Cô rùng mình bước xuống, đến gần anh thì nghe thấy giọng nói trầm thấp: “Trên xe có áo.”
Cô chỉ thấy áo khoác của anh, chợt nhớ lời Long Nghiên từng nói, chần chừ hỏi: “Em mặc được không?”
“Nếu lạnh thì mặc đi.”
Cô lập tức quay về xe, lấy áo khoác xuống, mặc vào và cài chặt nút áo.
Không biết áo khoác của anh làm bằng chất liệu gì nhưng cô vừa mặc vào chưa bao lâu đã thấy ấm lên hẳn. Người đàn ông đưa cho cô một xiên tre. Trên xiên là một con thỏ đã được làm sạch.
Cô cảm ơn: “Chúng ta cùng ăn nhé.”
Đoạn Kiêu Lâm đáp: “Tôi ăn rồi.”
“Nhưng con thỏ to thế này, mình em ăn không hết đâu.”
“Không ăn hết thì đừng cố nhét.”
“Con này là anh bắt à?”
Anh nói: “Họ mang đến.”
“Hả?”
Bùi Tây Tình hơi bất ngờ, hé môi hỏi lại: “Họ?”
Cô quay đầu nhìn về phía đội nhỏ không xa.
Hình như có người cũng đang nhìn về phía họ: “Cho hai người đấy, cứ từ từ mà ăn nha! À mà này, trong thành bọn tôi vừa tìm được mấy cái khách sạn còn khá nguyên vẹn, nghe nói đêm nay có bão cát, hai người cũng nên qua đó trú tạm một đêm đi!”
Bùi Tây Tình hỏi: “Mình có đi không?”
Anh không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
Cô không dám đứng quá gần anh, vẫn giữ khoảng cách nhưng rồi chuyện bất ngờ lại xảy ra họ đến muộn hai khách sạn còn lại trong thành đã bị nhóm kia chiếm hết phòng, cuối cùng chỉ còn đúng một phòng trống.
“Hả? Hai người không phải là một đôi à? Sao lại không thể ở chung được?” Có người thắc mắc: “Còn đúng một phòng thôi, bọn tôi đông người, hai người chịu khó ở tạm một đêm nhé.”
Người kia cười cợt nói: “Yêu nhau rồi còn sợ cái gì? Yên tâm, tối nay nếu hai người làm gì thì bọn tôi tuyệt đối không làm phiền đâu, chỉ là cách âm chỗ này không tốt lắm, nhớ giữ âm lượng nhỏ chút nha.”
Nặng muốn chết. Anh quay ra, nhận lấy thùng từ tay cô.
Bàn tay rộng lớn lướt qua các khớp ngón tay cô trong chớp mắt, nhanh thôi nhưng sự thô ráp nóng rẫy ấy, cùng với mạch máu nổi rõ khỏe khoắn, khiến cô giật mình rụt tay lại.
Không hiểu sao cô lại nhớ đến lúc tối qua mình mơ màng không tỉnh táo, hình như bị anh ôm chặt từ phía sau vừa mạnh mẽ lại chẳng thể chống cự…
“Không cần cô khuân đâu, vào đi.” Giọng anh trầm thấp.
Cô tò mò hỏi: “Trong đó là gì thế?”
“Thuốc nổ.”
…
Anh mang mấy tài liệu và vũ khí từ trên xe vào phòng chưa bao lâu, hình như đội trưởng của nhóm kia đến, có chuyện gì đó muốn nói với anh nên anh xuống tầng, đứng cạnh xe nói chuyện với người kia.
Bùi Tây Tình thì đi lòng vòng trong phòng.
Phần lớn kiến trúc trong thành phố đã bị san phẳng, khách sạn này có thể nói là “sống sót giữa thời loạn”, chỉ bị nứt nhẹ vài chỗ ở tường, ngoài ra các tiện ích khác vẫn dùng được.
Thậm chí còn có cả phòng tắm.
Cô cảm thấy hai ngày nay người mình toàn là máu bẩn từ đám xác sống, chưa kể máu của chính cô, lại thêm bụi cát… chắc sắp mọc rận luôn rồi.
Vòi sen trong phòng tắm vẫn dùng được, còn có áo choàng sạch sẽ nữa. Do dự một chút, cô bắt đầu tháo hết băng quấn quanh người, cùng với quần áo cũng cởi ra theo.
Dòng nước ấm trượt qua làn da trắng mịn, mái tóc đen nhánh, hơi ngả màu nâu của Bùi Tây Tình bị thấm ướt, dính sát vào chiếc cổ mảnh mai rồi lượn xuống theo đường cong cơ thể. Phòng tắm trong khách sạn nhỏ hẹp, hơi nước mờ ảo che khuất thân thể không một mảnh vải của cô.
Cô hơi sốt ruột, sợ Đoạn Kiêu Lâm kia đột ngột quay lại. Nhưng gội đầu thì không thể qua loa, đành nơm nớp lo sợ, vừa nhanh tay vò tóc vừa tắm rửa.
Người cô thật sự quá bẩn.
Bẩn đến mức khiến cô ngồi đứng không yên, cảm giác lúc nào cũng có thứ gì đang bò trên người.
Nếu không sợ mình biến thành xác sống thật thì cô cũng chẳng muốn phiền ai, tự nhiên đưa ra yêu cầu kiểu này đúng là không hợp tình hợp cảnh... Dù sao trong thời mạt thế, ai cũng quen với việc lăn lộn trong bụi đất đánh đấm với đủ loại xác thối rữa, còn sống đã là may mắn, ai mà để ý mấy chuyện này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)