Vị đắng trên đầu lưỡi bị đè xuống, hương vị ngọt ngào tràn ngập khoang miệng.
Giang Quyện dễ chịu một chút, chỉ là y đã cắn vào ngón tay của Tiết Phóng Ly, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là cắn thêm một cái đi.
Cái cắn này, Giang Quyện cắn không nặng, hàm răng nhẹ nhàng đè xuống, so với cắn người mang tính trả thù thì càng giống như là cắn chơi.
Đợi cắn xong rồi, lại dùng đầu lưỡi đè một chút, muốn đẩy ngón tay ra ngoài.
Cảm xúc ẩm ướt, vốn dĩ Tiết Phóng Ly nên thu tay về, nhưng cảm xúc ở đầu ngón tay quá mềm mại, cho nên hắn không động đậy.
Đẩy một chút không được, Giang Quyện lại đẩy mấy lần, nhưng đầu lưỡi có dùng sức như thế nào thì cũng không thể đẩy ngón tay của Tiết Phóng Ly ra, y không thể làm gì khác hơn là ngẩng đầu nhìn hắn.
Giang Quyện ngậm lấy ngón tay, môi khẽ hé, thần sắc khá là mờ mịt không hiểu tại sao có người chịu bị cắn cũng không muốn thu tay lại.
Cúi đầu nhìn y hồi lâu, Tiết Phóng Ly khẽ mỉm cười: "Không cắn nữa?"
Giang Quyện buồn bực gật đầu, cắn mấy cái tượng trưng là được rồi, nhưng mà Vương gia quá phối hợp, khiến y không có chút ý muốn trả thù nào.
Tiết Phóng Ly thu tay về, giống như lơ đãng mà liếc mắt nhìn qua một cái, vệt nước sáng lên, chút ngứa ngáy trên đầu lưỡi vút qua, thật loạn.
Rất nhiều dục vọng không có cách nào nói rõ được, vào đúng lúc này bị khơi ra.
Giang Quyện rất có ý kiến, sửa lưng hắn: "Huynh đây là lừa gạt ta, không phải dỗ ta."
Đuôi lông mày Tiết Phóng Ly khẽ giương, nhìn Giang Quyện vài lần, nở nụ cười trầm thấp: "Bản vương biết rồi, sau này đổi cách dỗ khác."
Hắn bày ra bộ dáng khiêm tốn tiếp thu ý kiến, lúc đầu Giang Quyện nghe vậy không cảm thấy gì, nhưng nghe còn có lần sau lập tức ngã lên giường, trở thành một con cá mặn mất đi niềm vui.
"Nào, dùng bữa."
Trong lúc vô tình, nha hoàn đã bày đồ ăn xong, Giang Quyện chậm rãi ngồi dậy, có một bàn tay vòng qua eo y, Tiết Phóng Ly ôm lấy Giang Quyện, một lần nữa đặt trong lòng mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


