"Thế thì tốt quá. Ngày mai thím nhất định sẽ qua tìm cháu." Có người cười nói.
Lâm Vi gật đầu liên tục: "Được ạ! Thím nhớ báo chuyện này cho mọi người biết luôn nhé, cháu thực sự rất muốn hướng dẫn cho mọi người ạ."
"Được, được, cháu có lòng như vậy là quá tốt rồi."
Thím kia vội vàng đáp lời, chờ Lâm Vi đi xa, mới vừa đi vừa nói với mọi người xung quanh: "Không ngờ Lâm Vi lại quay lại đây. Con bé này cũng có tâm ghê, còn chân thành muốn dạy việc cho chúng ta nữa chứ. Này, căn nhà lụp sụp kia thực sự là của Lâm Vi hả?"
Mấy người xung quanh thở dài: "Không phải của cô ấy thì là ai? Cha mẹ cô ấy để lại cho cô ấy một căn nhà nhỏ tồi tàn, cô ấy trưởng thành được như bây giờ cũng không dễ dàng gì. Cứ nghĩ là cô ấy kết hôn với một người thành thật như Phương Minh thì sẽ không tồi, ai mà ngờ được Phương Minh lại mất sớm như vậy..."
"Nói đến chuyện này thì cũng phải trách mấy người bà cụ Phương quá tham lam. Vì mua nhà cho Phương Chính mà bọn họ bắt Phương Minh phải xuống hầm mỏ, nếu không thì đã chẳng xảy ra chuyện rồi. Mỗi lần bà cụ Phương mắng Phương Minh thì đến nửa thôn đều nghe thấy ấy chứ. Chậc, tôi cũng gặp nhiều người thiên vị con trai út rồi, nhưng chưa từng thấy ai thiên vị con trai út đến mức hy sinh cả tính mạng của con trai cả như thế..."
"Này! Mấy người đang nói cái gì thế hả? Nói bậy nói bạ chuyện nhà người ta, mấy người không sợ rớt hố à?" Giọng nói sắc bén của bà cụ Phương đột nhiên vang lên, khiến mấy người đang đứng nói chuyện đều giật cả mình.
Hai người bọn họ đưa tay che ngực, chờ định thần lại thì mới phát hiện bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, vậy mà đã đi đến trước cổng nhà họ Phương từ lúc nào rồi.
Bà cụ Phương vội xua tay: "Đừng đi! Lâu như vậy con mới về nhà một chuyến, sao lại đi sớm thế? Cứ ngồi một lát đi đã, nếu con đi rồi, chỉ còn mình mẹ với hai đứa nhỏ, trong nhà vắng người như vậy..."
Phương Chính cũng đã đứng dậy, bắt đầu mặc áo khoác vào rồi. Anh ta tỏ vẻ sốt ruột: "Không được, con đã xin nghỉ một ngày rồi. Hơn nữa hôm qua con đã hẹn Quyên Nhi đi xem phim, nếu con mà cứ ở đây thì cô ấy nhất định sẽ không vui. Con còn phải quay lại dỗ cô ấy nữa."
Bà cụ Phương lẩm bẩm: "Không phải là mẹ quá bắt bẻ, nhưng mà có con dâu người thành phố tuy cũng tốt nhưng mà được nuông chiều quá. Cứ có chuyện không hài lòng là lại muốn đàn ông dỗ dành, chẳng lẽ sau này định giữ rịt đàn ông trên lưng quần đấy à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)