Hướng Du sắp xếp tài liệu gọn gàng xong xuôi rồi lên xe khách đi thung lũng Cóc.
Trong khoang xe cỡ nhỏ mùi vị hỗn tạp. Người với gà vịt bò dê, thêm cả đòn gánh rau dưa củ quả chen chúc cùng nhau. Đường núi ngoằn ngoèo, hết khúc cua này đến khúc cua khác.
Phía trước có con dê kêu “be” một tiếng rồi nôn xuống sàn. Bà thím ngồi cạnh lập tức tát bốp một cái, hùng hổ chửi mắng sẽ làm thịt nó khi đến nơi.
Hướng Du quay đầu đi, lặng lẽ nuốt bữa trưa đang trào lên cổ họng, hai tay bám chặt khung cửa sổ, cố để cơ thể lắc lư theo nhịp xóc nảy của xe.
Nào ngờ đây đã là đoạn đường dễ đi nhất rồi. Xe khách chỉ chạy tới thị trấn bên cạnh. Xuống xe, Hướng Du lại phải đổi sang xe máy. Đi theo chỉ dẫn bản đồ, hệ thống báo còn 1km nữa là tới. Mắt thấy gần ngay gang tấc, vậy mà định vị lại dẫn cô tới một con sông chảy xiết.
Nơi núi sâu hẻo lánh hiếm người qua lại. Càng đi sâu vào núi càng lạnh, trời đã lất phất mưa. Nước đục giữa dòng âm thầm cuộn xoáy. Thoạt nhìn sông không quá rộng, nhưng qua màn sương dày đặc, phong cảnh bờ bên kia gần như không thể nhìn rõ bằng mắt thường.
Hướng Du sờ cây gậy tự vệ trong ba lô. Bên tai vang lên giọng nữ bình thản của bản đồ chỉ đường: Đi thẳng phía trước, sau đó rẽ phải. Xin chú ý xe đi ngược chiều.
Cô còn chưa kịp cân nhắc xong thì một chiếc thuyền nhỏ đã phá màn sương lao tới.
Chiếc thuyền xuất hiện cực kỳ kỳ lạ. Núi non phía sau xanh mướt trùng điệp, sương mù giăng kín mặt sông, đầu thuyền cũng phủ một lớp hơi nước.
Con thuyền cứ thế di chuyển nhẹ nhàng như bay từ trên trời tới, mớn nước cực nông, chỉ để lại vài gợn sóng rồi biến mất ngay trên mặt sông. Cách xuất hiện ấy lại có chút phong thái trong tiểu thuyết Cổ Long.
(Mớn nước là khoảng cách thẳng đứng từ đáy tàu (điểm thấp nhất) đến mặt nước.)
Cứ như thể giây tiếp theo, người chèo thuyền sẽ chắp tay sau lưng, hờ hững buông một câu: “Ngươi không nên đến.”
“Nhưng tôi đã đến rồi.” Hướng Du nhìn những gợn sóng trên mặt nước, lặng lẽ tiếp lời trong lòng.
Cô khẽ thở ra một hơi, thẳng lưng lên.
Trên chiếc xe khách xóc nảy, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Nghĩ về chiếc xe tải lớn dù có xem đi xem lại vẫn không nhìn rõ biển số. Nghĩ tới 20 năm đầu đời vùi đầu học hành, vừa học vừa làm.
Hướng Du lại lẩm nhẩm trong lòng lần nữa. Thấy chiếc thuyền chỉnh hướng mũi, rõ ràng đang lao thẳng về phía mình. Giữa làn sương mù, một chiếc thuyền lẻ loi lúc ẩn lúc hiện, trông có phần ma mị.
Nhớ lại điều khoản trên app Cóc Xanh có nhắc tới “tiên gia Tam Giới”, người tới còn chưa biết là người hay quỷ. Nhưng lúc này đã không còn đường lui nữa — dù có là cóc tinh thật, cô cũng phải leo lên thuyền sang bờ bên kia!
Khi thuyền đến gần, Hướng Du rút cây gậy trong ba lô giấu sau lưng. Rồi cô nghe thấy tiếng động cơ gầm rú. Sau đó, con cóc tinh trên thuyền… à không, người trên thuyền giơ một cái loa phóng thanh cỡ bự lên.
Truyền ra giọng phổ thông tiêu chuẩn, câu chữ rõ ràng.
