Người ấy nói trong thư rằng, nhờ một cơ duyên tình cờ hắn đã thấy thứ rượu họ từng bán ra, lập tức nhận ra dấu vết của họ.
Người đồng hương ấy bảo người đến tìm họ cũng chẳng có ác ý gì, chỉ muốn xác nhận thân phận của họ mà thôi.
Tất nhiên, đó chỉ là lời hắn tự nói trong thư, thật giả thế nào vẫn chưa thể biết được.
Lưu Tử Chân cũng không giấu giếm thân phận của mình trong thư, hắn là con út của Đại tướng quân thuộc hàng quyền thế hiển hách. Đừng nói là ở một huyện nhỏ như Thường huyện, ngay cả tại Xương Đô hắn cũng có thể ngang dọc tung hoành.
Lưu Tử Chân còn hào phóng hứa rằng, sau này nếu Tân Dũng (hắn tưởng chỉ có một người xuyên việt, không biết đó là cả một gia đình) bên ngoài hành tẩu có gặp rắc rối có thể báo danh Đại tướng quân Lưu Vinh để cầu che chở.
Dẫu mấy năm gần đây Lưu gia bị hoàng đế kiêng dè, thì danh tiếng của Đại tướng quân Lưu Vinh cùng uy danh hiển hách của quân trấn thủ biên cương vẫn có trọng lượng trên khắp phần lớn Thiên Hoa quốc.
Phải nói Lưu Tử Chân thật sự rất nghĩa khí. Rõ ràng chưa từng gặp gỡ người bán rượu, vậy mà chỉ vì cùng là người xuyên việt từ hiện đại, hắn đã quyết định muốn che chở bọn họ.
Nếu không phải Trần Mạn bọn họ vẫn chưa dám hoàn toàn tin tưởng một “đồng hương” chưa từng gặp mặt thì lời hứa của Lưu Tử Chân quả thật rất đáng giá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)