Giờ nhớ lại bát mì đó, Phương Hồng lại thèm thuồng đến chảy cả nước miếng.
"Con nhỏ ngốc này, nếu vẫn còn sức để la hét thì ra ngoài làm việc đi! Mau đi quét sân cho tao." Sau khi Phương Chính rời đi, bà cụ Phương lại vui vẻ trở lại. Bà cụ kéo Phương Hồng xuống khỏi giường đất, vừa mắng vừa bắt nó đi làm việc.
*
Mặc dù ngôi nhà này của Lâm Vi đã nhiều năm không có người ở, trông có vẻ hơi tồi tàn, nhưng may mắn là kết cấu dầm chính không bị hư hại gì. Trong thôn có rất nhiều lao động khỏe mạnh, Lâm Vi thông báo một tiếng với trưởng thôn rồi mang theo vài người đến giúp cô xử lý ngôi nhà cũ. Sau khi lợp lại những viên ngói vỡ trên mái nhà, nhổ bỏ cỏ dại trong sân và thêm đất mới để nén chặt mặt sân, toàn bộ khuôn viên ngôi nhà trông đã chỉnh chu hơn trước nhiều.
Lâm Vi không để mọi người phải làm việc không công cho mình. Mấy người đến làm việc giúp cô đều được đãi một bữa thịt ngon lành, lúc ra về còn được cô tặng cho mỗi người một mảnh vải hoa nữa. Khi Lâm Vi dọn dẹp xong nhà cửa, trong thôn cũng đã có người lục tục đến tìm cô.
"Ôi chao, không ngờ là căn nhà nhỏ này chỉnh trang lại mà đẹp đến vậy đấy. Chưa đến một ngày mà đã thay hình đổi dạng rồi này."
Mấy người đến thăm, nhìn thấy vườn rau trong sân nhà Lâm Vi, không nhịn được mày cảm thán: "Cái gì cũng cần bàn tay con người xử lý hết. Sân vườn nhà họ Phương trước kia cũng bừa bộn lắm, chẳng phải sau khi Lâm Vi gả vào thì mới thay đổi hình dạng à? Trước kia bà cụ Phương cũng có dọn dẹp nhà cửa vườn tược gì đâu."
"Lúc đến đây, tôi lại nghe thấy tiếng cãi vã bên nhà họ Phương. Nghe nói là bà cụ Phương và con nhóc Phương Hồng kia đang đánh nhau vì chuyện giặt quần áo. Bà cụ Phương cũng thật là, sao bà ta có thể để con bé Phương Hồng mới chừng đó tuổi đi giặt quần áo được chứ? Lâm Vi, cô nói xem có đúng không?"
Lâm Vi biết trong nhất thời, mình khó mà tách rời khỏi nhà họ Phương được. Cô cũng không thèm để ý đến mấy lời bóng gió này của người ngoài.
Lâm Vi lau máy ghi âm, cười nói: "Đây là chuyện giữa bà cháu nhà người ta, người ngoài cuộc như không thể nói nhiều. Nhưng nếu nghiêm trọng quá, ai thấy được thì bảo trưởng thôn một tiếng, chứ đừng để gây ra chuyện gì khó cứu vãn."
Sau khi Lâm Vi thoát khỏi mấy đám người nhà họ Phương, cả người cô đều cảm thấy thoải mái vô cùng, suy nghĩ cũng trở nên thoáng hơn trước kia nhiều. Cô sẽ không bao giờ nhận nuôi Phương Hồng và Phương Tiểu Quân nữa, nhưng cô cũng sẽ không nhìn hả hê vui sướng khi chứng kiến bọn chúng chịu khổ khi còn nhỏ tuổi như vậy. Cuộc sống của Phương Hồng và Phương Tiểu Quân dù tốt hay không tốt thì đều không liên quan gì tới cô cả.
Lâm Vi không muốn nghe chuyện của nhà họ Phương cho lắm. Cho dù bọn họ sống tốt thì cô cũng không hề ghen tị, mà bọn họ có sống không tốt thì cô cũng chẳng muốn đi hóng chuyện mua vui gì cả.
"Tại sao quần áo nước ngoài lại đắt thế? Chúng có chỗ nào tốt nhỉ? Chẳng phải chúng chỉ là quần áo thôi sao?" Ngay cả khi buổi học đã kết thúc, vẫn có người đuổi theo Lâm Vi mà hỏi chuyện.
"Bởi vì chúng có thương hiệu, chất liệu cũng rất tốt..." Lâm Vi nói đến đây thì hơi giật mình.
Trong cơn ác mộng đó, mong muốn lớn nhất của Lâm Vi là có thể mở một xưởng may nhỏ, trở thành một bà chủ nhỏ. Lâm Vi cũng đang quyết tâm xây dựng nên một xưởng may nhỏ, nhưng hiện tại, cô đã có tham vọng lớn hơn rồi. Nếu đã sắp bắt tay vào làm một điều gì đó, tại sao không làm luôn mổ thương hiệu quần áo của riêng mình?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)