[Bạn tỉnh rồi, thân phận hiện tại của bạn là chưởng môn thung lũng Cóc.
Mau đi sửa sang suối nước nóng, xây dựng quê hương đi. Dân trong thung lũng và linh thú đang mong ngóng bạn đấy]
Hướng Du im lặng nhìn cái app xoá không được mà gỡ chẳng xong trên màn hình điện thoại.
Vì cơ chế kiểm duyệt "đại hài hòa", chữ “cóc” hiển thị trên web cứ tự động biến thành chữ sai chính tả, toát ra cảm giác âm phủ đậm chất studio hạng ba và con server cùi bắp hạng bét.
Một tuần trước, nhờ “sự trợ giúp" của một chiếc xe tải, Hướng Du đã trọng sinh đến thế giới này, rồi bị cái app âm hồn bất tán kia bám lấy.
Xem tin tức thời sự trên mạng có chút khác biệt, đây quả thực là một thế giới khác.
Người vẫn là cô, vẫn học ở Đại học Tây Hải nghèo rớt mồng tơi, một trường 211 hạng bét sống nhờ chính sách ưu tiên khu vực dài hạn. Trường nằm ở ngoại ô, cách thành phố mấy chục cây số bên quốc lộ, chỉ cần mở cửa sổ là thấy núi tuyết.
Ở đây chỉ có sinh viên ngành trắc địa địa chất với tê tê ngồi xổm khắp núi đồi, thật sự làm được câu "đưa con em vùng núi quay trở lại núi sâu".
Mùa tốt nghiệp, đám anh hùng thất nghiệp vẫn đông như kiến cỏ. Đúng lúc cố vấn học tập đang trong giai đoạn phát rồ phát dại thúc giục ký thỏa thuận ba bên. Bạn học nào ký được công việc xúc phân ngày 50 tệ trả ngay trong ngày, ông ấy cũng khen khí thế ngút trời, cứ như bị trói buộc với hệ thống “sinh viên không tìm được việc sẽ bị điện giật chết".
Còn Hướng Du, người thực sự bị trói buộc với hệ thống, kéo xuống xem thông báo tuyển dụng mà cái app rách kia gửi tới. Nó bảo sẽ giao cho cô cả một ngọn núi, và có thể thông qua cái app "Cóc Xanh" này để quản lý làng Cóc.
Hiện tại trong hộp thư hệ thống, nào là thỏa thuận việc làm, hợp đồng lao động, thông báo trúng tuyển… đầy đủ mọi thứ, làm y như thật.
Bạn cùng phòng đang tự học bên ngoài nhắn tin cho Hướng Du, nói là trên đường gặp lão Hách, ông ấy nhờ hỏi mày "còn muốn tốt nghiệp không".
Hướng Du trầm ngâm một lát rồi mở QQ lên.
Khung chat giữa cô và cố vấn học tập vẫn dừng ở ba ngày trước.
Cố vấn: [Đến mùa tốt nghiệp rồi, gọi lên nói chuyện thì không đến, thỏa thuận ba bên cũng không ký, em muốn làm cái gì hả?!
Khi đó, Hướng Du đứng giữa hai lựa chọn: hèn mọn xin lỗi và nổi trận lôi đình. Cuối cùng cô chọn cách làm như không thấy. Nhưng lúc nhét điện thoại lại vào túi, cô lỡ tay bấm nhầm nút [Muốn trở thành cặp đôi QQ với bạn], mà khổ cái không thu hồi được.
Cố vấn đã ba ngày không dám tìm cô rồi. Nhờ bạn cùng phòng hỏi thay chắc là sợ danh tiết tuổi già khó giữ.
Suy cho cùng, thời buổi này có được một công việc trong trường đại học cũng chẳng dễ dàng.
Hiện giờ thế công thủ đã đổi chiều. Hướng Du vừa ăn cơm gà hầm nấm vừa lướt mail, tùy tiện tải vài tài liệu xuống rồi gửi cho cố vấn.
