Thánh thượng xuất cung, cho dù không muốn gióng trống khua chiêng cũng có một đoàn người đi theo hộ tống.
Vừa vào tháng tư, vốn là thời tiết thích hợp để đạp thanh, vườn bách hoa trở thành vườn hoa đào của Lý Bạch, sắc màu rực rỡ, không ít những công tử, tiểu thư hẹn nhau cùng đến đây du ngoạn.
Giang Niệm và An Bình Hầu cũng ở trong đó.
"Tham kiến bệ hạ."
Hai người bọn họ hành lễ cùng một số con cháu thế gia, Hoằng Hưng Đế vung vung tay: "Không cần đa lễ. Trẫm chỉ tới xem một chút, các ngươi đi dạo đi, đừng câu nệ."
Mọi người dồn dập xin cáo lui, Hoằng Hưng Đế nói tới xem một chút, cũng thật sự đi loanh quanh, nhưng Giang Niệm lại chú ý tới đi cùng Hoằng Hưng Đế còn có một chiếc xe ngựa, người trong xe vẫn chưa bước xuống, không khỏi nhìn càng chăm chú.
Sau một hồi, rốt cuộc chiếc xe ngựa kia cũng có động tĩnh.
Người trong lòng hắn là đệ đệ kia của Giang Niệm.
Nhiều lần nhìn thấy đệ đệ này đều vùi trong lòng nam nhân, lúc trước sao lại không biết y nhu nhược như vậy chứ?
Giang Niệm nhếch khóe môi, nở nụ cười, quay đầu lại, đã thấy An Bình Hầu cũng xuất thần mà nhìn về phía Ly vương bước vào Hải Đường uyển, thần sắc phức tạp.
Giang Niệm nhíu mày một cái, bất động thanh sắc hỏi: "Hầu gia, ngươi đang nhìn gì vậy?"
An Bình Hầu thu hồi ánh mắt, tư thái thản nhiên: "Ly vương. Người hắn ôm trong lòng là... Giang Quyện sao?"
Giang Niệm: "Ừ."
An Bình Hầu trầm trọng nói: "Còn ra thể thống gì."
Là Giang Niệm suy nghĩ nhiều.
Xưa nay Hầu gia tuân thủ lễ tiết nghiêm ngặt, thấy việc như vậy, chẳng qua chỉ là cảm thấy hoang đường thôi.
Giang Niệm lắc đầu một cái, chắc là bản thân đa nghi rồi, hắn cười nói: "Vương gia xưa nay đã như vậy, không quan tâm người khác nghĩ gì."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)