Tần Minh thức dậy khi trời còn chưa sáng.
Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khoảng vườn còn chìm trong sương. Những tán cây lờ mờ trong bóng tối xám, như những bóng ma đứng im lìm chờ đợi.
Trong đầu nàng, một quyết định đã hình thành từ đêm qua: không ngồi chờ nữa. Nàng phải chủ động.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Con muốn bắt đầu từ hôm nay. Con sẽ ghi chép lại mọi thứ về Lưu Hầu tuyển — từng động tác, từng câu nói, từng lần nàng ta xuất hiện."
Ôn Cẩn bước đến bên bàn, đặt một tờ giấy trắng và nghiên mực trước mặt nàng. "Lão nô sẽ giúp Tiếp dư."
"Bà có nghĩ con làm vậy là đúng không?"
"Lão nô nghĩ Tiếp dư nên làm vậy từ lâu rồi."
Tần Minh cầm bút lên, chấm vào mực. Nàng nhìn tờ giấy trắng, suy nghĩ một lát, rồi bắt đầu viết.
Ngày thứ nhất — Sáng sớm.
Lưu Hầu tuyển ra vườn thượng uyển lúc giờ Mão. Mặc y phục màu lam nhạt — cùng màu với ta hôm qua. Tóc búi kiểu Phi tiên — giống ta. Cài một đóa hoa cát cánh — giống ta.
Nàng ta ngồi bên luống hoa cát cánh, tay vuốt nhẹ từng cánh hoa. Ta nhìn từ xa, thấy nàng ta cúi đầu, môi mấp máy như đang nói gì đó với hoa.
Giống ta đến rợn người.
Tần Minh dừng bút, nhìn những dòng chữ trên giấy. Tay nàng hơi run.
"Tiếp dư ổn chứ?"
"Con — không biết. Viết ra những điều này, con thấy mình như đang nhìn vào gương. Nhưng đó là người khác."
"Càng thấy rõ, càng dễ đối phó."
"Phải."
Nàng viết tiếp.
Điểm khác: Nàng ta ngồi lâu hơn ta. Ta thường chỉ ngồi một khắc rồi đi, nhưng nàng ta ngồi gần nửa canh giờ. Như thể đang chờ ai đó.
Khi đứng dậy, nàng ta vuốt lại tà áo — động tác giống ta. Nhưng nàng ta vuốt hai lần, ta chỉ vuốt một lần.
Nàng ta nhìn quanh trước khi bước đi — ta không làm vậy.
Tần Minh gấp tờ giấy lại, cất vào hộc tủ.
"Hôm nay con sẽ ra vườn. Quan sát tiếp."
Buổi sáng hôm đó, Tần Minh ra vườn thượng uyển từ sớm.
Nàng mặc y phục màu tro — màu không ai để ý. Tóc búi thấp, không trang sức. Nàng chọn một góc khuất dưới gốc cây tử đằng, nơi có thể nhìn thấy luống hoa cát cánh mà không bị ai thấy.
Nàng ngồi đó, chờ.
Gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa nhài thoang thoảng. Mấy con chim sẻ nhảy trên cành cây, kêu lích chích.
Một khắc trôi qua. Hai khắc.
Rồi nàng thấy Lưu Hầu tuyển xuất hiện.
Nàng ta đi từ phía hành lang phía đông — con đường vòng, không phải lối chính. Y phục hôm nay là màu hồng phấn — màu Tần Minh thường mặc vào những ngày nàng vui.
Tần Minh siết chặt tay.
Nàng ta biết cả màu sắc ta thích mặc khi vui.
Lưu Hầu tuyển ngồi đó, tay vuốt nhẹ cánh hoa. Một lúc sau, nàng ta cúi xuống, thì thầm điều gì với bông hoa. Cánh môi mấp máy, như đang nói chuyện với một người bạn vô hình.
Giống ta. Giống ta đến từng chi tiết.
