Cô Quý nhiệt tình như lửa. Dáng người nhỏ gầy, tóc cắt kiểu “úp bát” đen vàng loang lổ, thấp hơn Hướng Du hẳn một cái đầu, nhưng sức lực và sự lanh lợi thì khỏi phải bàn.
Cô dẫn Hướng Du đi tham quan từ núi tuyết đến vườn đào, thao thao bất tuyệt giới thiệu nào là đào nhà mình, nấm rừng, phong cảnh thiên nhiên…
Thực ra Hướng Du có hơi không kìm nổi tò mò, muốn tìm chỗ rút phần thưởng luôn, nhưng nơi này rừng núi hoang vắng trời xa đất lạ, Quý Khai Lãng sợ tiếp đón không chu đáo khiến cô “chạy mất”, nên theo sát từ đầu đến cuối. Trong làng còn chẳng có nổi một nhà vệ sinh công cộng, muốn “chuồn bằng đường đi vệ sinh” cũng không có cửa.
Nghe nói nhà đầu tư trước đó chính là nhân lúc đi vệ sinh mà trốn mất, để lại một đống nợ, rồi biệt tăm biệt tích, khiến kinh tế vốn đã khó khăn của nơi này lại càng thêm lao đao.
Đến đầu làng, Hướng Du mới thấy người ta còn nhiệt tình treo băng rôn:
“Thung lũng Cóc hiếu khách chào đón bạn!”
Vẫn là phong cách tuyên truyền giác ngộ, có thể nói mỗi khẩu hiệu đều mang quyết tâm phải trở thành câu nói kinh điển.
Chủ nhiệm Quý chỉ mỉm cười khiêm tốn, không hề tự mãn, vẫn rất tận tụy làm tròn vai hướng dẫn viên, dẫn cô đi tham quan vườn đào.
Đây là núi đào do dân làng nhận khoán trồng. Trước kia còn từng tổ chức lễ hội hoa đào, nhưng khi thật sự đứng trước ngọn núi này, chỉ cảm thấy chấn động.
Hồi nhỏ đọc Tây Du Ký, Hướng Du từng thấy đoạn thầy trò Đường Tăng đi qua Thất Tuyệt Sơn, trong núi có một con đường dài 800 dặm đầy hồng khô múc nát — do tích tụ lâu năm, vừa hôi thối vừa khó đi. Cảnh tượng trước mắt bây giờ lại giống y hệt.
Hàng nghìn cây đào mọc xiêu vẹo trên sườn dốc, quả chín rụng lộp bộp xuống đất, nát bét trong bùn, tỏa ra thứ mùi hỗn hợp giữa rượu lên men, thối rữa, hương đào và mùi đất tanh.
Thung lũng Cóc “mười dặm một kiểu trời”. Lên đến lưng núi, mưa bắt đầu dày hơn. Đứng giữa rừng sâu núi thẳm ngẩng đầu nhìn, núi tuyết cao vút chìm trong sương mù dày đặc; dưới chân là lớp bùn mềm nhão mang mùi lên men khó chịu; trước mũi là làn gió tanh kỳ quái, cảm giác như lạc vào một thế giới ma quái.
Có thể tưởng tượng, nếu là ngày trời quang, cảnh núi tuyết và rừng đào cùng xuất hiện, hòa vào nhau chắc chắn sẽ rất đẹp.
Đỉnh núi quanh năm tuyết phủ, nước tan từ tuyết tạo thành suối, cung cấp nguồn nước dồi dào cho rừng đào. Đồng thời chân núi khí hậu ấm áp, tuyết phản xạ ánh sáng giúp kéo dài thời gian chiếu sáng, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn cũng có lợi cho việc tích lũy đường trong quả đào.
Tài nguyên thiên nhiên ở thung lũng Cóc quả thật rất phong phú, khí hậu cũng tương đối ôn hòa, lượng mưa khoảng 500-800 mm, thuộc kiểu khí hậu vùng núi ẩm ướt, lại giàu trầm tích khoáng chất.
Không nói đến mấy suối nước nóng chứa lưu huỳnh, các hồ khác cũng mỗi cái một vẻ riêng. Nghe nói sâu trong núi tuyết còn có những “hồ xanh Tiffany” được tạo thành từ nước băng tan.
Tuy rằng những nơi đẹp như mơ đó, từ trước đến giờ chỉ có báo tuyết với linh dương đi qua. Còn dân làng Cóc thì chỉ quanh quẩn dưới chân núi, ôm đống đào thối và suối nước nóng gần 100 độ, sống đã rất khổ sở rồi.
Những truyền thuyết như “đôi mắt xanh lam”, “bươm bướm xanh lục” gì đó đều là chuyện kể truyền miệng qua nhiều đời, độ tin cậy chắc ngang mấy bài đồng dao ru ngủ kiểu “ngỗng mẹ”.
Rời rừng đào với hai chân lấm bùn, cuối cùng chủ nhiệm Quý cũng dẫn Hướng Du đến mục tiêu của chuyến đi, khu suối nước nóng đã “nửa kín nửa hở” hồi lâu.
— Hướng Du chưa từng thấy cái thứ nào trông giống “nhà tù nước” đến vậy.