Tối đến, cô đi làm thêm bốc vác dỡ hàng ở trạm Cainiao, xong xuôi lại nhận việc chạy hộ bạn trong khuôn viên trường, cuộc sống vẫn y như trước đây.
Trước khi ngủ, cô nhận được những khoản tiền lặt vặt chuyển tới, cứ thế quăng cái app kỳ quái kia ra sau đầu, vừa mệt vừa thấy phong phú, rồi ngủ thiếp đi.
----
Hôm sau, cố vấn gọi cho cô bảy cuộc điện thoại không được, lại gửi mười mấy cái tin nhắn thoại dài ngoằng.
Mở ra nghe, câu nào câu nấy khí thế hừng hực:
“Ôi chao Tiểu Hướng à, ngày thường thấy em im hơi lặng tiếng, thế mà tự mình mở hẳn công ty du lịch cơ đấy. Không ngờ khóa này của chúng ta lại xuất hiện một doanh nhân! Nói không chừng còn có thể giải quyết vấn đề việc làm cho các đàn em ấy chứ!"
"Trường mình chắc chắn sẽ hỗ trợ em một phen. Em có biết mức vay vốn cá nhân tối đa cho khởi nghiệp của Tây Hải là 20 vạn không? Lát nữa lên văn phòng thầy một chuyến, thầy sẽ giúp em điền đơn."
"Cái hồ sơ dự thầu của em, thầy với mấy đồng nghiệp đã bàn cả buổi sáng. Haizz, cảm thấy khó khăn vẫn lớn lắm. Em có biết làng Cóc không? Có đàn chị của em đang xóa đói giảm nghèo ở đó đấy."
"Chỗ đó vừa nát vừa dốc, đường sá thì tệ, đánh giá thôn làng năm nào cũng đội sổ. Nếu em muốn phát triển chắc chắn không dễ đâu. Nhưng em đừng vội, thầy đã nộp hồ sơ của em lên khoa rồi, cả bí thư cũng đang nghĩ cách giúp em."
Hoàn toàn không hiểu đang nói cái gì, Hướng Du bèn nghe lại đoạn tin nhắn thoại cuối cùng của cố vấn.
Cố vấn cuối cùng cũng phát điên rồi sao?
Hướng Du hít sâu một hơi, bắt đầu nhớ lại từ việc chạy hộ hôm qua cho đến cái đùi gà to. Nghĩ kiểu nào cũng không thấy có gì sai. Cuối cùng, cô bán tín bán nghi mở lại app Cóc Xanh.
Vừa bấm vào, một đoạn nhạc nền (BGM) vui mừng rộn rã ập vào mặt. Ngay sau đó, từ xa đến gần, từ nhỏ thành lớn, một hàng chữ chậm rãi bật ra:
[Mời người dùng đến làng Cóc để hoàn thành nhiệm vụ tân thủ].
Cái khung này xoay tròn, nhảy múa, phóng to thu nhỏ, chớp tắt liên tục giữa nền nhạc tưng bừng, như thể muốn dùng sạch toàn bộ hiệu ứng PowerPoint miễn phí trong thư viện.
Trang chủ cũng biến thành chế độ dẫn đường, thúc giục cô mau chóng tới điểm đến, đồng thời bắn ra thêm một cửa sổ pop-up mới.
[Dự án Cóc Xanh là mô hình khởi nghiệp sáng tạo, lấy chuyển hóa giá trị sinh thái làm cốt lõi. Khuyến khích chư tiên tam thanh tứ giới, linh thú và doanh nhân phàm trần nắm bắt cơ hội chiến lược, nắm chắc cơ hội việc làm. Trên tiền đề nghiêm túc tuân thủ "đổi mới dẫn dắt, phát triển xanh" và giới hạn đỏ sinh thái, mở thông toàn diện dòng chảy tài nguyên Tam Giới.
Bên B sau khi tử vong do tai nạn giao thông đã nhận được thân phận "Người kinh doanh khu du lịch" và trọng sinh tại tuyến thế giới k2ie;
Tuổi thọ cơ bản: 30 ngày; tuổi thọ hiện tại còn lại: 28 ngày.