Nhưng rồi, một điều xảy ra.
Một con bướm bay qua, đậu lên vai Lưu Hầu tuyển. Nàng ta giật mình, vẫy tay xua đuổi — một động tác vụng về, không giống Tần Minh chút nào.
Tần Minh từng để bướm đậu trên tay mình. Nàng từng cười khi thấy cánh bướm rung nhẹ.
Đó là điểm khác. Nàng ta sợ bướm.
Tần Minh ghi nhớ điều đó.
Buổi trưa, Tần Minh về phòng, mở cuốn sổ ghi chép ra.
Nàng viết:
Ngày thứ nhất — Trưa.
Điểm giống: Y phục, kiểu tóc, tư thế ngồi, cách vuốt hoa, cách nhìn xa xăm.
Điểm khác: Sợ bướm. Ngồi lâu hơn. Nhìn quanh trước khi bước đi. Đi đường vòng.
Điểm đáng ngờ: Cung nữ Tố Mai đi theo sát, như thể đang giám sát.
Nàng gấp sổ lại, nhìn Ôn Cẩn.
"Bà có nghĩ — nàng ta đang bị ép phải làm vậy không?"
"Lão nô nghĩ có. Cung nữ Tố Mai đi theo không phải để hầu hạ, mà để canh chừng."
"Nếu vậy, nội gián không phải Lưu Hầu tuyển. Nội gián là Tố Mai — hoặc người đứng sau nàng ta."
"Tiếp dư nói đúng."
"Vậy con phải tìm ra Tố Mai đang nhận lệnh từ ai."
Buổi chiều, Tần Minh quyết định thử một cách tiếp cận khác.
Nàng đến gốc cây hồng, nơi nhóm bạn thường gặp. Thần Phi đã ở đó, đang ngồi đọc sách.
"Tỷ tỷ."
"Muội đến rồi. Có chuyện gì không?"
"Con muốn hỏi tỷ một chuyện."
"Nói đi."
"Hôm qua, khi con gặp Lưu Hầu tuyển, con có nói với nàng ta về chiếc lược trầm hương. Nàng ta biết đó là quà của ca ca con."
Thần Phi đặt sách xuống. "Muội nói với nàng ta?"
"Phải. Con hỏi nàng ta về chiếc lược, và nàng ta — nàng ta trả lời như thể đã biết từ trước."
"Biết từ trước? Nghĩa là sao?"
"Con nói: 'Chiếc lược đó là của ta. Ca ca ta đã tặng nó cho ta.' Nàng ta nhìn con, và nói: 'Thần thiếp biết. Chiếc lược trầm hương chạm hoa cát cánh.'"
Thần Phi nhíu mày. "Nàng ta biết cả chi tiết đó?"
"Phải. Và con chưa bao giờ nói với ai về chiếc lược đó — ngoại trừ tỷ, Lạc muội muội, Tần Đáp ứng và Ôn Cẩn."
"Vậy — nội gián."
"Con nghĩ vậy."
"Muội có nghi ngờ ai không?"
Tần Minh im lặng. Nàng nhìn Thần Phi, rồi nhìn ra xa.
"Con — không muốn nghi ngờ ai. Nhưng con phải đối mặt với sự thật."
"Muội có nói với ta — đó là một khởi đầu tốt."
"Con tin tỷ. Nhưng con không biết có nên tin những người còn lại không."
Thần Phi nắm tay nàng. "Hãy tin ta. Ta sẽ giúp muội tìm ra sự thật."
Buổi tối, Tần Minh ngồi trong phòng, lật lại những ghi chép trong ngày.
Nàng đọc đi đọc lại từng dòng, cố tìm ra một điểm chung, một manh mối.
