Triệu Thuận Ngôn gật đầu: “Ừ nhưng vẫn phải cẩn thận ai biết họ có cố ý dẫn sai đường để cướp trang bị và đồ ăn của mình không.”
“Dạ.” Anh ta vừa thu dọn hành lý vừa liếc sang bên kia.
Biển số xe bị gió cát phủ kín, chẳng nhìn thấy gì. Hai chiếc xe cũng trông bình thường, chắc chỉ là đội nhỏ của căn cứ.
Gã đàn ông nổ súng lúc nãy cũng không mặc quân phục, chẳng phải đội trưởng, vậy thì chắc không đáng ngại.
Ánh mắt anh ta dừng lại trên người Bùi Tây Tình. Cô gái này nhìn quen quá…
Sau khi nghỉ ngơi ngắn, thấy nhóm Lăng Lãng chuẩn bị lên đường, đội của Triệu Thuận Ngôn cũng vội vàng bám theo.
Lăng Lãng nắm vô lăng, nhìn thấy hai xe tải đằng sau qua gương chiếu hậu, hỏi: “Có cần đuổi bọn họ không?”
Đoạn Kiêu Lâm nói: “Kệ họ.”
“Ờm.”
Xe lắc lư suốt bảy, tám tiếng đồng hồ.
Cuối cùng cũng dừng lại.
Bùi Tây Tình là người đầu tiên mở cửa bước xuống.
Cô vịn vào cây, ôm ngực, muốn nôn mà không nôn nổi, chỉ có thể ho khan.
Long Nghiên đưa cho cô bình nước: “Ổn chứ? Đường này đúng là kinh khủng, đường quốc lộ bị xác sống cắn nát hết rồi, chỗ này còn từng có trận đánh nữa, đất đá bị pháo kích tạo thành đầy hố sâu, nhiều nơi đi không nổi.”
“Cảm ơn, em ổn ạ.”
“Vậy là được.”
Bùi Tây Tình nghỉ ngơi một lát mới nhận ra họ đã vào một thành phố mới.
Nơi này không bị tàn phá quá nghiêm trọng nhưng đường phố vẫn chẳng thấy ai sống, toàn là xác sống thối rữa và đống đổ nát.
Hai bên đường có mấy cửa hàng chỉ vỡ kính, đồ bên trong vẫn còn nguyên.
Cô bị va phải, quay lại thấy đám người kia đã lao vào cướp đồ ăn trong cửa hàng.
“Còn chưa hết hạn! Thành phố này chắc mới có người ở đây không lâu!”
“Mẹ nó, nhiều đồ ngon thế! Anh em, lấy hết đi!”
“Lấy, lấy, lấy! Không chừa cái gì hết! Ha ha ha!”
Bùi Tây Tình cau mày. Bị va trúng đau điếng.
Có người chú ý tới cô, cười nhạt: “Ai da, xin lỗi nha, đụng trúng rồi, em gái.”
Ánh mắt bọn chúng đầy ẩn ý. Liếc tới liếc lui trên người cô.
Cô đã quấn kín người bằng băng gạc, chỉ để lộ khuôn mặt, vậy mà vẫn cảm nhận được ánh mắt như dã thú rình mồi tham lam và bẩn thỉu.
Danh tiếng "tai họa" của chủ thân thể cũ đúng là không oan chút nào.
Bùi Tây Tình không đáp. Chỉ lặng lẽ nhìn bọn họ. Khẽ nghiến răng.
Muốn cắn người muốn xé xác.
Long Nghiên đứng từ xa gọi cô: “Tây Tình, bọn chị nhận được tin từ đồng đội, giờ phải tới chỗ hẹn. Hai ngày nữa gặp lại, em cứ đi cùng anh Đoạn.”
Mọi chuyện gấp rút, bọn họ là lính nên phải nghe lệnh từ cấp trên, không thể bỏ lại đồng đội.
Lăng Lãng hừ một tiếng: “Hai ngày nữa bọn tôi sẽ đuổi kịp.”
Anh ta lại nhìn cô, nhắc nhở: “Thu lại mấy ý định xấu xa của cô đi. Dám cắn người là chết chắc đấy. Tên bị bắn vỡ đầu ban nãy chính là kết cục của cô.”
…
“Em dọa em ấy làm gì?” Long Nghiên kéo tay anh: “Đi thôi.”
Lăng Lãng hất cằm: “Dù sao thì cũng ngoan ngoãn chút đi. Không được cắn anh trai em.”
Bùi Tây Tình bật cười. Có khi chưa kịp cắn đã bị người ta bẻ gãy cổ rồi.
“Mọi người đi đường cẩn thận.”
“Ừ, hẹn gặp sau.” Long Nghiên vẫy tay.
Họ lái xe rời đi, vừa khuất bóng thì đám người kia bắt đầu lục tục kéo đến hỏi han tình hình.
Bùi Tây Tình không hé nửa lời, chỉ lặng lẽ dịch người lại gần Đoạn Kiêu Lâm.
Chiếc kính tinh xảo anh nhét vào túi áo khoác, đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Khuôn mặt vốn đã lạnh lùng, lúc ngủ càng toát lên vẻ lạnh lẽo. Cô không đánh thức anh chỉ ngồi im bên cạnh chờ.
Trong lúc đó, đám người vẫn tìm cách bắt chuyện với cô nhưng cô phiền đến mức chẳng buồn trả lời dứt khoát chui vào xe ngủ.
Không biết ngủ bao lâu, cô bị lạnh đánh thức. Trời lại tối, hai bên đường có người nhóm lửa sưởi ấm. Bùi Tây Tình hắt hơi một cái thấy ghế phụ trống không, nên nhìn quanh.
Gần đống lửa phía trước xe, cô thấy Đoạn Kiêu Lâm đang ngồi thẳng lưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)