Anh tiện tay quăng điện thoại lên bàn, đi cùng với Tiêu Lãng Duyệt đến cạnh máy tính.
“Là diễn đàn kia,” Tiêu Lãng Duyệt vừa click chuột vừa nói, “Không phải là muốn xác định xem bài đăng có vấn đề không à? Vừa tra ra rồi, đúng là thời gian đã bị sửa lại rồi. Từ bài đăng năm ngoái, mãi đến khi vụ án Địch Thấu kia xảy ra, thời gian đăng bài thật sự đều cùng 1 ngày, chênh lệch nhau không quá 1 tiếng, những bình luận bên dưới cũng đều là giả. Thời gian chính thức là từ khi bắt đầu vụ án Kha Ngôn, chỉ có vụ đó với vụ sân bay mới đúng là báo trước tội ác.”
“Những vụ án trước đó có lẽ thật sự là tai nạn. Tra tin trên mạng sau đó viết lại rồi đăng lên, sửa thời gian đăng bài, như thế là được. Hoặc có thể là người đó đã thiết kế rất nhiều tai nạn ngoài ý muốn, nhưng chỉ có 5 vụ này thành công, vì thế hắn lấy ra để ngụy trang thành cảnh báo trước khi phạm tội.” Nói đến đây, Tiêu Lãng Duyệt mở một đống mã mà Lan Khâm không tài nào hiểu được rồi khẽ dựa vào lưng ghế, “Cá nhân tôi thiên về khả năng sau hơn, vì xét từ góc độ hình sự thì vụ ở bệnh viện không giống như lần đầu làm đâu.”
Đoạn mã trên màn hình chạy một lúc lâu, sau đó nhảy ra một biểu mẫu: “Anh xem đi, đây là thời gian chính xác sau khi sửa: Ngày 27 tháng 12 năm 2020, chưa đầy 1 tháng trước. Có lẽ phỏng đoán trước đây của anh là đúng rồi đấy, hung thủ đột nhiên quyết định công khai tội ác là để khiêu khích cảnh sát. Nói cách khác thì trong khoảng ngày 27, có gì đó đã khiến hắn bị kích thích. Chúng ta có thể bắt đầu điều tra từ điểm này.”
Ngày 27 tháng 12, 1 tuần trước khi vụ nổ ở bệnh viện xảy ra, chuyện gì đã kích thích hung thủ đây…
Trong đầu Lan Khâm đột nhiên hiện lên bàn tay bị thương của Lý Trạch Phân mấy ngày trước.
— “Có chuyện gì thế?”
— “Có thứ rơi từ trên cao xuống.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