Lưu Hầu tuyển biết:
- Y phục ta thích mặc
- Kiểu tóc ta thường búi
- Hoa cát cánh là sở thích của ta
- Chiếc lược trầm hương — quà của ca ca
- Biệt danh "Tiểu Quất Nhi"
- Cách ta ngồi, cách ta đi, cách ta cười
Tất cả những điều này — chỉ người thân cận mới biết.
Tần Minh đặt bút xuống, nhìn ra cửa sổ.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Ai trong số những người thân cận với con có thể làm chuyện này?"
"Lão nô không muốn đoán."
"Con biết bà không muốn. Nhưng con cần bà giúp con nghĩ."
Ôn Cẩn im lặng một lát. "Nếu lão nô phải đoán — thì đó là người yếu đuối nhất. Người dễ bị ép nhất."
"Lạc Thường tại?"
"Hoặc người ít nói nhất. Người mà không ai ngờ tới."
"Tần Đáp ứng?"
"Lão nô không nói tên. Lão nô chỉ nói tính cách."
Tần Minh siết chặt tay. "Con không muốn tin đó là ai trong số họ."
"Lão nô biết. Nhưng Tiếp dư phải chuẩn bị tinh thần."
Sáng hôm sau, Tần Minh ra vườn từ sớm hơn.
Nàng chọn một góc khuất khác — sau bụi trúc rậm, nơi có thể nhìn thấy cả lối đi phía đông và phía tây.
Nàng ngồi đó, ghi chép.
Ngày thứ hai — Sáng sớm.
Lưu Hầu tuyển ra vườn lúc giờ Mão, như hôm qua. Nhưng hôm nay nàng ta mặc y phục màu xanh lá — màu ta từng mặc khi ra vườn cùng Thần Phi lần đầu.
Lần đầu gặp Thần Phi — ta mặc y phục màu xanh lá.
Tần Minh rùng mình.
Nàng ta biết cả chuyện đó.
Lưu Hầu tuyển ngồi xuống ghế đá, nhưng hôm nay nàng ta không ngồi yên. Nàng ta nhìn quanh, như thể đang tìm ai đó.
Tố Mai đứng cách vài bước, mắt không rời Lưu Hầu tuyển.
Một lúc sau, một thái giám mặc y phục màu xám đi từ hành lang phía đông đến. Hắn dừng lại cách Lưu Hầu tuyển khoảng chục bước, cúi đầu chào.
Tần Minh nín thở.
Thái giám đó — cao, gầy, vai hơi còng — đúng như Tần Đáp ứng đã miêu tả.
Hắn đứng đó, không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ về phía Tố Mai. Tố Mai gật lại.
Rồi hắn quay lưng bước đi.
Một tín hiệu. Một sự trao đổi bằng ánh mắt.
Tần Minh ghi chép lại tất cả.
Buổi trưa, Tần Minh về phòng, mở sổ ra.
Nàng viết:
Ngày thứ hai — Trưa.
Thái giám màu xám xuất hiện. Cao, gầy, vai còng. Trao đổi tín hiệu với Tố Mai.
Cần tìm ra hắn là ai.
Nhưng trước khi nàng kịp gấp sổ lại, Ôn Cẩn bước vào, mặt tái nhợt.
"Tiếp dư."
"Có chuyện gì vậy?"
Ôn Cẩn đóng cửa lại, đến gần Tần Minh, thì thầm.
"Lão nô vừa thấy một thứ."
"Thứ gì?"
"Ở khu vực Lưu Hầu tuyển hay lui tới — gần luống hoa cát cánh — lão nô nhặt được một chiếc khăn tay."
Ôn Cẩn đưa ra một chiếc khăn tay bằng lụa trắng, viền ren tinh xảo. Trên góc khăn, thêu một chữ nhỏ: "Thư".
Tần Minh cầm chiếc khăn lên, tay run nhẹ.
"Chữ Thư —"
"Là của Thư Lan Âm."
"Bà chắc chắn?"
"Lão nô đã thấy nàng ta dùng khăn này. Màu lụa, kiểu viền, chữ thêu — đúng."