Bên B với tư cách người sở hữu độc quyền kinh doanh [Công viên băng hà Thung lũng Cóc - Núi tuyết Thiên Bạch], có thể đổi đánh giá hài lòng của du khách lấy dương thọ. Sai sót nghiêm trọng (ví dụ du khách tử vong) sẽ bị trừ 50% tuổi thọ còn lại.
Từ chối chấp hành chỉ thị kinh doanh sẽ kích hoạt hồi tưởng tử vong, lặp lại trải nghiệm cận kề cái chết do tai nạn giao thông.
Nếu tuổi thọ về 0, bên B sẽ quay lại hiện trường tai nạn để hoàn tất cái chết, hệ thống tự động chấm dứt hợp đồng.]
"..."
Giữa trời nóng bức, lưng Hướng Du toát mồ hôi lạnh.
Cô không tin vào tà môn, không nói hai lời liền tháo sim ra cắm vào máy dự phòng, còn lôi cả búa và tua vít ra, định tiêu diệt thứ này bằng vật lý.
Ngay sau đó, đầu óc cô choáng váng, mắt tối sầm. Trong đầu chợt hiện lên cảnh một chiếc xe đầu kéo trăm tấn full bảo hiểm, đang lao sát mặt đất với tốc độ như bay, húc thẳng về phía mình.
Bên tai vang rền tiếng nhạc nền "Chúng ta đều đang nỗ lực sống". Trải nghiệm cận kề cái chết còn kèm mô phỏng tình huống. Giữa vài câu hỗn loạn:
"Tôi không biết nữa, tôi tưởng là gờ giảm tốc."
"Đi mà nói với bên bảo hiểm của tôi ấy.”
Đến giây phút cuối cùng, Hướng Du nghe thấy tiếng bác sĩ pháp y thở dài:
"Làm nửa ngày, hóa ra phải tự ghép lại xác à".
…?
Con người là thế đấy. Miệng thì ngày nào cũng than không muốn sống nữa, nhưng lúc thật sự sắp chết thì vẫn thấy hơi rén.
Từ khi bị ném tới thế giới không thuộc về mình này, cô vẫn sống mơ mơ hồ hồ. Giờ kích hoạt hình phạt xong, ngược lại trong lòng lại cảm thấy yên tâm hơn.
Nhìn con số “còn lại 28 ngày”, cô lập tức thấm thía giá trị của sinh mạng. Công việc vốn khiến cô lo lắng, nay cũng chẳng còn đáng lo nữa. Bây giờ là bao trọn gói, còn ký hợp đồng ký bằng chính tuổi thọ của mình.
Sau khi bình tĩnh suy nghĩ, việc đầu tiên Hướng Du làm là mang hết tiền tiết kiệm còn lại đi mua bảo hiểm tai nạn và bảo hiểm giao thông.
Nhân viên bán bảo hiểm cười tươi như hoa. Mặc dù không hiểu vì sao một cô gái nhỏ mới tốt nghiệp lại đòi mua loại bảo hiểm này, nhưng thủ tục vẫn nhanh chóng được hoàn tất. Người thụ hưởng được ghi là mã tín dụng của cô nhi viện nơi Hướng Du lớn lên.
Vốn nghĩ sau này công thành danh toại sẽ thường xuyên về thăm nhà. Giờ thì hay rồi, nếu cái thung lũng Cóc chết tiệt kia không phát triển nổi, e rằng sự bầu bạn lạnh lẽo chỉ có thể đổi thành tiền bồi thường ấm áp.
Trên bản đồ hiển thị, thung lũng Cóc nằm ở ngoại ô thành phố, cách khu Tây Hải mấy chục cây số, rồi còn phải đi sâu thêm mười cây số đường núi. Quốc lộ chỉ xây tới cổng trường, từ đó trở vào toàn là đường đèo quanh co.
