Sau khi rời khỏi trướng, Bùi An liếc nhìn Tần Du ở doanh trướng đối diện một cái rồi dứt khoát dấn thân vào màn mưa bụi mịt mù. Đồng Nghĩa lúc này cũng đã hoàn thành nhiệm vụ theo lời dặn, cưỡi ngựa băng qua làn mưa để hội quân: “Chủ tử, mọi chuyện đã thu xếp xong xuôi.”
“Ngươi trở lại trông coi trướng chính đi.”
Bùi An nói xong liền đoạt lấy dây cương trong tay hắn, xoay người lên ngựa. Đồng Nghĩa ngẩn người một thoáng rồi lập tức hiểu ra ý đồ của chủ tử: Tam nương tử vẫn còn ở bên trong, cần có người đáng tin cậy canh giữ. Hắn ta không dám chậm trễ, nhanh chóng quay trở về.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, những ngọn đuốc vừa thắp lên đã bị gió lốc thổi tắt lịm, tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn. Đám thị vệ của Ngự Sử Đài vốn không trải qua huấn luyện đặc thù nên bắt đầu nao núng, sau khi mất đi mấy người, cả đoàn bị đối phương ép lùi dần về phía bờ sông.
Phía trước là địch nhân từng bước áp sát, phía sau là dòng nước lũ cuồn cuộn gào rít, tất cả đều là đường chết. Lâm Nhượng mặt cắt không còn giọt máu, tuyệt vọng quay sang hét lớn với Vệ Minh: “Bùi đại nhân đâu? Sao giờ này hắn còn chưa tới!”
Hắn ta thầm rủa trong lòng, đám sát thủ này rõ ràng nhắm vào mạng của Bùi An, mình bị hắn lôi theo làm đệm lưng đã đành, vậy mà giờ này hắn lại trốn trong trướng hưởng cảnh tình chàng ý thiếp với thê tử. Thật là chuyện nực cười nhất thiên hạ!
Vệ Minh chẳng buồn để tâm đến lời oán thán của Lâm Nhượng, thanh đao trong tay chỉ thủ không công, kiên nhẫn chờ đợi chủ tử. Đến khi thấy bóng ngựa của Bùi An lao tới, hắn ta mới bắt đầu vung đao phản kích.
Ngày hôm qua khi Bùi An tới Ngự Sử Đài điều người, ai nấy đều nhìn hắn bằng nửa con mắt, cho rằng hắn chỉ là hạng văn nhược thư sinh trói gà không chặt. Thế nhưng sau hai trận tập kích đẫm máu, cái nhìn của mọi người đã hoàn toàn thay đổi.
Thanh kiếm trong tay Bùi An đâm ra không một chiêu thừa thãi, hắn cùng Vệ Minh nội ứng ngoại hợp, cùng lúc đánh vỗ mặt vào một hướng, chẳng mấy chốc đã xé toạc một lỗ hổng trong vòng vây. Người của Ngự Sử Đài như thấy được ánh sáng cuối đường hầm, liều mạng đi theo lỗ hổng đó mà đánh thốc ra ngoài.
Lâm Nhượng tuy là quan Ngự sử cao ngạo, nhưng luận về thực chiến thì chẳng khác nào bao cỏ. Hắn ta đánh một bước lại lùi một bước, mấy lần phải núp sau lưng Vệ Minh mới giữ được cái mạng già, sớm đã sợ đến hồn phi phách tán. Đợi đến khi chen được tới cạnh Bùi An, bao nhiêu oán khí tích tụ mới bùng phát: “Bùi đại nhân, tối nay chúng ta không chết đuối thì cũng bị giết sạch. Ngài nói xem, ngài kéo bọn ta tới đây làm gì? Thêm một đầu người là thêm một mạng oan, chi bằng một mình ngài chịu chết cho xong, coi như tích chút đức cho đời!”
Vừa dứt lời, trường kiếm trong tay Bùi An đã từ trên lưng ngựa đâm tới, chuẩn xác chặn đứng một đao chí mạng từ phía bên phải Lâm Nhượng. Lúc này, vị quan Ngự sử mới chịu ngậm miệng lại.
Có Bùi An gia nhập, thế cục dần dần xoay chuyển. Khi mọi người sắp thoát khỏi khu vực bờ sông thì phía trước đột nhiên lại dấy lên một trận xôn xao.
Giữa cảnh binh hoang mã loạn dưới làn mưa bụi, Tần Các lão với bộ y phục trắng muốt, bước chân lảo đảo, tránh né trái phải một cách đầy sơ hở nhưng lại cực kỳ dễ thấy. Đã vậy, miệng lão vẫn không ngừng mắng nhiếc: “Lũ khốn khiếp các ngươi! Âm hiểm xảo trá! Vô sỉ đến cực điểm!”
Lâm Nhượng cảm thấy máu nóng dồn lên tận não: “Lão già kia ra đây tìm cái chết sao!”
“Bảo vệ Tần Các lão!”
Bùi An vừa ra lệnh, Vệ Minh lập tức lao sang che chắn. Nhưng Vệ Minh vừa đi, vòng vây quanh họ lại khép chặt hơn. Lâm Nhượng tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Nếu ta là Bệ hạ, ta đã sớm ban chết cho lão già này từ lâu rồi!”
Bùi An lập tức rút kiếm định lao tới cứu viện, nhưng chưa kịp ra tay thì đối diện đã có kẻ cầm đao chém thẳng về phía Lâm Nhượng bên cạnh. Lâm Nhượng thất sắc kêu cứu: “Bùi đại nhân!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