Tần Minh nhìn chiếc khăn, lòng đập mạnh.
Bằng chứng đầu tiên. Một sợi dây nối Lưu Hầu tuyển với Thư Lan Âm.
"Nó rơi ở đâu?"
"Gần luống hoa cát cánh, phía bên phải, nơi có bụi hồng leo. Lão nô đi ngang qua, thấy nó nằm dưới đất, hơi ướt sương."
"Có ai thấy bà nhặt nó không?"
"Không. Lão nô đã nhìn quanh trước khi nhặt."
Tần Minh siết chặt chiếc khăn trong tay. "Đây là bằng chứng — nhưng chưa đủ."
"Lão nô biết."
"Nếu con mang nó ra, Thư Lan Âm sẽ nói nàng ta đánh mất từ lâu, hoặc ai đó đã đặt ở đó để vu oan."
"Phải."
"Vậy con phải có thêm bằng chứng. Bằng chứng nối trực tiếp Thư Lan Âm với Lưu Hầu tuyển."
Ôn Cẩn gật đầu. "Lão nô sẽ giữ chiếc khăn này. Chưa nói với ai."
"Kể cả Thần Phi?"
"Kể cả Thần Phi. Càng ít người biết, càng an toàn."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, thấy trong mắt bà một tia quyết tâm lạnh lẽo — một tia sáng mà nàng chưa từng thấy trước đây.
"Ôn Cẩn ơi, bà định làm gì?"
"Lão nô sẽ tự mình điều tra. Lão nô sẽ theo dõi Thư Lan Âm."
"Không — nguy hiểm lắm —"
"Lão nô già rồi, Tiếp dư ạ. Không ai để ý đến một lão bà già. Lão nô có thể đi bất cứ đâu, đứng bất cứ chỗ nào, mà không bị nghi ngờ."
"Nhưng —"
"Tiếp dư cần bằng chứng. Lão nô sẽ tìm bằng chứng cho Tiếp dư."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, nước mắt trào ra. "Bà — bà không cần phải làm vậy."
"Lão nô muốn làm. Lão nô đã nói với Tiếp dư — lão nô có thể chết vì Tiếp dư. Nhưng trước khi chết, lão nô muốn tìm ra kẻ đang hại Tiếp dư."
"Đừng nói vậy. Con không muốn bà chết."
"Lão nô sẽ không chết. Lão nô hứa."
Nhưng trong mắt Ôn Cẩn, Tần Minh thấy một điều — một điều khiến nàng lo sợ.
Buổi chiều, Tần Minh ngồi một mình, nhìn chiếc khăn tay.
Chữ "Thư" thêu bằng chỉ bạc, nét chữ thanh mảnh, tinh xảo. Một chữ nhỏ, nhưng mang sức nặng của cả một gia tộc.
Thư Lan Âm — một Đáp ứng tầm thường, không ai chú ý. Nhưng nàng ta có thái giám, có cung nữ, có cả một kế hoạch tinh vi để dựng lên kẻ bắt chước.
Tại sao?
Và quan trọng hơn — ai đang đứng sau nàng ta?
Tần Minh nhớ lại lời của thái giám già ở vườn hoang: "Trang Tần — người tiền nhiệm — đã chết vì quá được sủng ái."
Trang Tần. Thư Lan Âm từng là cung nữ của Trang Tần.
Nếu Thư Lan Âm đã học được mưu kế từ Trang Tần — hoặc từ người đã giết Trang Tần —
Tần Minh rùng mình.
Một âm mưu kéo dài nhiều năm. Một kẻ đứng sau có quyền lực đủ lớn để che giấu mọi dấu vết.
Và nàng — một Tiếp dư mười bốn tuổi — đang đối đầu với bóng tối đó.
Tối hôm đó, Tần Minh không ngủ được.