Không phải chưa từng có người nhanh nhạy muốn khai thác mảnh đất ấy. Hướng Du tìm được vài dấu vết quảng bá từ mấy năm trước trên mạng, nhưng tất cả đều dừng đột ngột sau bài báo mang tên "Tranh cãi về dự án suối nước nóng núi tuyết Thiên Bạch".
Cô tra cả hồ sơ phán quyết thì đại khái là nhà thầu suối nước nóng tiền nhiệm lỗ sạch vốn, sau đó ôm tiền bỏ trốn.
Suối nước nóng tự nhiên là điểm quảng bá lớn nhất của thung lũng Cóc. Dù tựa lưng vào núi tuyết, nhưng khai thác núi tuyết thì tốn tiền, còn suối nước nóng thì chỉ cần cái hố là xuống ngâm được rồi.
Tin tốt là địa chất thung lũng Cóc chứa lưu huỳnh tự nhiên, có tác dụng trị liệu.
Tin xấu là suối nước nóng trong thung lũng chủ yếu là suối cực nóng, nhiệt độ từ 75-96 độ. Công dụng chính là sát khuẩn khử trùng, ai xuống đều bị luộc chín.
Trong số ít những hố nước có nhiệt độ vừa phải, không nóng đến mức như đang nhúng lẩu, nhà thầu tiền nhiệm đã đặc biệt đầu tư chỉnh trang.
Do chất sunfua lắng đọng nên xung quanh hồ tự nhiên đen sì sì, hoàn toàn chẳng dính dáng gì đến xu hướng "chụp hình đẹp" hay phong cách "ins" đang thịnh hành hiện nay.
Bên chủ đầu tư cũng biết khó coi, nên trải dưới đất loại thảm nhựa đỏ chống trượt thường dùng trong bếp khách sạn, còn ốp gạch men quanh bờ hồ.
Mà cái gạch men ấy phải nói sao nhỉ... ban đầu nhìn chỉ như ao tù nước đọng, ốp gạch vào nhìn y chang nhà vệ sinh công cộng. Họ còn đào một con mương dẫn nước suối vào, bày trò "Khúc Thủy Lưu Thương" phiên bản suối nước nóng, thành phẩm đúng là khó nói.
Không biết lãnh đạo có từng đi khảo sát kiểu nhà vệ sinh kiểu rãnh chữ T ở trường tiểu học trong làng chưa. Nước suối lưu huỳnh vốn đã đục hơn loại khác, lại còn có mùi trứng ung của sunfua. Trong ảnh quảng bá, hai nhóm người ngồi xổm hai bên trái phải cạnh con mương nước đục đã lát gạch, trông chẳng khác nào đang đi vệ sinh tập thể ngoài trời, thế mà ai nấy còn cầm ly rượu nhâm nhi lén lút.
Nghĩ kỹ thì cảnh tượng đó cũng xem như có phong vị Ngụy Tấn, kiểu phóng khoáng đến mức quên cả trời đất là gì.
Ngoài cái công trình dang dở ấy, thứ duy nhất khiến thung lũng Cóc xuất hiện trước công chúng chỉ có mấy quảng cáo hỗ trợ nông sản do chính quyền dẫn đầu. Đặc sản của vùng chen chúc giữa hàng loạt link bán mơ, mận, khoai mỡ, khoai tây, dưa chuột rừng… tranh thủ ló mặt được mười mấy giây.
Trong quãng thời gian lên hình ít ỏi đó, người quay video còn cắm ống hút vào một quả đào, hút như uống nước trái cây đến mức chỉ còn lại mỗi cái vỏ.
Giá cả cũng khiến người ta chùn bước. Đào mềm có chi phí vận chuyển cao, phải cần hệ thống làm lạnh, nên lúc định giá họ cộng luôn cả tiền hao hụt vào. Kết quả giá bán cuối cùng trên nền tảng hỗ trợ nông dân là 15 tệ một quả.
Nấm rừng còn dữ hơn, 208 tệ một cân, đến cả streamer bán hàng cũng ngại chẳng dám gắn link.
Đúng là giàu thật đấy, đến cả hoạt động hỗ trợ nông dân mà cũng làm xa xỉ thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)