Lý Trạch Phân cảm thấy như mình đã quay lại khoảng thời gian bị xóa nhòa trong trí nhớ của bản thân. Cô và một cậu bé tóc vàng đang lăn lộn trên mặt cỏ, cùng chơi ném đĩa với một con Golden. Một cặp vợ chồng trẻ người phương Tây đang ngồi trên ghế đẩu cách đó không xa, trên tay họ cầm sợi dây dắt của vòng cổ Golden. Lý Trạch Phân chỉ nhớ tên người phụ nữ là Zoe, là mẹ của cậu bé đang chơi với mình, cũng là dì của cô… Ít nhất những từ đơn nước ngoài lúc đó cũng có thể phiên dịch sang tiếng Trung, là “Dì”.
Zoe đang cười nói gì đó với chồng của cô ta, tiếng Anh xen lẫn với tiếng Pháp, giống như mọi người trong thị trấn này, bao gồm cả Lý Trạch Phân. Lý Trạch Phân và cậu bé đó cười ha hả, đem vui vẻ rắc đầy trên thảm cỏ, cả con Golden to cũng hưng phấn mà quạt đuôi. Hai vợ chồng Zoe thi thoảng lại tạm thời bước ra khỏi thế giới của 2 người, quay sang nhìn 2 đứa trả hô lên vài câu như “Cẩn thận nhé” hay “Chơi vui đấy”.
Lý Trạch Phân không thể nhớ mình đã đến thị trấn đó nhỏ này như thế nào, dù sao thì lúc đó cô cũng chỉ mới có 3 tuổi. Có lẽ vì cha mẹ cô là 2 nhà khoa học lớn nên quá bận rộn, vì thế không thể cho cô sống cùng ở Mỹ được.
Tất nhiên, trong ký ức lúc đó của cô thì dù cha mẹ có bận đến đâu vẫn lái xe hơn mười mấy tiếng xuyên biên giới đến thị trấn nhỏ ở Canada này để đến thăm cô vài ngày. Tiếc là cô không còn nhớ rõ người “cha” kia diện mạo như thế nào, cô chỉ nhớ tên của ông là “Anthony”, có đôi khi mẹ cũng sẽ trực tiếp gọi là “Thony”.
Mọi người ở đây dường như có thói quen gọi thẳng tên hoặc biệt danh của nhau, bất kể địa vị như thế nào, kể cả là người thân. Vì thế Lý Trạch Phân không gọi “cha” hay “dì” mà chỉ gọi “Thony Thony” hoặc “Zoe Zoe”. Nhưng vì tên của mẹ cô quá khó đọc, Lý Trạch Phân đọc “Tổ Ngọc” cả buổi trời vẫn chỉ phát âm ra chữ “Mỡ gà”, vì nhớ đến món mỡ gà ngán ngẩm nên cô chỉ có thể gọi là “Mom” hoặc “Mama”. Dù đôi khi cô cũng lén gọi như thế cùng với Anthony, nhưng tuyệt đối không hề dám trước mặt mẹ mình.
Anthony thật sự là một nhà khoa học vĩ đại, tài năng ngôn ngữ của ông cũng là đòn bẩy cho việc này. Có lẽ trong tất cả những người Lý Trạch Phân quen biết lúc đó, ông là người duy nhất có thể phát âm chính xác tên của mẹ. Ông có thể nói những từ sến sẩm trong tiếng Trung như “Em yêu”, “Vợ ơi”, thi thoảng lại là “Anh yêu em”. Trong mắt Lý Trạch Phân, tiếng Trung của ông hẳn phải ở cấp 8, dù sao mỗi ngày thức dậy ông đều tự tin như thế, có làm gì thì mẹ bên cạnh cũng vỗ tay tán thưởng.
Từ nhỏ Lý Trạch Phân thật sự đã có hơi sợ mẹ mình, vì lúc không cười trông bà như đang tức giận ấy, hơn nữa tính bà cũng không thích cười, trừ những lúc nói chuyện với Anthony. Tất nhiên, lúc đó Lý Trạch Phân không hề ý thức được chính mình cũng thừa hưởng gương mặt này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