“Có phải bà chủ Hướng không ạ?! Bà chủ Hướng phải không! Tôi là Quý Khai Lãng – cán bộ công tác tại làng Cóc. Tôi xin đại diện cho bí thư chi bộ thôn, chủ nhiệm ủy ban thôn, chủ nhiệm hội phụ nữ và toàn thể bà con làng Cóc. Chào mừng cô đến tham gia dự án phát triển của chúng tôi!”
“Bà chủ Hướng! Mau lên thuyền đi, đừng để ướt! Lúc nãy tôi còn khen cơn mưa này đấy, đúng là ‘nước phù sa nghênh đón khách quý’!”
“Bà chủ! Sao cô không nói gì vậy?”
“…”
Hướng Du lặng lẽ nhét cây gậy phía sau lưng lại vào túi, rồi đưa tay ra bắt: “Chào cô, tôi là Hướng Du.”
“Ha ha ha! Hạng Vũ à, tên hay quá! Sống là anh kiệt, chết cũng là quỷ hùng!”
(Chú thích: Trong tiếng Trung, tên Hướng Du (向榆) đọc đồng âm với Hạng Vũ (项羽) - một vị tướng quân nổi tiếng dũng mãnh).
“Cảm ơn cảm ơn, là ‘Hướng’ trong ‘thân hướng Du Quan bên kia mà đi’, còn ‘Du’ là cây du.”
“À à à, tên cô Hướng nghe thật có khí chất!”
“Cô Quý cũng không kém!”
Hai người vừa bắt tay vừa tâng bốc nhau. Đến khi Quý Khai Lãng đưa danh thiếp, Hướng Du mới phát hiện cô ấy cũng tốt nghiệp đại học Tây Hải, chắc chính là “đàn chị công tác tại thôn” mà cố vấn từng nhắc.
Ánh mắt vẫn còn nét trong veo của sinh viên, nhưng sau khi bị xã hội “vả” vài trận thì khí chất rõ ràng đã chín chắn hơn. Sau khi đón Hướng Du lên thuyền, cô ấy liền che ô cho cô, rồi đưa thêm một bình trà ô long mật đào ngọt ngào.
Hướng Du thấy trong túi cô ấy có cả một bao thuốc, bất kể khách đến là nam hay nữ đều chuẩn bị đầy đủ.
Đều là bạn đồng trang lứa nên hai người trò chuyện đôi câu việc nhà. Quý Khai Lãng cười hì hì nói mình cũng vì không tìm được việc nên định thi vào biên chế cho ổn định, ai ngờ “bát cơm sắt” này lại chẳng có mấy đồng, không thể so với bà chủ trẻ tuổi tài cao như cô.
Cô ấy cứ nhắc đến thung lũng Cóc, nói nơi này có lợi thế sinh thái nguyên sơ rất rõ ràng, chỉ thiếu một nhà đầu tư có con mắt tinh đời, có tầm nhìn và đủ quyết đoán!
Mà giờ đây, người đã đưa ra quyết định anh minh thần võ ấy, đã từ trên trời rơi xuống rồi.
Ánh mắt cô xoay chuyển muôn kiểu, lúc thì dịu dàng tình tứ, lúc lại như sói như hổ, khiến Hướng Du nhớ đến con mèo cô từng nuôi — mỗi lần thấy cái đùi gà to tướng cũng nhìn bằng ánh mắt thèm thuồng y như vậy.
Nước dãi sắp nhỏ xuống sàn rồi mà vẫn tranh thủ vừa gặm đùi gà vừa cọ vào tay cô để tỏ lòng biết ơn.
Nhưng đùi gà thì cô còn cho nổi, chứ nghe Quý Khai Lãng nói vậy, trong lòng cô cũng bắt đầu thấp thỏm.
Tự dưng từ trên trời rơi xuống nào núi tuyết, nào suối nước nóng. Bản thân lại chẳng phải phú nhị đại, cũng không có chút kinh nghiệm quản lý nào. Nếu nói có năng lực đặc biệt gì, chắc chính là có thể thiêu đốt tuổi thọ.
Chiếc thuyền nhỏ chậm rãi cập bến. Ngay khoảnh khắc đặt chân lên thung lũng Cóc, trong đầu Hướng Du lại vang lên bản BGM “Chúng ta đều đang nỗ lực sống”. Da đầu cô tê rần, nhưng lần này trước mắt hiện ra không phải xe tải lớn, mà là một thông báo:
[Kết toán nhiệm vụ tân thủ Công viên băng hà thung lũng Cóc – núi tuyết Thiên Bạch: Đã phát gói quà cải tạo suối nước nóng
Tuổi thọ còn lại: 29 ngày
Thiết bị cần mua sắm: Van trộn nước nhiệt độ ổn định thông minh, cảm biến nhiệt điện trở platin, van điều tiết ba chiều điện, máy phân tích đa chỉ số chất lượng nước, bộ trao đổi nhiệt dạng tấm, tháp làm mát phun mưa.