Quý Khai Lãng đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần, nhưng đến khi đứng trước cái bể khó mà đem ra khoe này, lời đến miệng lại chẳng nói nổi.
Cô ấy chỉ đành cắn răng nhấn mạnh ưu thế tự nhiên: “Bên Tây Hải bọn tôi khá cao so với mặt nước biển, khí hậu ở làng Cóc quanh năm hơn 20 độ, một năm bốn mùa đều thích hợp ngâm suối nước nóng…”
Thật lòng mà nói, có người lại chọn đào và suối nước nóng vào tháng 6-7, còn định khai trương ngay mùa hè, cô cũng thấy khá bất ngờ. Dù trong làng đúng là không nóng, nhưng nghĩ kiểu gì thì mùa hè cũng là mùa ế của suối nước nóng.
Hướng Du cũng đành căng da đầu, nhìn cái “nhà tù nước” trước mắt mà nhất thời cạn lời.
Trên đường đến đây cô đã chuẩn bị tâm lý, thậm chí còn nghĩ đến cảnh “suối nước nóng kiểu nhà vệ sinh công cộng xếp hàng dài” cũng không được phép khiến món gà hầm nấm trưa nay “trào ngược”. Nhưng sau khi tận mắt thấy trạng thái nguyên bản của cái bể, cô đột nhiên hiểu ra vì sao người ta lại phải ốp gạch men…
Bể tắm trong nhà ánh sáng lờ mờ, cái gọi là “tường đá núi lửa trên nền đất tự nhiên” mà chủ nhiệm Quý giới thiệu, ấn tượng đầu tiên lại giống như một lớp cáu bẩn nâu đen cứng đầu, thành bể loang lổ dị thường.
Nước trong bể đục ngầu vàng khè, phía dưới nguồn nhiệt sôi ùng ục, thỉnh thoảng nổi lên vài bong bóng dính nhớp, vỡ ra là tỏa mùi trứng thối nhè nhẹ.
Gọi là “nhà tù nước” còn là nói giảm nói tránh, thực ra trông giống tổ của một sinh vật nào đó hơn.
Hướng Du lặng lẽ rút lại những lời chê bai gu thẩm mỹ của lãnh đạo trước đó, rồi quay sang xem xét cái nhà vệ sinh công cộng, à không, là bể tắm đã được cải tạo và ít nguyên sơ hơn.
Cái bể bên cạnh được ốp gạch men trắng, nhìn bằng mắt thường có vẻ sạch sẽ hơn. Dưới chân trải thảm nhựa đỏ chống trượt, sát tường chất mấy chiếc chiếu cỏ và dép lê.
Vì hơi nước suối nước nóng rất nặng, nên mấy thứ này lúc nào cũng ẩm sũng, dù đã cọ rửa sạch sẽ nhưng vẫn khiến người ta nghi ngờ, chỉ cần lật mặt kia lên là sẽ thấy mốc meo loang lổ.
Ở trong đó một lúc là cảm giác ẩm ướt nhớp nháp lan ra khắp người, ngột ngạt đến khó chịu. Mỗi lần hít thở đều như đang nuốt phải một làn sương đặc quánh, nặng trĩu đè trong phổi.
“Thật ra không có nơi nào thích hợp để ngâm suối nước nóng hơn chỗ chúng tôi đâu. Tây Hải có địa hình cao, chỗ này của bọn tôi còn mát hơn nội thành cả chục độ. Mùa hè đến tránh nóng thì tuyệt, ban đêm còn lạnh hơn, ngâm suối thì thoải mái khỏi nói.”
Quý Khai Lãng cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó, nói có phần lộn xộn. Cô ấy cúi xuống vốc một vốc nước suối, nhìn màu xám đục mà hơi bất lực:
Chủ nhiệm Quý trả lời như chém đinh chặt sắt: “Thực ra cảnh đẹp đều ở trên núi. Nếu làm được đường lên đó, lên cao thêm chút nữa sẽ có suối nước nóng băng hà cực kỳ hùng vĩ, tôi đã tận mắt thấy. Mạch nước nóng phun ra từ trong băng, gần 100 độ, xung quanh quanh năm tuyết phủ trắng xóa, nhưng trong hồ thì hơi nước bốc nghi ngút. Đối diện chính là đỉnh Thần Nữ, vừa ngâm suối vừa ngắm ‘núi vàng trong nắng’ với cột sương và thác băng — tôi dám đảm bảo, cảnh quan này trên thế giới chỉ có ba nơi!”
Cô ấy vỗ ngực nói: “Iceland, Alaska và thung lũng Cóc.”
Nói nhỏ thì đây là miếng cơm manh áo của bao nhiêu người dân trong làng Cóc; nói lớn thì còn là “bộ mặt” của giới suối nước nóng trong nước.
Còn “giới suối nước nóng” đó là cái gì… thôi cứ tạm bỏ qua, cũng đừng để ý dưới chân là gạch men trắng với thảm đỏ kia trông ra sao.
Cô Quý thoáng hiện vẻ tiếc nuối: “Thực ra nhà đầu tư trước cũng từng nói rồi, dưới chân núi có giống nhà vệ sinh công cộng cũng không sao, đợi khai phá khu rừng băng hỏa xong thì mọi thứ sẽ khá lên.”
“Cái gì cơ…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)