Sát khí bùng lên!
[Hệ thống nhắc nhở: Nguy hiểm đang tiến gần! Cảnh báo...]
Vân Hoành Ba ngái ngủ mở mắt, liếc thấy một chiếc tai thú đột ngột xuất hiện trong tầm nhìn.
Hả? Tai thú?
Nàng còn chưa kịp phản ứng, thì thiếu niên hung ác đã nhào đến, bàn tay với móng vuốt sắc nhọn không chút do dự chém xuống!
Hệ thống: “Cẩn thận...”
Chưa dứt lời, những móng vuốt có thể lấy mạng nàng bỗng như bị thứ gì đó giữ lại, cứng đờ giữa không trung.
Vân Hoành Ba còn chưa tỉnh hẳn, ngơ ngác nhìn móng vuốt dừng ngay trên cổ mình, mắt vẫn mơ màng.
Thiếu niên Ma tộc hung thần ác sát dường như bị ai đó điều khiển, cứng đơ hồi lâu, rồi dùng móng vuốt vốn định giết người của mình, cẩn thận kéo lấy tấm chăn bên cạnh, nhẹ nhàng đắp lên người Vân Hoành Ba.
... Giống như đang lo lắng nàng sẽ bị cảm lạnh vậy.
Vân Hoành Ba: "?"
Hệ thống: "??"
Ngay cả tên Đệ Cửu Tử vốn hung dữ và tàn bạo cũng ngây ngẩn ra, sững người hồi lâu, đột nhiên "gâu" lên một tiếng, như một chú chó con, tiến lại gần người Vân Hoành Ba, cẩn thận ngửi ngửi.
Vân Hoành Ba chống tay nửa ngồi dậy, mờ mịt hỏi: "Ngươi..."
Hệ thống toát mồ hôi lạnh thay nàng, thấy nàng còn chưa hiểu chuyện thì tức giận mắng: "Đây là Đệ Cửu Tử! Là cỗ máy giết người mà Túc Yếm Phùng đích thân nuôi dưỡng, cô không thể cẩn thận hơn sao?!"
"Cô có thể ngủ sâu như vậy ngay giữa Ma Vực sao?"
Vân Hoành Ba mơ hồ nhớ rằng từng có ai đó đăng một bức fanart trong phần bình luận, vẽ một người mặc áo xanh cầm ô, bên cạnh có một thiếu niên với đôi tai thú.
"Đây chính là Đệ Cửu Tử?"
Vân Hoành Ba ngơ ngác vuốt đầu Đệ Cửu Tử, ngơ ngác hỏi hệ thống: "Cỗ máy giết người?"
"Rõ ràng là một chú chó con ngoan ngoãn mà."
[Hệ thống nhắc nhở: Độ hảo cảm của Đệ Cửu Tử với ký chủ Vân Hoành Ba: 100!]
[Hắn cảm thấy rất "gâu gâu"!]
Hệ thống: "..."
Đệ Cửu Tử trông có vẻ không quá thông minh, cũng chẳng nghĩ ngợi vì sao trên người nàng lại có mùi của chủ nhân. Hắn ngoan ngoãn nằm bên cạnh nàng, chỉ thiếu mỗi việc lăn ngửa để nàng vuốt bụng.
Nhìn dáng vẻ này, ai mà ngờ hắn lại là kẻ tàn nhẫn, khát máu?
... Cho đến khi ánh mắt Vân Hoành Ba vô tình dừng lại ở chuỗi "hạt" treo bên hông Đệ Cửu Tử.
Đó là một chuỗi mắt được xâu bằng dây đỏ, hạt cuối cùng dường như còn rất mới, vẫn còn vệt máu chưa khô.
Vân Hoành Ba: "..."
Cả ngày chưa ăn gì, vốn dĩ nàng đã cảm thấy đói cồn cào, nhưng vừa nhìn thấy chuỗi hạt đó, cảm giác thèm ăn lập tức biến mất.
Mắt của Ma tộc trông không giống người, dù đã bị móc ra vẫn trong suốt như viên bi thủy tinh, rất đẹp.
Nhưng dù có đẹp đến đâu thì nó vẫn là mắt.
Vân Hoành Ba im lặng quay đi, khuôn mặt có chút tái nhợt.
Đệ Cửu Tử mở to đôi mắt tròn xoe, ngây ngô hỏi: "Ngươi cũng thấy khó chịu sao?"
Dù biết rõ đây là một tiểu ma đầu, nhưng khi đối diện với khuôn mặt ngây thơ của hắn, bản năng làm mẹ trong lòng Vân Hoành Ba vẫn vô thức trỗi dậy.
"Khó chịu?"
"Chủ nhân cũng thấy khó chịu, ngài ấy đuổi ta ra ngoài, không cho ta nằm gác cửa." Đôi tai thú của Đệ Cửu Tử cụp xuống, dáng vẻ như chú chó nhỏ vừa bị chủ nhân đá văng ra ngoài, ấm ức nói: "Nhưng Ma Vực có nhiều kẻ xấu lắm, ngài ấy ở trong đó một mình, không có chó trông chừng, sẽ dễ dàng bị thương lắm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)