu “tay không xé quỷ”, “múa hoa tay côn nhị khúc” nhìn thôi đã chẳng muốn thử...
Hướng Du cất thẻ đi, không biết có phải dùng một lần không, dùng bừa thì tiếc lắm, phải để dành cho lúc thật sự cần thiết.
Đáng tiếc số lượng nhân viên trong khu du lịch so với khách thì rất có hạn, thu hoạch cũng không được bao nhiêu, chứ không thì cho mỗi người ở biệt thự lái xe sang cô cũng sẵn lòng!
Nhìn đám sinh viên trước mặt ai cũng có ánh mắt trong veo, Hướng Du dứt khoát phát thêm một bao lì xì nữa, nói mấy câu kiểu “mọi người cố gắng làm việc, ít nhất năm nay chúng ta đồng tâm hiệp lực” sáo rỗng.
Lưu Ba hai lần đều trúng lớn, mọi người xúm vào hò hét bảo anh ta phát tiếp. Đại ca này cũng không khách sáo, nói một tràng nào là nhờ sếp hào phóng nên mình mới gặp may, toàn là hưởng ké phúc khí của lãnh đạo, cảm ơn sếp Hướng cho cơ hội thể hiện, nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, rồi còn nói sự nghiệp mới khởi đầu không dễ, đến lúc nhận việc sẽ mời mọi người uống trà sữa.
Kế toán Mục bảo thôi đừng nói suông nữa, muốn phát lì xì thì phát nhanh đi.
Anh ta vung tay phát luôn 200x6 trong nhóm, cả đám đồng loạt kêu “vãi chưởng”, vui mừng khôn xiết, thi nhau cảm ơn quản lý Lưu.
Lưu Ba nhanh chóng thiết lập “công việc cần làm” trong nhóm. Một lúc sau, anh ta đăng thông báo, yêu cầu mọi người chuyển sang ứng dụng Học Tập X-Star để vào nhóm lớp, video đã được tải lên, đề nghị xem đầy đủ để hoàn thành điểm nhiệm vụ. Sau đó sẽ có một bài kiểm tra ngắn trong vòng 5 phút, ai vượt qua thì phải điểm danh online trong thời gian quy định.
Mọi người đồng loạt trả lời: “Đã nhận.”
Hướng Du: “...”
Không tuyển sinh viên thì tuyển ai, ý thức tự quản này đúng là đỉnh cao.
Một lúc sau, Lưu Ba lại nhắn riêng như kiểu “thái giám truyền chỉ”, hỏi có cần thiết lập chống tua, chống kéo thanh tiến độ trong video không, hoặc cài đặt bắt buộc trả lời câu hỏi mới được xem tiếp. Ngoài ra, vì nền tảng kia không mở cho nhân viên ngoài trường, lát nữa anh ta sẽ làm thêm một bản trên DingTalk.
Hướng Du phát hiện tên này đúng là nhân tài. Hai người lại tiếp tục bàn về những vấn đề quản lý đặc thù của khu suối nước nóng: như người trung niên và cao tuổi phải đo huyết áp trước khi xuống hồ; chuẩn bị mặt nạ dưỡng da cho khách nữ; bố trí đồ ăn nhẹ và nước uống bên cạnh; nhắc khách ăn uống đầy đủ trước khi xuống hồ để tránh mất nước...
Thực ra, trong lòng Hướng Du vẫn còn một nỗi bận tâm chưa giải quyết.
Cái hệ thống này tuy cực kỳ thực tế ở những chỗ không cần thiết, nhưng bản chất đúng là một thực thể siêu nhiên. Ngay từ thông báo đầu tiên đã nói nào là “khuyến khích chư tiên tam thanh tứ giới, linh thú và doanh nhân phàm trần”, “kết nối toàn diện tài nguyên Tam Giới”, thế đồ đâu?
Tiên gia, linh thú cùng tài nguyên Tam Giới đâu?
Sắp khai trương đến nơi rồi mà ngay cả một sợi lông thú cũng chưa thấy. Không cần loại có thể hô phong hoán vũ, dời non lấp biển, nhưng ít ra cũng nên có một con khỉ thông minh đứng ở cổng diễn xiếc chứ!
Chuyện này chẳng biết nói với ai, cô chỉ đành lôi Lưu Ba ra tán gẫu linh tinh. Ví dụ như ngày mai sẽ thuê designer và content chuyên nghiệp làm tờ rơi quảng bá, nhất định phải khoe cho khách thấy các thiết bị cao cấp do hệ thống cải tạo.
Còn nữa, những khách hứng lên đi tắm suối nước nóng mà không mang theo đồ bơi, khăn tắm hay dép thì phải chuẩn bị sẵn đồ sạch cho họ. Khu du lịch có phòng khử trùng, nhưng khách mới đến chắc chắn sẽ thích đồ dùng một lần hơn.
Hai người vừa nói vừa ghi chép, đến lúc kết thúc vẫn còn chưa đã. Hướng Du còn nhờ mấy nhân viên tranh thủ quảng bá thêm trong các nhóm ở trường, còn cô thì đi lo chuyện sửa sang và mua sắm.
Hiện tại ngay lập tức chuẩn bị khai trương!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)