Nàng nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối. Trong đầu nàng, những mảnh ghép đang xoay tròn — Lưu Hầu tuyển, Tố Mai, thái giám xám, chiếc khăn tay thêu chữ Thư.
Ai đang dạy Lưu Hầu tuyển? Ai đã cho nàng ta chiếc lược giống hệt? Ai biết rõ về ta đến từng chi tiết?
Nàng nghĩ về từng người thân cận.
Thần Phi — mạnh mẽ, trung thành, không có lý do để phản bội.
Lạc Thường tại — yếu đuối, dễ bị ép, đã vô tình nói lỡ lời.
Tần Đáp ứng — ít nói, lặng lẽ, luôn giấu điều gì đó.
Ôn Cẩn — trung thành tuyệt đối, sẵn sàng chết vì nàng.
Nàng không muốn nghi ngờ ai. Nhưng nàng phải.
Vì nếu không tìm ra nội gián, nàng sẽ mãi mãi ở thế bị động.
Sáng hôm sau, Tần Minh quyết định thử một cách khác.
Nàng đến phòng Lạc Thường tại.
Lạc Thường tại đang ngồi thêu, thấy Tần Minh đến thì đứng dậy, mặt hơi tái.
"Tần tỷ tỷ —"
"Muội ngồi đi. Ta đến chơi thôi."
Lạc Thường tại ngồi xuống, tay run run cầm kim thêu. "Muội — muội đang thêu một chiếc khăn."
"Đẹp quá. Muội thêu giỏi thật."
"Cảm ơn tỷ."
Tần Minh ngồi xuống bên cạnh, nhìn Lạc Thường tại thêu. Những đường kim đều đặn, chậm rãi, nhưng hơi run.
"Muội có khỏe không?"
"Muội — muội khỏe ạ."
"Ta thấy muội hơi mệt."
Lạc Thường tại cúi đầu. "Muội không ngủ được."
"Tại sao?"
"Muội — muội nghĩ về những gì muội đã nói. Về Lưu Hầu tuyển."
"Ta đã nói rồi — ta không giận muội."
"Muội biết. Nhưng muội vẫn thấy có lỗi."
Tần Minh nhìn nàng ta, thấy nước mắt lưng tròng.
"Lạc muội muội, muội có biết gì về Lưu Hầu tuyển không? Ngoài những gì muội đã thấy?"
Lạc Thường tại ngước lên, mắt ngơ ngác. "Muội — muội không biết gì hơn ạ."
"Muội chưa từng nói chuyện với nàng ta?"
"Chưa ạ. Muội chỉ thấy nàng ta từ xa."
"Và muội chưa từng nói chuyện với ai về nàng ta?"
Lạc Thường tại im lặng. Tay nàng ta ngừng thêu.
"Muội —"
"Nói thật với ta."
Lạc Thường tại nhìn xuống, giọng nhỏ như muỗi kêu. "Muội có nói chuyện với Tần Đáp ứng. Hôm qua. Muội hỏi nàng ấy có biết gì về Lưu Hầu tuyển không."
"Tần Đáp ứng nói gì?"
"Nàng ấy nói — không biết. Rồi nàng ấy bỏ đi."
Tần Minh gật đầu. "Cảm ơn muội đã nói thật."
"Tần tỷ tỷ — tỷ đang nghi ngờ ai đó sao?"
Tần Minh nhìn nàng ta, thấy sự lo lắng trong mắt Lạc Thường tại.
"Ta — ta chỉ đang cố hiểu."
Từ phòng Lạc Thường tại, Tần Minh đến phòng Tần Đáp ứng.
Tần Đáp ứng đang ngồi đọc sách, thấy nàng đến thì đứng dậy, mặt hơi căng thẳng.
"Tần tỷ tỷ."
"Muội ngồi đi. Ta đến hỏi muội một chuyện."
"Dạ."
"Muội có nói với Lạc Thường tại về Lưu Hầu tuyển không?"
