Nửa tháng qua, Lâm An vốn đã bị sương mù bao phủ, lại thêm trận mưa lớn kéo dài suốt mấy ngày ròng rã khiến mực nước nơi đê sông dâng cao quá mức. Nay cửa cống vừa mở, cả bến đò phút chốc đã bị dòng nước lũ cuồn cuộn nuốt chửng.
Nếu lúc chập tối bọn họ cứ khăng khăng qua sông, thì giờ này e là cả đoàn người đã bị cuốn ra giữa dòng, chẳng phải đều đã trở thành lũ cá chết phơi bụng trắng xóa rồi sao?
Lúc Đồng Nghĩa vào trướng bẩm báo, thuộc hạ bên ngoài cũng đã sớm nghe thấy động tĩnh lớn. Họ vội vàng lao ra khỏi doanh trướng, giơ cao ngọn đuốc trong tay nhìn dòng nước đỏ ngầu phù sa đang gầm rít mà không khỏi rùng mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
Tần Các lão và Lâm Nhượng ở doanh trướng đối diện cũng đồng loạt im bặt, không khí căng thẳng bao trùm.
“Lũ khốn khiếp thất đức này, chúng thật sự muốn dồn lão tử vào đường chết mà...”
Trong phút chốc, tiếng nước sông cuộn trào hòa cùng tiếng chửi rủa vang lên dậy đất, truyền vào tận bên trong trướng.
Dù đã sớm biết trước sự việc, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này, Vương Vân vẫn không khỏi rùng mình sợ hãi. Nàng vô thức hướng ánh mắt đầy lo âu về phía người nam nhân đang ngồi đối diện.
Thế nhưng Bùi An vẫn ngồi vững như bàn thạch, vỏ kiếm trong tay chống xuống đất, đôi mắt thản nhiên nhìn sâu vào ngọn lửa bập bùng, sắc mặt trầm tĩnh đến đáng sợ.
Vương Vân thầm nghĩ, trên đời này làm gì có ai mà không sợ chết, hẳn là trong lòng hắn cũng đang dậy sóng lo âu.
Nàng vốn phận nữ nhi nơi hậu trạch, lại bị cấm túc suốt bấy lâu nên chẳng thể hiểu hết sự đời hay tình thế phức tạp chốn triều đường. Nhưng thấy ngay cả đại bá là quan tam phẩm còn chẳng dám dây vào chuyện này, nàng biết chắc chắn Bùi An đã đắc tội với một nhân vật có quyền khuynh thiên hạ, thế nên kẻ đó mới thừa dịp hắn không đề phòng mà muốn lấy mạng cho bằng được.
Còn về những lời mắng chửi cay độc mà vị lão nhân gia kia vừa trút lên đầu hắn, kỳ thực, nàng đều đã nghe qua cả rồi.
Trước khi đến tháp miếu gặp gỡ, Thanh Ngọc đã cất công đi nghe ngóng, lẽ dĩ nhiên cũng mang về không ít lời đồn thổi chẳng mấy tốt đẹp về hắn.
Thế nhưng nàng lại cảm thấy hai chữ “gian thần” kia có phần quá lời. Trên đời này, ai chẳng có lập trường riêng? Kẻ mà người đời cho là xấu, chẳng qua là vì hắn đang đứng ở phía đối nghịch, dốc lòng bảo vệ thứ mà hắn muốn bảo vệ mà thôi.
Cũng giống như phụ thân nàng, năm năm trước khi chiến sự kết thúc, ông bị không ít kẻ dâng sớ buộc tội, nói ông mưu toan khơi mào chiến tranh giữa hai nước, liên lụy đến vận mệnh Nam Quốc. Nhưng nàng thấy phụ thân không làm gì sai cả. Thân là tướng quân, muốn bảo vệ giang sơn, tiêu diệt địch thủ, thì có gì là sai trái?
Cho nên, cây ngay không sợ chết đứng, chẳng thể chỉ nghe lời phiến diện từ một phía. Trăm nghe không bằng một thấy, là chính hay tà, là tốt hay xấu, trong lòng nàng tự có định đoạt.
“Thế tử gia?” Đồng Nghĩa thấy chủ tử hồi lâu không phản ứng, lén liếc nhìn Vương Vân đang ngồi bên đống lửa, nhất thời không biết có nên bước vào hay không.
“Vào đi.”
Bùi An lên tiếng, Đồng Nghĩa lúc này mới dám tiến vào, cung kính thi lễ với Vương Vân: “Bái kiến Tam nương tử.”
Vương Vân nhận ra hắn ta, khẽ gật đầu đáp lễ. Nếu Bùi An đã cho hắn ta vào, hẳn là không ngại để nàng nghe thấy.
Đồng Nghĩa lập tức bẩm báo: “Chủ tử, đối phương có khoảng hơn ba mươi kỵ binh đang áp sát, chậm nhất là nửa khắc nữa sẽ tới đây.”
Hai năm nay đi theo Thế tử, chuyện chém giết đã trở thành một phần máu thịt của Đồng Nghĩa. Hắn ta bình tĩnh hỏi thêm: “Nô tài có cần thông báo trước cho Lâm đại nhân không?”
Bùi An lắc đầu: “Không cần. Đi báo cho Vệ Minh, lát nữa nếu nổ ra giao tranh thì dẫn Lâm Nhượng và người của Ngự Sử Đài ra đối kháng. Ngươi tìm người âm thầm đẩy lão già kia vào giữa lằn ranh đao kiếm. Đợi đến lúc ta giả vờ không chống đỡ nổi, hãy nhân cơ hội ném lão xuống sông, nhớ phải đảm bảo không một ai cứu được, cũng không được phép để lộ bất kỳ sơ hở nào.”
Người ngoài không ai hay biết, chỉ có thân tín của Bùi An mới rõ, ngay từ đầu hắn vốn đã không có ý định qua sông tối nay. Hắn chỉ đang kiên nhẫn chờ đợi một cơ hội để “thuận nước đẩy thuyền”.
Đồng Nghĩa gật đầu: “Nô tài đã hiểu, sẽ đi sắp xếp ngay.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

