Bí mật lớn nhất của bản thân lại bị người ta thản nhiên vạch trần trong lòng Tân Dũng kinh hãi, trong chốc lát cũng không đoán nổi đối phương rốt cuộc là ai mà lại biết được họ là người hiện đại.
Thế nhưng Chu Ký không phải người thường. Hắn mười bốn tuổi đã bị bắt đi lính, nhờ vào sức bền gan lì mà trở thành tâm phúc của Thiếu Tướng quân Lưu Tử Chân.
Những năm qua, hắn từng trực tiếp hoặc gián tiếp thẩm vấn không dưới tám trăm, một ngàn gián điệp và tù binh.
Đặc biệt là đám gián điệp nơi biên ải và quân đồn trú, phần lớn vì nhiệm vụ mà không tiếc hy sinh, thậm chí bỏ cả mạng sống. Thẩm vấn những kẻ ấy cực kỳ khó nhằn. So với bọn đó, Tân Dũng và Trần Mạn chỉ là hai người bình thường, bị hắn liếc qua đã nhìn thấu tâm tư, căn bản chẳng cần dùng thủ đoạn gì.
Chu Ký nhớ rõ lời Thiếu Tướng quân từng dặn: phải cư xử lễ độ với người bán rượu, không được dọa họ.
Ban đầu, Lưu Tử Chân cứ nghĩ ‘đồng hương’ của mình chỉ có một, bởi Chu Ký báo cáo chỉ nói “một người bán rượu”, chưa hề nhắc đến việc đó là cả một gia đình.
Nhưng điều này chẳng ảnh hưởng gì. Đối với Chu Ký, lịch sự với một người hay hai người cũng không khác nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)