Tần Đáp ứng sững người. "Muội — muội có. Hôm qua nàng ấy hỏi muội, muội nói không biết."
"Tại sao muội nói không biết?"
"Vì muội — muội không muốn nói nhiều. Muội sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ rằng — nếu muội nói quá nhiều, muội sẽ bị cuốn vào chuyện này. Muội chỉ muốn — yên ổn."
Tần Minh nhìn nàng ta, thấy sự thật trong mắt Tần Đáp ứng. Nàng ta không phải nội gián. Nàng ta chỉ là một cô gái nhút nhát, sợ hãi.
"Muội không cần sợ. Ta sẽ bảo vệ muội."
"Cảm ơn tỷ."
"Và muội — nếu muội thấy gì nữa, hãy nói với ta."
"Muội sẽ."
Buổi trưa, Tần Minh về phòng, ngồi bên cửa sổ.
Nàng nhìn ra vườn, thấy nắng đã lên cao. Những tán cây xanh mướt, những luống hoa rực rỡ — nhưng trong lòng nàng, một bóng tối đang lan rộng.
Lạc Thường tại — yếu đuối, nhưng thành thật. Tần Đáp ứng — nhút nhát, nhưng vô hại. Thần Phi — mạnh mẽ, trung thành.
Vậy nội gián là ai?
Nàng nhìn xuống bàn, thấy cuốn sổ ghi chép mở ra.
Lưu Hầu tuyển biết:
- Y phục ta thích mặc
- Kiểu tóc ta thường búi
- Hoa cát cánh là sở thích của ta
- Chiếc lược trầm hương — quà của ca ca
- Biệt danh "Tiểu Quất Nhi"
- Cách ta ngồi, cách ta đi, cách ta cười
Tất cả những điều này — chỉ người thân cận mới biết.
Nhưng có một chi tiết mà Tần Minh chợt nhận ra.
Lưu Hầu tuyển biết cả chuyện mẹ ta nói về hoa cát cánh.
Chuyện đó — ta chỉ kể với Hoàng đế. Và với Ôn Cẩn.
Tần Minh lạnh toát sống lưng.
Hoàng đế? Hay Ôn Cẩn?
Nàng nhìn ra cửa sổ, lòng đầy hỗn loạn.
Không thể là Ôn Cẩn. Bà ấy đã ở bên con từ ngày đầu. Bà ấy sẵn sàng chết vì con.
Vậy — Hoàng đế?
Hay — Hoàng đế đã vô tình nói ra?
Nàng không biết. Và nỗi không biết đó còn đáng sợ hơn cả sự thật.
Buổi chiều, Ôn Cẩn trở về, mặt hơi hồng hào vì đi nhiều.
"Lão nô đã theo dõi Thư Lan Âm."
"Có gì không?"
"Thư Lan Âm sáng nay ra vườn một lúc, nhưng chỉ đi dạo quanh hồ sen, không làm gì đặc biệt. Nàng ta rất cẩn thận — không nói chuyện với ai, không gặp riêng ai."
"Vậy không có manh mối?"
"Không. Nhưng lão nô thấy một điều: nàng ta mặc y phục màu tím nhạt — cùng màu với cung nữ Tố Mai."
"Cùng màu?"
"Phải. Có thể là trùng hợp. Nhưng cũng có thể — đó là dấu hiệu nhận biết giữa họ."
Tần Minh gật đầu. "Cảm ơn bà."
"Lão nô sẽ tiếp tục theo dõi."
"Bà cẩn thận."
"Lão nô biết."
Đêm hôm đó, Tần Minh ngồi một mình, nhìn chiếc khăn tay thêu chữ "Thư".
Nàng nâng chiếc khăn lên, đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương thoang thoảng — mùi hoa nhài, pha chút trầm hương.
Mùi hương này — con đã ngửi thấy ở đâu đó.
