Những lời còn lại đều được nói trên bàn ăn.
Bà con cực kỳ nhiệt tình. Ngay trên bàn có một cái bếp đất xây bằng gạch, củi cháy bùng bùng. Trong chiếc chảo sắt to như nắp anten vệ tinh, người ta cho một muôi mỡ heo lớn, đun đến khi sôi sùng sục rồi thả tỏi lát và ớt khô vào phi thơm, sau đó cho nấm sát thủ đã cắt sẵn vào xào.
Loại nấm này sau khi bổ ra, phần thịt trắng sữa sẽ dần chuyển sang màu xanh tím mơ hồ, giống hệt sắc trời trong tranh Đêm đầy sao của Van Gogh.
Thịt xông khói ba phần nạc bảy phần mỡ, trụng qua nước nóng, cạo sạch rồi thái lát mỏng. Miếng mỡ trong veo, gặp dầu nóng thì mép cong lại, xèo xèo tiết ra lớp mỡ bóng ngậy. Nấm và thịt xào cùng nhau, dầu mỡ bắn lách tách, nấm từ xanh chuyển sang vàng, hương thơm bùng lên một cách bá đạo.
Gương mặt chất phác của dân làng vẫn còn trước mắt. Ai cũng cười niềm nở, nhiệt tình gắp thức ăn cho cô, bảo đây là đồ ngon, bà chủ ăn nhiều một chút.
Ăn vào liền xong đời, bà chủ mới đầu 20 đã nếm được món thịt xông khói xào nấm rừng ngon đến vậy, coi như đời này bị định hình.
Khi đũa thức ăn vừa đưa vào miệng, trong đầu Hướng Du bỗng hiện ra một cái tem giảm giá đỏ vàng ở siêu thị, bên cạnh ngón tay cái màu đỏ có in bốn chữ to đùng: Ngon chấn động.
Cảm giác giống như trước giờ toàn ngủ giường tầng ký túc xá 1m2, dưới giường còn có bạn cùng phòng ngáy ầm ĩ, bỗng một ngày được chuyển sang khách sạn năm sao, người nằm bên cạnh còn thay đổi mỗi đêm.
Người mê game nằm cạnh nam chính game otome, người thích xem phim nằm cạnh ảnh đế hàng đầu, người mê tiểu thuyết nằm cạnh bộ sưu tập độc quyền của Tấn Giang gồm thiếu niên tướng quân hào hoa, đế vương kiêu ngạo đầy mưu lược, vương gia lạnh lùng cấm dục…
Hướng Du vốn tưởng mình là kiểu người thanh tâm quả dục, vậy mà khi đang nhặt từng hạt tiêu, miếng tỏi dưới đáy đĩa ăn mãi không chán, cô bỗng thấy như có một con mèo gõ cửa. Sau khi cô nói “mời vào”, nó bước vào thật.
Con mèo đen nhỏ ở kiếp trước của cô bỗng biến thành một người đàn ông cao 1m88 với gương mặt đẹp vô thực như đồ họa 3D, trông có chút giống Lăng Nguyệt Điệp Tư Niệm, lại có nét hao hao Bất Khả Truy Cải.
Có lẽ mọi thứ bắt đầu “lệch pha” từ lúc con mèo gõ cửa. Sau đó còn có mấy con Godzilla khác xông vào. Cô cầm thiết bị biến thân, đánh nhau với quái vật mấy hiệp, đến khi đèn trước ngực bắt đầu nhấp nháy, cô chuẩn bị vì Trái Đất mà cùng quái vật nổ tung…
Mở mắt ra đã thấy mình nằm trong bệnh viện Đại học Tây Hải, cơ sở số 2.
Chuyến đi khảo sát này suýt nữa khiến cô một đi không trở lại. Cái nơi quái quỷ này không phất lên nổi cũng có cái lý, bị xe tải tông còn chưa chết, suýt thì “ngỏm” ở đây rồi.
Hướng Du cảm thấy số mình “cứng” đến mức có thể chặt được cây. Vừa nằm trên giường bệnh vớ lấy điện thoại là lập tức mở ngay app Cóc Xanh.
Quả nhiên, một ngày tuổi thọ khó khăn lắm mới kiếm về được lại xài hết rồi!
