Bùi Tây Tình hoàn hồn, trong đầu vẫn còn đang nghĩ về hình thái biến dị của thây ma. Nhận ra có nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình cô chưa kịp lên tiếng thì người đàn ông cao lớn đã đứng chắn trước cô che đi mọi ánh nhìn.
Đoạn Kiêu Lâm cầm súng một tay, chĩa thẳng vào đầu gã bị thương phía sau bọn chúng.
“Mày…”
Đoàng!
Chưa kịp dứt lời, viên đạn đã xuyên qua đầu.
Nổ sọ.
Khói súng lan ra.
Mùi thuốc súng vẫn còn quanh quẩn.
Tất cả đều chết lặng.
Đặc biệt là đám đội tự phát kia, tức đến nhảy dựng: “Mày dám giết phó đội trưởng của bọn tao?! Mày chết chắc rồi!”
Tên kia vừa giơ nắm đấm định lao lên, còn chưa kịp chạm vào người đàn ông thì đã bị một luồng sức mạnh cực lớn ngăn lại từ xa.
Cả bàn tay tê rần, như thể bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt.
Hắn trợn tròn mắt.
Là dị năng sao?
Giống mà cũng không giống…
“Anh ta bị nhiễm rồi.” Đoạn Kiêu Lâm thản nhiên nói.
Ánh mắt cụp xuống, lạnh lẽo như ác quỷ bước ra từ địa ngục, khiến người ta rùng mình ớn lạnh.
“Anh dựa vào gì mà nói vậy”
Thi thể dưới chân rơi phịch xuống đất, khoảnh khắc tiếp đất thì cơ thể vặn vẹo ở một góc độ kỳ dị, há mồm gào rú, hoàn toàn biến thành xác sống. Nhưng do bị bắn trúng đầu nên chỉ còn lại phản ứng bản năng của xác sống, mất hết khả năng tấn công.
Mọi người đồng loạt hít sâu một hơi lạnh.
Nếu vừa rồi phó đội trưởng vẫn còn sống thì người đang đỡ hắn đã chết rồi. Chỉ suýt chút nữa là lại có người bị lây nhiễm.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Đoạn Kiêu Lâm đầy phức tạp, vừa sợ hãi vừa căm hận.
Mãi cho đến khi trong nhóm có người nhỏ giọng: “Hay là thôi đi, phó đội trưởng đúng là bị nhiễm rồi, mấy người còn giấu giếm làm gì, lỡ sau này hại chết cả bọn thì sao?”
“Đúng đấy… Nhiễm rồi còn cố giữ lại, các người là anh em với anh ta, chẳng lẽ mạng mấy người còn lại không đáng để quan tâm à?”
“Các người thì biết gì, phó đội trưởng là người duy nhất từng đến căn cứ, anh ấy biết đường. Nếu anh ấy chết rồi, tụi tôi biết khi nào mới tìm được đường tới căn cứ?”
Gã kia ho khan một tiếng, sắc mặt trắng bệch: “Xin lỗi, vừa rồi tôi hơi kích động.”
…
Lăng Lãng hỏi: “Mấy người cũng định đến căn cứ?”
“Đúng vậy!”
Một người đáp: “Không đến căn cứ thì chẳng khác nào chờ chết.”
“Nhưng không phải trước giờ mấy người vẫn tự lo được à?”
“Lúc đầu tận thế mới xảy ra, ai mà thèm để ý mấy căn cứ tồi tàn đó nhưng nghe nói bây giờ xác sống đột biến ngày càng nguy hiểm.” Gã kia giơ ngón cái lên: “Bây giờ ai không tìm đường tới căn cứ thì chỉ có nước chờ chết.”
Lăng Lãng tỏ vẻ khinh thường.
Loại người như vậy, dù có tới căn cứ thì cũng chỉ là gánh nặng.
“Bọn tôi cũng đang định tới căn cứ hay là lập đội chung đi? Có thêm người, tăng cơ hội sống sót.”
Lăng Lãng chẳng buồn nhìn: “Không.”
Đội của họ căn bản không cần lập đội với đám phế vật này.
Triệu Thuận Ngôn đội trưởng bên kia đứng nghe một lúc, cuối cùng cũng lên tiếng: “Thật xin lỗi vì chuyện vừa rồi nhưng cũng vì phó đội trưởng là người duy nhất biết đường, nếu anh ấy chết rồi thì chúng tôi như ruồi không đầu, không biết đường mà đi, nên mới phải giấu.”
Anh ta trông thư sinh, cao gầy như chỉ còn da bọc xương: “Cảm ơn vì lúc nãy các bạn đã giúp. Chúng tôi cũng đang đến căn cứ, chắc phía trước vẫn còn nhiều xác sống mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Lăng Lãng: “Không cần.”
Bên cạnh, Bùi Tây Tình lén giơ ngón cái với anh ta.
Nhóm người kia xuất thân không rõ, cho dù cũng định tới căn cứ nhưng ai biết trong bụng họ tính toán gì, dọc đường dễ bị bán đứng lắm.
“Vậy thôi.” Triệu Thuận Ngôn đành từ bỏ dẫn người sang một bên nghỉ ngơi.
Trong đội có người ghé tai anh ta: “Đội trưởng, nhìn họ là biết người của căn cứ rồi lát nữa mình cứ bám theo họ là tới căn cứ thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