Nàng nhắm mắt, cố nhớ lại.
Ở vườn thượng uyển. Khi Thư Lan Âm đi ngang qua con.
Đúng rồi. Mùi hương đó.
Tần Minh mở mắt ra, nhìn chiếc khăn.
Thư Lan Âm đã ở gần luống hoa cát cánh. Đủ gần để đánh rơi khăn.
Vậy nàng ta đã gặp Lưu Hầu tuyển ở đó.
Bằng chứng đã có. Nhưng chưa đủ để kết tội.
Nàng cất chiếc khăn vào hộc tủ bí mật, cùng với cuốn sổ ghi chép.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Con nghĩ — con đang đi đúng hướng."
"Lão nô cũng nghĩ vậy."
"Nhưng con sợ — con sợ rằng khi con tìm ra sự thật, nó sẽ quá đau đớn."
"Lão nô hiểu."
"Nhưng con vẫn phải làm."
"Phải."
Tần Minh nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, trăng khuyết treo trên bầu trời đen, lạnh lẽo và cô đơn.
"Ôn Cẩn ơi, con ước gì — con ước gì có thể quay lại những ngày trước. Khi con chưa biết gì về Lưu Hầu tuyển, về Thư Lan Âm, về những âm mưu trong cung."
"Nhưng Tiếp dư không thể."
"Con biết."
"Vậy Tiếp dư phải tiếp tục."
"Con sẽ tiếp tục."
Sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy với một quyết tâm mới.
Nàng mở cuốn sổ ra, viết:
Ngày thứ ba.
Mục tiêu: Tìm ra nội gián.
Phương pháp: Quan sát từng người thân cận, ghi chép hành vi, tìm ra điểm bất thường.
Bằng chứng đã có: Chiếc khăn tay thêu chữ "Thư" — nối Lưu Hầu tuyển với Thư Lan Âm.
Cần thêm: Bằng chứng nối Thư Lan Âm với nội gián.
Nàng gấp sổ lại, nhìn Ôn Cẩn.
"Bà nghĩ con nên bắt đầu từ ai?"
"Từ người mà Tiếp dư ít nghi ngờ nhất."
"Thần Phi?"
"Phải."
"Con không thể nghi ngờ Thần Phi —"
"Tiếp dư phải nghi ngờ tất cả. Để tìm ra sự thật."
Tần Minh im lặng. Nàng nhìn ra cửa sổ, thấy nắng đã lên cao.
"Được. Con sẽ bắt đầu từ Thần Phi."
Buổi sáng, Tần Minh ra vườn thượng uyển.
Nàng thấy Thần Phi đang ngồi dưới gốc cây tử đằng, đọc sách. Nàng đến gần, ngồi xuống bên cạnh.
"Tỷ tỷ."
"Muội đến rồi. Có chuyện gì không?"
"Không có gì. Con chỉ muốn ngồi với tỷ."
Thần Phi nhìn nàng, mắt thoáng nghi ngờ. "Muội có chuyện gì đó."
"Con —"
"Nói đi."
Tần Minh nhìn Thần Phi, thấy sự thẳng thắn trong mắt nàng ta. Một người không biết giấu diếm, không biết lừa dối.
"Con — con đang lo lắng."
"Về chuyện gì?"
"Về Lưu Hầu tuyển. Về nội gián."
"Muội có nghi ngờ ai chưa?"
"Con — chưa."
Nhưng trong lòng nàng, một câu hỏi đang xoay vòng: Nếu Thần Phi là nội gián — thì mọi thứ sẽ sụp đổ.
Nàng nhìn Thần Phi, thấy nàng ta đang nhìn lại mình, mắt đầy quan tâm.
Không. Không thể là Thần Phi.
Nhưng nàng vẫn ghi nhớ: Quan sát tất cả. Tin không ai.
Buổi trưa, Tần Minh về phòng, mở sổ ra viết:
Ngày thứ ba — Trưa.
