“Không sợ.” Vương Vân lắc đầu, sau đó dời tầm mắt đi chỗ khác.
Nếu tất cả gian thần trên đời này đều có diện mạo khuynh thành như hắn, e là sẽ chẳng có ai thấy sợ hãi nữa.
“Sống chết tùy bản lĩnh mỗi người. Bùi công tử đã tính toán như vậy, hẳn là kẻ kia chết cũng có lý do của hắn.”
Vương Vân cũng chẳng rõ mình đang nói gì. Hai người giờ đã là châu chấu buộc cùng một sợi dây, đại kỵ nhất chính là nội chiến. Nàng chẳng phải Hoàng đế, trung thần hay gian thần không phải chuyện nàng cần bận tâm. Việc hắn có thể sống sót qua đêm nay, có thể thuận lợi cùng nàng thành thân hay không, mới chính là mục đích khiến nàng bất chấp mưa gió lặn lội đến đây.
Sau một hồi im lặng, bên tai nàng đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ. Thanh âm không lớn, nhưng giữa không gian tĩnh mịch này, Vương Vân vẫn nghe rõ mồn một.
Vương Vân vẫn chưa kịp hiểu tiếng cười khẽ kia mang hàm ý gì, vừa mới quay đầu lại thì bên ngoài doanh trướng đã bùng nổ những âm thanh hỗn loạn: “Nhanh lên! Tất cả quay lại mau, có thích khách! Cầm lấy binh khí, lên ngựa dàn trận!”
Chỉ trong chớp mắt, tia phong nguyệt vương vấn trên mặt Bùi An đã tan biến không còn dấu vết. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo như băng tuyết, hắn vươn tay nhấc lấy thanh trường kiếm, dứt khoát đứng dậy sải bước ra ngoài.
Gần như ngay lập tức, tiếng vó ngựa dồn dập lẫn trong tiếng binh khí va chạm và những tiếng la hét chém giết vang động cả một vùng. Tiếng gào thét đất rung núi chuyển ấy át cả tiếng mưa, bao trùm lên đêm đen tĩnh mịch.
Vương Vân theo bản năng đứng bật dậy. Trong thâm tâm nàng đột nhiên nảy sinh một nỗi thôi thúc mãnh liệt: nàng rất muốn lao đến túm lấy vạt áo người nam nhân phía trước, nép vào sau lưng hắn để tìm kiếm một sự che chở. Thế nhưng, lý trí lại lạnh lùng nhắc nhở nàng rằng, giữa nàng và hắn vốn dĩ chẳng hề thân thiết.
Nàng có cầu cứu, có lẽ cũng vô ích.
Đôi bàn tay nàng cứng đờ, giữa lúc đang hoang mang lo sợ, bước chân Bùi An vừa đến cửa trướng bỗng khựng lại. Dường như chợt nhớ ra sự hiện diện của nàng, hắn quay người nhìn lại.
Khoảnh khắc ấy, chính Vương Vân cũng cảm nhận được ánh mắt mình đang rực lên sự chờ mong tha thiết. Nhưng sau khi nhìn nàng một lượt, đối phương chỉ để lại một câu ngắn gọn: “Trốn đi.”
Vương Vân mấp máy môi, ngơ ngác gật đầu: “Vâng.”
Nhận thấy nỗi khiếp sợ không giấu giếm trên gương mặt nàng, Bùi An lại bồi thêm một câu: “Ta ở ngay bên ngoài, nếu có chuyện gì thì cứ gọi lớn.”
Dứt lời, hắn hiên ngang vén rèm bước ra ngoài. Một tia chớp rạch ngang trời, soi sáng những hạt mưa rơi trắng xóa. Giữa màn mưa bụi mờ mịt, một đám người ngựa đen kịt đang điên cuồng lao vào nhau chém giết.
Vương Vân vốn là tiểu thư khuê các, nào đã từng chứng kiến cảnh tượng máu chảy thành sông, đao kiếm vô tình như thế này? Đến giờ phút này, nàng mới thực sự ý thức được rằng mình vượt trăm dặm đường đêm đến được đây mà vẫn còn giữ được mạng sống đã là một sự may mắn tột cùng.
Bên ngoài trướng nguy hiểm rình rập, bên trong giờ chỉ còn lại mình nàng. Bản năng cầu sinh không cho phép nàng cứ ngồi yên chờ chết. Nàng đưa mắt quan sát xung quanh, trong trướng vốn trống trải, chỉ có một chiếc giường và mấy chiếc rương gỗ sơn đặt cạnh đó. Nàng nhanh chóng bò vào nấp sau những chiếc rương gỗ.
Không gian chật hẹp mang lại cho nàng một cảm giác an toàn giả tạo, giúp trái tim đang đập loạn dần bình tĩnh trở lại. Nàng thầm nhủ Bùi An đã nói có tính toán, chắc chắn sẽ không có việc gì, lúc này trốn trong trướng chính là lựa chọn an toàn nhất.
Vương Vân nhắm nghiền mắt, nhưng rồi lại đột ngột mở ra. Càng không nhìn thấy gì, trí tưởng tượng lại càng khiến nàng sợ hãi hơn. Nàng nhìn quanh một vòng, với tay nhặt một hòn đá sắc cạnh gần đó, gắt gao nắm chặt trong lòng bàn tay để phòng thân, không ngừng tự trấn an bản thân: Dẫu là một con chim nhỏ, muốn thoát khỏi lồng sắt cũng phải trầy da tróc vảy. Những gian khổ này có thấm vào đâu. Sau cơn mưa trời lại sáng, ông trời nhất định sẽ đền bù cho nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)