Nghe tiếng gọi, Bùi An đành quay đầu lại kịp thời đỡ lấy nhát đao cho hắn ta. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khi hắn xoay người lại thì Tần Các lão đã ngã nhào xuống dòng nước sông cuồn cuộn. Tà áo bào trắng bị sóng lớn nuốt chửng, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu. Vệ Minh cũng theo đó mà nhảy xuống dòng nước lũ.
Lâm Nhượng đứng chết trân, đầu óc trống rỗng: Xong đời rồi! Ngã xuống dòng nước hung hãn như vậy làm sao còn giữ được mạng? Ngày đó Bệ hạ vì muốn thể hiện lòng khoan dung trước mặt văn võ bá quan nên mới cố ý tha cho lão một mạng. Nay nếu lão thực sự chết đi, hắn ta biết lấy gì để báo cáo công tác?
Không nói Hoàng đế, chỉ cần đám nhân sĩ đứng bên phe Tần Các lão mở miệng thôi cũng đủ xé xác hắn ta và Bùi An ra làm trăm mảnh!
Tần Các lão vừa rơi xuống sông, đám sát thủ đối diện tựa hồ cũng hết sức kinh ngạc. Tên cầm đầu hô lớn một tiếng “Rút lui!”, nửa toán quân còn lại lập tức theo đường cũ tháo chạy. Tiếng vó ngựa dẫm lên nước bắn tung tóe, người của Ngự Sử Đài lúc này mới thực sự trút được gánh nặng, nằm vật ra đất thở dốc.
Lâm Nhượng xuống ngựa, vội vàng đi tìm Bùi An.
Bùi An đang đứng lặng bên bờ sông, vết máu trên lưỡi kiếm đã bị nước mưa tẩy sạch không còn dấu vết. Trước mặt hắn, dòng nước cuồn cuộn như mãnh thú đang gầm thét, giữa làn sóng dữ ấy làm gì còn chỗ cho kẻ sống sót.
“Bùi đại nhân.” Lâm Nhượng gọi khẽ một tiếng, rồi đột nhiên quỳ sụp xuống: “Thuộc hạ có tội!”
Dù trước nay vẫn không vừa mắt chuyện Bùi An đoạt mất vị trí của mình, nhưng Lâm Nhượng vốn là người hiểu đạo lý. Hắn ta biết rõ, nếu không phải vừa rồi Bùi An vì cứu hắn ta mà chậm trễ một nhịp, Tần Các lão đã không đến mức bị nước cuốn trôi. Sự áy náy khiến hắn ta cúi đầu, chờ đợi một lời quở trách từ cấp trên.
“Đứng lên đi.” Bùi An không trách lấy nửa lời, ngược lại còn xoay người đỡ hắn ta dậy, cùng đi về phía doanh trướng.
Lâm Nhượng lật đật đuổi theo: “Bùi đại nhân, thuộc hạ thực sự...”
Bùi An như thấu hết tâm can hắn ta, chủ động khuyên giải: “Ngươi không thấy sao, đêm nay đám người đó không lấy được một mạng thì nhất định sẽ không bỏ qua. Tần Các lão không chết thì người chết chính là bản quan, Lâm đại nhân không cần bận tâm quá mức.”
Bùi An càng nói như vậy, lòng Lâm Nhượng càng thêm khó chịu: “Tần Du chết rồi, trước mặt Bệ hạ, ngài định báo cáo thế nào đây?”
Bùi An khẽ mỉm cười: “Báo cáo cái gì chứ? Người cũng đã mất rồi, cùng lắm thì thỉnh tội chịu phạt là xong.”
Thái độ thản nhiên nhận mệnh ấy của Bùi An khiến Lâm Nhượng càng thêm hối hận. Hắn ta định nói gì đó nhưng Bùi An đã quay đầu lại: “Nếu Lâm đại nhân thấy nợ ta một ân tình, vậy hãy phái thêm nhân thủ đi dọc hạ lưu sông, dốc sức tìm kiếm thi thể Tần Các lão. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, như vậy may ra tội trạng của ta mới được giảm bớt đôi phần.”
Đồng Nghĩa đứng canh bên ngoài, một mặt quan sát tình hình chiến trận, một mặt đề phòng đánh lén nên không dám vào trong. Thấy Bùi An trở lại, hắn ta vội tiến lên đón: “Thế tử gia, mọi chuyện thế nào rồi?”
“Người đâu?” Bùi An không đáp, hỏi ngược lại ngay.
“Dạ ở bên trong.” Đồng Nghĩa biết người Bùi An hỏi là ai, hắn ta cũng chưa rời khỏi đây nửa bước.
Bùi An vén rèm bước vào, trong trướng vắng lặng không một bóng người. Đống lửa đã cháy hết từ lâu, chỉ còn lại lớp tro tàn nguội lạnh. Bùi An quay sang nhìn Đồng Nghĩa với ánh mắt dò hỏi, Đồng Nghĩa cũng hoang mang không kém, rõ ràng hắn ta không thấy ai đi ra cơ mà.
Nhớ lại lời dặn dò trước khi đi, Bùi An thấp giọng gọi: “Vân Nương?”
Dứt lời, từ phía sau những chiếc rương gỗ cạnh giường truyền đến tiếng động nhỏ. Bùi An chậm rãi bước qua, vòng ra sau rương mới nhìn thấy nàng.
Vương Vân đang ngồi xổm nấp sau rương, đôi bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt một hòn đá sắc cạnh. Ngay bên cạnh nàng là một tên thích khách nằm gục, gương mặt bê bết máu.
Bùi An khựng lại vì sửng sốt.
Cả người Vương Vân đang run lên bần bật, nàng vừa mở miệng định nói thì hàm răng đã va vào nhau lập cập. Nhìn thấy hắn, nước mắt nàng mới bắt đầu tuôn rơi lã chã, nàng nức nở: “Bùi An... ta sợ...”
Dáng vẻ hoảng hốt, đáng thương của nàng khiến Bùi An không khỏi xót xa. Hắn ngồi xổm xuống, thanh âm trở nên dịu dàng hiếm thấy: “Sao không gọi ta?”
Đêm nay thích khách chỉ nhắm vào hắn, hắn không ngờ lại có kẻ lẻn được vào đây. Ngay cả Đồng Nghĩa đứng ngoài cũng tái mặt vì kinh hãi, hắn ta không hề nghe thấy bất kỳ tiếng động nào từ trong trướng phát ra.
Vương Vân mếu máo phản bác: “Nếu ta gọi, chẳng phải sẽ chết nhanh hơn sao?”
Chẳng phải hắn bảo hắn ở ngay bên ngoài sao? Nhưng nàng thấy hắn vừa đi là đi biệt tăm, nàng mà gọi thì hắn có nghe thấy không cơ chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


