Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Tân Dũng, Trần Man và Tân Chỉ đã dắt gia súc chở đầy hạt ngô cùng trái cây xuống núi.
Nếu ở thời hiện đại, những việc Tân Dũng và Trần Man làm có thể gọi là thiện lương, vì xuất phát điểm của họ là giúp đỡ dân gặp nạn. Nhưng bây giờ là ở thời cổ đại, với tình cảnh của họ tuyệt đối không thể đường đường chính chính mà làm “người tốt” kiểu đó.
Lần này Tân Chỉ xuống núi là có việc phải bàn bạc với Lý Hòa Dự và Chu Ký, nàng không yên tâm giao cho cha mẹ nên suy tính kỹ rồi vẫn quyết định đích thân đi một chuyến.
Số đồ nhà họ Tân mang xuống núi lần này nhiều chưa từng có, chỉ riêng mấy trăm cân ngô đã chất đầy năm bao.
Lần này không cần Tân Chỉ nhắc, Tân Dũng đã khôn ra, không dùng bao dệt nhựa của nhà để đựng ngô nữa. Hắn tháo rèm cửa và một tấm chăn màu sẫm trong nhà, may thành mấy chiếc bao lớn buộc dây rút, nhìn đúng kiểu cổ đại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)