“Bốp!”
Gò má trái của cô đau đến nóng rát, cả người Lý Trạch Phân đều bị tát cho ngây ngẩn.
“Con đã học lễ nghi như thế à?!”
Lý Trạch Phân chưa từng được biết rằng mẹ mình có thể phát ra giọng nói thế này. Cô đã từng nghe mẹ mình nói tiếng Trung rất nhiều lần, nhưng chưa từng nghe qua giọng điệu này. Đây hoàn toàn không phải là Mỡ gà trong trí nhớ của cô, không phải là Mỡ gà trốn bên cửa sổ nhịn cười, mà là em họ của người đàn ông đã mang cô từ trấn nhỏ kia về đây, một hoàng thất, một công chúa.
“Vâng… Là con gái thất lễ,” Cô không dám ngẩng đầu lên nhìn Lý Tổ Ngọc nữa, “Mong mẫu thân đừng trách phạt.”
Cô chết lặng, như một tội nhân đã phạm phải trọng tội đang chờ phán quyết cuối cùng. Lý Trạch Phân quỳ thẳng tắp, không dám cử động dù chỉ một chút.
Không biết bao lâu trôi qua, bà cụ hiền lành phía trên đành lên tiếng giải vây: “Được rồi, Chỉ nhi vừa mới nhận tổ quy tông chưa bao lâu, chớ quá hà khắc với lễ nghi của con bé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



