Tuyết mai âm thầm nở rộ.
Con hồ ly trắng mang theo nàng, thân hình nhanh nhẹn, chỉ vài cú nhảy đã đưa nàng đến gần Ma cung.
Lúc này, Vân Hoành Ba đang tranh cãi với hệ thống.
“Điểm đó để làm gì? Có thể đổi được cái gì không?”
Hệ thống: “Có chớ, nhưng điểm của cô hiện giờ quá thấp, cần hoàn thành thêm vài nhiệm vụ nữa mới đổi được đồ ở cấp thấp nhất.”
“500 điểm cũng gọi là thấp? Vậy ít nhất phải có gói quà tân thủ chứ?”
Hệ thống kiên nhẫn đáp: “Không có gói quà nào như vậy cả.”
Vân Hoành Ba nói: “Ngươi đang giận ta, ta không tin.”
Hệ thống: “?”
Hệ thống nắm chặt tay, lần đầu tiên nảy sinh ý định muốn đánh ký chủ nhà mình.
Cuối cùng, hệ thống đành phá lệ, đưa cho nàng “gói quà tân thủ”.
[May mắn cực độ – thời hạn 30 phút], [Thuốc chống say xe], [Quả táo bình thường], [Máy kiểm tra độ hảo cảm (có thể dùng với người khác)].
Tất cả đều là những thứ chẳng có ích gì.
Vân Hoành Ba thì lại dễ dãi, nhận hết không từ chối món nào.
Trong chốc lát, con hồ ly trắng đã đưa nàng vào tòa thiên điện trong Ma cung, khụy chân trước nhẹ nhàng đặt nàng lên ghế mỹ nhân.
Dù chỉ là thiên điện, nhưng mọi thứ đều đầy đủ, bố trí tinh xảo, còn xa hoa hơn cả cung đình nhân gian. Cửa sổ chạm trổ hoa văn mở một nửa, gió cuốn tuyết rơi xuống chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, chẳng mấy chốc đã phủ một lớp tuyết mỏng.
Đêm buông xuống.
Những con đom đóm phát sáng trong Ma cung tụ lại ở chiếc đèn lưu ly, tạo thành một chùm ánh sáng xanh nhạt, soi sáng cả không gian.
Bỗng nhiên...
Một bóng đen lướt qua con đường nhỏ rải đầy hoa mai tuyết, thân hình nhanh nhẹn, khéo léo đáp xuống bậu cửa sổ đang mở rộng.
Những con đom đóm trong lồng đèn cảm nhận được sát khí từ ma tâm, bay tán loạn đập vào lồng kính, phát ra âm thanh nhỏ nhưng rợn người, đồng thời chiếu sáng phần nào gương mặt của kẻ ấy.
Người đó... có lẽ không thể gọi là người.
Đó là một thiếu niên Ma tộc, dáng người mảnh khảnh như mèo, yên lặng ngồi xổm trên bậu cửa sổ hẹp. Một tay chống đầu gối, tay kia đặt trước mũi chân. Mái tóc trắng buông xõa, trên đỉnh đầu là hai chiếc tai thú.
Đôi mắt vàng như thú, dưới ánh sáng biến thành hình dọc sắc nhọn. Hắn nhe răng, trông hung dữ như đang săn mồi, nhìn chằm chằm vào Vân Hoành Ba đang ngủ say trên ghế mỹ nhân.
Vân Hoành Ba chẳng hay biết gì, vẫn ngủ say sưa.
Phát hiện sát khí, hệ thống vội kêu lên: “Ký chủ, tỉnh dậy mau! Chó của Ma Tôn đến rồi!”
Thiếu niên tai thú với khuôn mặt búng ra sữa trông có vẻ vô hại, nhưng thực chất là đại ma hung ác nhất của Ma tộc – Đệ Cửu Tử.
Đệ Cửu Tử là kẻ mà Túc Yếm Phùng nhặt được khi bị lưu đày đến Ma Vực trăm năm trước. Dù trông như một đứa trẻ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, hắn lại cực kỳ tàn nhẫn, khát máu, chuyên làm những việc bẩn thỉu cho Túc Yếm Phùng.
Vì trong cơ thể có một nửa huyết thống của loài sói đen, hắn thường được độc giả gọi là “con chó của Ma Tôn”.
Đệ Cửu Tử phát ra một tiếng gầm trầm thấp như dã thú, thân hình hơi ngả về phía trước, như một mũi tên rời cung, lao thẳng về phía ghế mỹ nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)