Hiệu quả mong muốn: Cải tạo cơ bản cảnh quan suối nước nóng, trao đổi nhiệt hạ nhiệt, phối nước chính xác.
Do đội ngũ kỹ sư địa nhiệt chuyên nghiệp thiết kế thi công, xin người dùng sớm đặt lịch thời gian đến tận nơi.]
Trời đất ơi!
Gói quà tân thủ nợ cô cuối cùng cũng tới rồi!
Tuy rằng trước đó nào là bị xe tông, nào là bị ép ký điều khoản bá đạo, nhưng hóa ra chân tướng phía sau lại ấm lòng đến thế. Chắc chắn là vì muốn dân làng Cóc… à không, muốn cả Tây Hải, thậm chí toàn dân Hoa Quốc đều được ngâm suối nước nóng nên mới giao cho cô sứ mệnh này.
Tất cả đều là vận mệnh an bài!
Điều bất ngờ hơn là chỉ vừa bước lên đất thung lũng Cóc thôi mà tuổi thọ của cô đã +1. Tuy ngày trước cô cũng chẳng mấy trân trọng một ngày sống, thường chỉ lướt điện thoại, chạy việc vặt, làm thêm chút rồi hết ngày, nhưng một ngày giảm đi với một ngày tăng lên, sao có thể giống nhau được!
Khá truyền cảm hứng đấy. Ban đầu cô còn nghĩ chết cũng được, sống cũng xong. Nhưng vừa nhìn thấy số dư tuổi thọ +1, bản năng ham sống sợ chết khắc trong gene nhân loại lập tức phản hồi cực mạnh.
Adrenaline tăng vọt, cô thậm chí còn nảy sinh chút cảm giác ưu việt. Dù sao mọi người đến với thế giới này là để tiến dần tới cái chết, sống một ngày là bớt một ngày. Chỉ có mình cô là sống để giữ mạng, càng sống càng lãi. Quá đỗi tích cực, hoàn toàn đủ sức làm cảm động cả Hoa Quốc...
Hướng Du vội vàng lấy điện thoại ra. Trên app đã đồng bộ hóa thông báo này, còn có danh sách chi tiết các hạng mục như mua sắm thiết bị, phong cách trang trí... Đồng thời còn có thêm một nhiệm vụ phụ mới được cập nhật:
[Hoàn thành lần đầu [tiếp xúc thân thiện] với người dân địa phương. Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được một cơ hội rút thưởng đạo cụ. Tiến độ nhiệm vụ: 80%]
"Bà chủ? Bà chủ?"
Hướng Du hoàn hồn, nhét điện thoại vào túi, ánh mắt nhìn về phía Quý Khai Lãng bỗng trở nên nóng rực.
Đây đâu phải là người bản địa, rõ ràng là lồng farm quái!
Quý Khai Lãng cũng nhìn Hướng Du bằng ánh mắt đầy lo lắng, mong đợi và kích động. Đây đâu phải là sinh viên mới tốt nghiệp, đây đích thị là bà chủ!
Hai con người “tri kỷ gặp tri kỷ” bất giác nắm chặt tay nhau. Một người nghĩ đến việc farm quái, một người nghĩ đến tiền tài sắp tới. Cả hai mắt ngấn lệ, nhìn nhau mà nghẹn lời, chẳng thốt nên lời.
Không biết phải giải thích thế nào về chuyện "tôi được buff bàn tay vàng, sau này mọi người không cần phải ngâm suối nước nóng 80 độ nữa".
Hướng Du chỉ có thể siết chặt bàn tay chai nhẹ của Quý Khai Lãng, trầm giọng nói: "Cô yên tâm, tôi đảm bảo mọi người sẽ được ngâm suối nước nóng ấm áp như nước tắm."
Tay cô cũng bị siết chặt lại, còn bị lắc mạnh. Hai đôi mắt chân thành chạm nhau, ngay sau đó trong đầu cô vang lên tiếng "ting" thông báo của hệ thống:
[Nhiệm vụ [tiếp xúc thân thiện lần đầu tiên] đã hoàn thành, mời người dùng vào app nhận thưởng.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)