“Sau này con mà kết hôn thì cũng đừng có giống như anh con, chỉ biết che chở cho vợ nó thôi."
Phương Chính gật đầu: "Mẹ yên tâm, con cũng chỉ dỗ dành cô ấy trước khi kết hôn thôi. Kết hôn rồi thì cần gì phải dỗ dành cô ấy nữa? Cô ấy cũng có phải là tiên nữ đâu? Không phải là phụ nữ ở thành phố hay nông thôn đều như vậy cả sao? Sau khi kết hôn sinh con thì đàn ông bảo gì thì làm nấy."
Sau khi do dự hồi lâu, bà cụ Phương khẽ nói: "Thằng hai à, con có thể để lại chút tiền cho trong nhà được không? Trong nhà chỉ còn lại bốn vạn đồng này thôi, nếu con cầm đi hết thì mẹ biết sống thế nào."
Phương Chính nhíu mày, vẻ mặt sốt ruột: "Cái gì? Mẹ không có tiền à? Sống đến ngần này tuổi mà không tiết kiệm được đồng nào là sao?"
Bà cụ Phương khúm núm nói: "Không phải lúc trước con nói muốn mua một bộ tây trang sao? Lúc đó mẹ đã đưa tiền cho con rồi còn gì?"
Phương Chính tức giận nói: "Mẹ đang trách con đấy à? Là con muốn tiêu số tiền đấy chắc? Không phải là để cho mẹ được vẻ vang, có thể diện à? Tất cả đồng nghiệp của con đều đã mua nhà từ sớm cả rồi, làm gì có ai vẫn lằng nhằng như con? Chỉ có bốn vạn đồng, con còn không biết nên giải thích thế nào với nhà của Quyên Nhi đây này. Mẹ trách con tiêu tiền nhiều quá, còn con thì không biết tại sao mẹ lại sinh ra con nữa? Sao lại sinh ra con trong cái thôn nghèo rớt này? Nếu mẹ không sinh con ra, có lẽ con đã được đầu thai vào một nhà cán bộ cấp cao nào đó trong thành phố rồi ấy chứ, căn bản không cần lo lắng về chuyện mua nhà mua cửa như thế này!"
Bà cụ Phương bị Phương Chính nói cho đỏ cả mặt mày. Bà cụ xưa nay ghê gớm trước mắt người ta là vậy, thế mà đứng trước đứa con trai út này, thở cũng chẳng dám thở mạnh. Cuối cùng, Phương Chính chỉ đưa lại cho bà cụ Phương hai trăm đồng. Bà cụ Phương còn như thể là mình vừa làm sai điều gì, đưa đẩy nửa ngày mới lấy tiền.
Phương Chính vừa bước ra khỏi nhà thì đã giẫm ngay vũng bùn dưới chân. Trong bụng anh ta đầy một cục tức. Mới nhìn lên thì đã thấy Phương Tiểu Quân không giữ chặt chậu nước rửa mặt mà làm đổ đầy nước trên mặt đất. Phương Chính giơ tay tát Phương Tiểu Quân một cái, không nhịn được mắng: "Thằng chó này, có chừng đó mà cũng làm không nên hồn à?"
Phương Tiểu Quân vẫn luôn được bà cụ Phương cưng chiều, chưa từng bị đánh bao giờ, cu cậu lập tức khóc lớn. Trong tiếng khóc tức tưởi của Phương Tiểu Quân, Phương Chính tức giận bước ra khỏi sân nhà họ Phương. Nếu không phải vì thiếu tiền mua nhà, anh ta thực sự không muốn ở lại đây dù chỉ một phút. Mọi thứ ở nơi này đều bẩn thỉu, lộn xộn, mấy người ở trong cái nhà này cũng chỉ biết hoặc khóc lóc hoặc làm ầm ĩ, chẳng có miếng tố chất nào hết. Anh ta sẽ không bao giờ quay lại cái nơi này nữa đâu!
"Chú hai, chú đừng lấy tiền của chúng cháu! Đó là tiền ba cháu để lại cho cháu! Chú đừng lấy mà!" Phương Hồng vừa nghe thấy Phương Chính định đi, liền đập mạnh cửa sổ gian nhà phía tây mà hét lớn.
Nhưng hôm qua, ngay khi Phương Hồng trở về nhà họ Phương, nó đã bị bà cụ Phương nhốt ngay vào trong gian phòng phía tây, thậm chí còn không cho ăn tối. Sau khi la hét một hồi, Phương Hồng kiệt sức, cứ thế ngã gục xuống giường đất.
Phương Hồng vẫn nhớ rõ chuyện hai ngày trước đó, nó cũng đói bụng, Lâm Vi vừa mới lo liệu tang lễ cho Phương Minh xong thì lập tức đi nấu cho nó một bát mì. Nhưng Phương Hồng lại cho rằng bát mì đó quá nhạt nhẽo, không có thịt nên đã đánh đổ luôn bát mì xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)