Vân Hoành Ba còn chưa nhìn rõ chuyện gì xảy ra, giây tiếp theo đã thấy chín cái đầu của ác thú bị lưỡi kiếm sắc bén cắt đứt, gió lớn thổi qua, từng cái đầu rơi xuống đất, lăn lông lốc trên nền tuyết.
Máu bắn ra muộn màng, như một đài phun nước đỏ thẫm.
Vân Hoành Ba suýt chút nữa bị máu bắn lên người, đứng ngây ra nhìn không chớp mắt.
Túc Yếm Phùng dường như còn hung bạo hơn nàng tưởng...
Thật sự có thể công lược một tên điên phê thế này sao?
Lúc này, màn hình lại xuất hiện thông báo.
[Ký chủ Vân Hoành Ba thành công nghịch chuyển cốt truyện và sống sót, nhận được sự công nhận là cục sạc dự phòng của Ma Tôn phản diện, thưởng 500 điểm tích lũy. Cố gắng hơn nữa nhé!]
Hệ thống: "???"
Thật sự câu được cá rồi sao?
Gió tuyết gào thét, thổi tung khăn đội đầu của Vân Hoành Ba gắn trên phượng quan, khăn đỏ bay lượn vài vòng trên không rồi rơi xuống tuyết trắng, nhìn từ xa trông như một vệt máu chưa khô.
Túc Yếm Phùng giơ ngón tay, vừa chạm vào một bông tuyết rơi từ trời xuống, chỉ nghe một tiếng "xì", bông tuyết vỡ vụn thành bụi băng tan tản ra xung quanh.
Vân Hoành Ba quyết định nhường sân khấu cho tên điên phê này thể hiện. Nàng giả bộ như không chịu nổi cảnh tượng máu me trước mặt, vừa sợ hãi vừa khao khát nhìn Túc Yếm Phùng, rồi sắc mặt tái nhợt, ngã gục xuống nền tuyết.
Ngất.
Mỹ nhân yêu kiều đỏm dáng đổ xuống tuyết, Túc Yếm Phùng không chút thương hoa tiếc ngọc, chỉ thấy thú vị.
Một tiểu cô nương không có linh lực, lại có thể khiến Cửu Anh xuất hiện?
Hơn nữa, trên người nàng còn mang khí âm sát bị phong ấn...
[Hệ thống nhắc nhở: Độ hảo cảm của Túc Yếm Phùng: -998.]
Vân Hoành Ba đang giả ngất: "..."
Nàng thở dài: "Ta đã tự tẩy não mình thành não yêu đương rồi, vậy mà hắn chỉ tăng thêm có một điểm?"
Hệ thống vội vàng an ủi: "Vậy là tốt lắm rồi!"
Túc Yếm Phùng lười biếng lau vết máu Cửu Anh dính trên má mình, vết máu đỏ sẫm càng làm nổi bật làn da trắng bệch của hắn.
Cúi mắt nhìn Vân Hoành Ba đang nằm trên nền tuyết, Túc Yếm Phùng đột nhiên bật cười.
Túc Yếm Phùng quay người, tà áo xanh phất qua, tuyết bay tán loạn.
"Đưa nàng đến điện phụ của Ma Cung và sắp xếp cẩn thận."
Nhưng từ "sắp xếp cẩn thận" trong miệng hắn lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Họa Đường Xuân do dự: "Nhưng nàng ấy là người của Tiên Minh, có lẽ có ý đồ bất lợi cho ngài..."
Túc Yếm Phùng cười nhạt: "Không thì ngươi nghĩ sao?"
Thủ tôn Tiên Minh căm hận Túc Yếm Phùng thấu xương, lần này lại trắng trợn đưa một đại mỹ nhân đến, nếu không phải để giết hắn, chẳng lẽ thật sự muốn nàng đến làm Ma Tôn phu nhân sao?
Họa Đường Xuân lập tức hiểu ra.
Thì ra Tôn thượng muốn thả dây dài để câu cá lớn, trước hết làm nàng lơ là, đợi đến khi nàng hành động rồi mới "sắp xếp cẩn thận" thật sự!
Tuyết rơi bay bay.
Thân hình Túc Yếm Phùng thoắt cái như bóng ma, biến mất không còn tung tích.
...
Tuyết rơi phủ kín trời đất, che giấu mọi thứ xung quanh, khắp núi đồi đều là một màu trắng thuần khiết mờ ảo như tiên cảnh.
Trên suốt đoạn đường, Vân Hoành Ba giả bộ ngất, lén lút mở mắt nhìn ra ngoài. Nàng không thấy "núi thây biển máu" như trong truyền thuyết, nếu không phải vì đám mây đen ngập tràn âm khí trên bầu trời Ma Cung, nàng đã nghĩ nơi này là một chốn bồng lai tiên cảnh biệt lập với thế gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)