[Tổng kết nhiệm vụ tân thủ tại công viên băng hà thung lũng Cóc – núi tuyết Thiên Bạch: Đã phát gói cải tạo suối nước nóng. Tuổi thọ còn lại: 28 ngày
Gói cải tạo suối nước nóng đã được gửi, vui lòng đặt lịch hẹn đội ngũ thi công đến trong thời gian quy định]
[Nhiệm vụ [tiếp xúc thân thiện lần đầu tiên] đã hoàn thành, vui lòng kịp thời nhận thưởng]
[[Thu thập điểm hài lòng của 50 vị khách] nhận được 5 ngày tuổi thọ. Tiến độ nhiệm vụ hiện tại: 0%]
Ở giai đoạn hiện tại, tỷ giá quy đổi giữa điểm hài lòng và tuổi thọ dường như là 10:1. Đáng chết là trên nội dung chi tiết ghi rõ quá trình cải tạo suối nước nóng cần đến 7 ngày.
Ngay cả trong tình huống sinh tử mà trò chơi vẫn giữ được tính chân thực như vậy.
Hướng Du không chút do dự đặt lịch hẹn “đến tận nơi ngay lập tức”. Vì có thể đổi tuổi thọ bằng đánh giá hài lòng của du khách, nếu có thể “lách luật”, cô thậm chí còn muốn tối nay trói luôn mấy đứa bạn học nhét vào cái “nhà vệ sinh công cộng” kia ngâm thử một vòng.
Dù bình thường bài tập phải chạy deadline, tìm việc cũng deadline, ôn thi cuối kỳ cũng deadline. Nhưng chuyện khai trương mà còn phải chạy deadline, lại đón khách trong tình trạng “thanh máu chạm đáy” thì thôi, xin kiếu.
Cô lại mở trang phần thưởng của hệ thống. Đó là một dạng cửa hàng, chia làm ba loại:
Một loại là những thứ mang tính khái niệm, như “Sương mù Băng Chi Ai Thương” (Nỗi buồn của băng), “Suối nước nóng Hỏa Chi Hoan Hỷ” (niềm vui của lửa), “Chuông gọi hồn đoạt phách”, “Thợ may khéo tay”.
Một loại là nhìn tên đã hiểu công dụng ngay, như “Thảo dược hiệu quả nhanh”, “Quặng lưu huỳnh đuổi côn trùng”, “Lá bưởi diệt nấm mốc”, “Tịnh Thuỷ Vương Liên”…
Phần cuối thì cực kỳ quỷ dị: “Tay không xé giặc”, “Thiểm Điện Ngũ Liên Tiên”, “Tinh thông đánh cù”, “Giấu mìn trong đũng quần”, “Cây gậy sắt này ta cần làm gì”…
(Thiểm Điện Ngũ Liên Tiên: Là tuyệt kỹ võ thuật nổi tiếng gắn liền với Mã Bảo Quốc, một võ sư Thái Cực Quyền tự xưng tại Hoa Quốc. Tên gọi mô tả 5 đòn roi liên tiếp, đánh nhanh như chớp.)
Cái xã hội văn minh hài hoà thế này mà lại có cả module chiến đấu, mỗi kỹ năng đều mang cảm giác “dùng xong là thân bại danh liệt”.
Hướng Du lần lượt bấm vào xem chi tiết. Hai loại đầu dùng để kinh doanh khu du lịch, còn hàng cuối chắc là để nâng cấp “chỉ số cá nhân” của cô.
Phần lớn vật phẩm, như đạo cụ và thẻ chỉ số, đều có thể đổi bằng điểm đánh giá tốt của du khách. Còn mấy thứ cấp độ “khái niệm” thì có lẽ phải kích hoạt nhiệm vụ liên quan mới lấy được, nên cả trang đều đang có màu xám xịt.
[Bùn núi lửa làm đẹp mịn da: Bùn khoáng tự nhiên từ khu vực địa nhiệt, chứa các thành phần làm sạch da tự nhiên như lưu huỳnh và tảo silic. Sản phẩm có khả năng chống oxy hóa và hút dầu bẩn vượt trội, giúp làm sạch lỗ chân lông, kiểm soát dầu, làm sáng da]
…
Ngon rồi.