Thần Phi: Không có dấu hiệu bất thường. Thẳng thắn, lo lắng cho ta. Nhưng — cần tiếp tục quan sát.
Lạc Thường tại: Yếu đuối, dễ bị ép. Đã thú nhận nói chuyện với Tần Đáp ứng về Lưu Hầu tuyển. Có thể bị khai thác.
Tần Đáp ứng: Nhút nhát, sợ hãi. Giấu điều gì đó, nhưng không phải nội gián — chỉ là sợ bị cuốn vào.
Ôn Cẩn: Trung thành tuyệt đối. Đang tự mình điều tra.
Kết luận tạm thời: Nội gián có thể là người ngoài vòng thân cận — một cung nữ, một thái giám — đã quan sát ta từ xa và báo cáo lại.
Tần Minh đọc lại những dòng mình viết, thấy lòng nhẹ hơn một chút.
Nếu nội gián là người ngoài — thì tình bạn của nàng vẫn còn nguyên vẹn.
Nhưng nàng biết — đó chỉ là hy vọng mong manh.
Buổi chiều, Ôn Cẩn trở về, mặt hơi mệt.
"Lão nô có tin mới."
"Nói đi."
"Lão nô đã tìm ra thái giám mặc y phục xám."
"Ai?"
"Hắn tên là Tiểu Đức Tử — thái giám hầu cận của Thư Quý nhân."
Tần Minh sững người. "Thư Quý nhân? Không phải Thư Lan Âm?"
"Không. Thư Quý nhân là chị họ của Thư Lan Âm, cùng gia tộc họ Thư. Nàng ta là Quý nhân, có tước vị cao hơn Thư Lan Âm nhiều."
"Vậy — Thư Lan Âm không đơn độc. Nàng ta có cả gia tộc đứng sau."
"Phải. Và Thư Quý nhân — nàng ta là người có thế lực trong cung, được Thái hậu yêu quý."
Tần Minh lạnh toát sống lưng.
Thư Quý nhân — một cái tên mới. Một mắt xích mới trong chuỗi âm mưu.
"Nếu Thư Quý nhân đứng sau — thì chuyện này còn lớn hơn con tưởng."
"Lão nô nghĩ vậy."
"Con phải làm gì bây giờ?"
"Tiếp dư phải cẩn thận. Thư Quý nhân có thế lực — nếu nàng ta biết Tiếp dư đang điều tra, nàng ta sẽ ra tay."
"Con biết."
"Vậy — tạm thời, Tiếp dư chỉ nên quan sát. Chưa hành động."
"Con hiểu."
Đêm hôm đó, Tần Minh ngồi một mình trong phòng, nhìn ra màn đêm.
Nàng nghĩ về những gì Ôn Cẩn vừa nói. Thư Quý nhân — chị họ của Thư Lan Âm — người có thế lực, được Thái hậu yêu quý.
Nếu Thư Quý nhân đứng sau Lưu Hầu tuyển — thì mục đích là gì?
Hạ bệ ta? Hay hạ bệ ai đó lớn hơn?
Nàng nhìn lên bầu trời đen, thấy những vì sao lấp lánh xa xa.
Trong cung này, không ai làm gì mà không có mục đích. Mỗi âm mưu đều có kẻ đứng sau, mỗi kẻ đứng sau đều có mục tiêu.
Và ta — ta đang ở giữa vòng xoáy đó.
Nàng siết chặt tay.
Nhưng ta sẽ không gục ngã. Ta sẽ tìm ra sự thật. Dù có phải đối mặt với cả gia tộc họ Thư.
Bên ngoài, một cơn gió mạnh thổi qua, làm rung những tán cây. Mùa hè đã đến, và những cơn bão đầu tiên đang kéo về.
Nhưng Tần Minh không còn sợ bão nữa.
Nàng đã sẵn sàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
