Cả ngày nay, Giang Quyện luôn khó chịu nhưng lúc này y thực sự rất khó chịu.
Tiết Phóng Ly nhìn y chằm chằm hồi lâu, mở to mắt, mặt không đổi nhìn về phía Uông tổng quản.
Uông tổng quản cũng không nghĩ tới Giang Quyện sẽ phản ứng lớn như vậy, ông nắm chặt tay không dám hé răng.
"Vương gia, huynh đừng nhìn ông ấy." Giang Quyện nói: "Huynh thành thật khai báo."
Tiết Phóng Ly cười cười nói: "Không phải em đã biết hết rồi sao."
Thần sắc Giang Quyện sầm xuống: "Nhưng ta muốn nghe huynh nói."
Giọng điệu Tiết Phóng Ly bình thản: "Chính là như vậy, không có gì để nói nhiều."
Không cản, chắc chắn y sẽ không chịu ngừng.
Giang Quyện kinh ngạc nhìn hắn: "Vương gia, sao bà ấy lại đối xử với huynh như vậy?"
Tại sao?
Trong ký ức, người phụ nữ kia có rất ít thời khắc bình tĩnh, cũng rất ít khi dịu dàng với hắn, chỉ có một lần người phụ nữ kéo tay ôm hắn vào lòng, cười tủm tỉm nói: "Phóng Ly của mẹ, mẹ mang thai mười tháng sinh ra Phóng Ly, thì ra đã lớn như vậy rồi."
"Phong thư này là bí mật nhỏ của mẹ và con, không được nói với ai khác, bất kỳ ai, có được không?"
"Tuyệt đối, không được nói cho phụ hoàng của con."
"Đó là phu quân của mẹ. Ông ấy đến, ông ấy muốn mang mẹ đi..."
Tiết Phóng Ly nhắm mắt lại, bình tĩnh nói: "Bà ấy hận bản vương."
Giang Quyện còn muốn nói gì nữa, cung nữ được phái đi lấy tranh đã trở lại, nàng cung kính nói: "Vương gia, đã mang tranh tới."
Tiết Phóng Ly gật đầu, có vài cung nữ tiến lên trải các bức tranh ra, tổng cộng bảy bức, có sáu bức là vẽ một người phụ nữ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