Bùn núi lửa này thậm chí không cần quảng cáo, tự khắc sẽ có mấy bên kinh doanh “thổi phồng nỗi lo” giúp cô marketing các công dụng như căng da, xóa nhăn. Nếu hiệu quả đúng như mô tả thì chắc chắn bán rất chạy, lại còn giữ chân khách tốt.
Tuy trứng suối nước nóng không ăn no được, nhưng cũng không tệ, ngay cả người ăn xin cũng đâu dám chê cơm nguội.
Dù nấm rừng trên núi cũng rất ngon, nhưng cái thứ dễ “tiễn người đi luôn” này phải nghĩ cách an toàn rồi mới dám đưa vào menu. Kỹ thuật xào của dân làng kia chẳng khác gì “đầu bếp tử thần”, thật sự không đáng tin.
Vấn đề trước mắt chính là nhân lực.
Cô sẽ tạm thời làm lễ tân. Gói suối nước nóng do hệ thống cung cấp bao gồm dịch vụ sửa chữa, nhưng dù đơn giản hoá đến mức nào thì vẫn cần tuyển thêm nhân viên tài vụ chuyên nghiệp, nhân viên phục vụ khu suối nước nóng và cả hậu cần lo việc khử trùng dép, áo choàng…
Những vị trí này đều có tính chuyên môn nhất định, hoặc phải tiếp xúc trực tiếp với khách.
So với việc ra chợ lao động “mò kim đáy bể”, Hướng Du vẫn muốn tuyển mấy bạn trẻ lanh lợi hơn, kiểu có học một chút, da mặt mỏng biết lễ phép, tốt nhất còn hiểu sơ về sơ cứu đuối nước, ngất xỉu.
Nhưng người trẻ nhà ai lại thích lên khe suối chứ.
Kinh doanh thất bại thì người ta phá sản, còn cô lại buông tay trần thế. Không những chẳng có tiền bồi thường, mà còn nợ lương, nợ bảo hiểm của người ta, làm chậm cả chuyện tìm việc của họ.
Đang lúc cô vắt óc nghĩ xem kiếm đâu ra mấy “nhân tài cho không” như vậy, điện thoại bỗng reo inh ỏi.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói oang oang của lão Hách, thanh âm to lớn vang dội, hơi có chút hương vị “có chuyện vui nên tinh thần phơi phới”.
“Tiểu Hướng à? Gặp đàn chị Quý của em chưa? Bận hả?”
“Vào việc chính nhé, em có rảnh về trường không? Kế hoạch Trình Quang thầy đã báo lên cho bí thư rồi, hồ sơ của em rất đầy đủ, thầy giúp em xin mức cao nhất, còn được miễn lãi hai năm đầu. Đi đường ưu tiên, tiền sẽ vào tháng sau. Em về nhớ đích thân cảm ơn bí thư.”
Đúng kiểu buồn ngủ có người đưa gối, Hướng Du lập tức cảm ơn rối rít, trong lòng bỗng dâng trào cảm giác biết ơn đối với vị bí thư chưa từng gặp mặt và cả cố vấn học tập vốn trước giờ không hợp với cô.
“Em tìm được việc cũng coi như giải tỏa được một nỗi lo trong lòng thầy.” Lão Hách thở dài. Giờ Hướng Du trong mắt ông đã thành sinh viên tốt nghiệp kiểu mẫu, bắt đầu nói những lời thấm thía.
“Thầy biết tụi em sau lưng nói gì về thầy. Làm cố vấn học tập không dễ, năm nào cũng có vài đứa ‘lì như đinh đóng cột’, đòi thi lại, thi công chức…
Việc thì không chịu đi làm, hợp đồng không ký, điện thoại cũng không nghe. Mấy đứa ôn thi còn đỡ, giờ còn rộ lên trào lưu ‘gap year’… Thầy cũng sắp bỏ mặc bọn nó rồi! Cứ như thầy phải đi van xin tụi nó đi làm vậy!”
“Haizz” Nghe đến đây, trong lòng Hướng Du chợt động.
Lì như đinh đóng cột, lì đến mức nào?
“Vâng vâng vâng.” Cô bắt đầu tính toán: “Thầy ơi, thầy có thể giới thiệu cho em mấy bạn không chịu ký hợp đồng đó được không…?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)