Sau cuộc gặp với Lưu Hầu tuyển, Tần Minh về phòng, ngồi bên cửa sổ suốt một canh giờ. Nàng nhìn ra vườn, nhưng mắt không thấy gì. Trong đầu nàng, câu nói của Lưu Hầu tuyển cứ vang đi vang lại: "Thần thiếp không có lựa chọn."
Nước mắt của nàng ta. Nỗi sợ trong mắt nàng ta.
Và chiếc lược trầm hương — bản sao hoàn hảo đến từng đường chạm khắc.
Ôn Cẩn bưng khay trà vào, đặt lên bàn. Bà nhìn Tần Minh, không nói gì, chỉ lặng lẽ rót một chén trà nóng rồi đẩy về phía nàng.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ."
"Con nghĩ về những gì con đã nói với Thần Phi tỷ tỷ. Về việc cứu Lưu Hầu tuyển."
"Lão nô nhớ."
"Con vẫn muốn làm điều đó. Nhưng con không biết bắt đầu từ đâu."
"Bắt đầu từ việc hiểu nàng ta, Tiếp dư ạ. Hiểu nàng ta là ai, nàng ta sợ gì, nàng ta muốn gì."
"Và làm sao con hiểu được nàng ta?"
"Bằng cách quan sát. Bằng cách nói chuyện. Bằng cách để nàng ta thấy con không phải kẻ thù."
Tần Minh nhấp một ngụm trà. Trà hơi đắng, nhưng nàng cần vị đắng để tỉnh táo.
"Sáng nay con đã nói chuyện với nàng ta. Con hỏi nàng ta tại sao làm vậy. Nàng ta nói nàng ta không có lựa chọn."
"Đó là một khởi đầu."
"Con có thể nói chuyện với nàng ta nữa không?"
"Có thể. Nhưng không phải hôm nay. Để nàng ta có thời gian suy nghĩ."
Tần Minh gật đầu. Nàng nhìn ra cửa sổ, thấy bóng cây hồng đung đưa trong gió. Một ngày mới, và những quyết định mới đang chờ nàng.
Buổi trưa, Tần Minh đến gốc cây hồng — nơi hẹn cũ của nhóm bốn người.
Thần Phi đã ở đó, ngồi trên ghế đá, tay cầm quạt lụa nhưng không phe phẩy. Mặt nàng ta căng thẳng.
"Tỷ tỷ đến sớm thế."
"Ta không ngồi yên trong phòng được. Có chuyện gì đó trong không khí — ta cảm thấy bất an."
Tần Minh ngồi xuống bên cạnh. "Con cũng vậy."
"Muội đã nói chuyện với Lưu Hầu tuyển xong rồi?"
"Phải. Nàng ta khóc. Nói không có lựa chọn."
"Và muội tin?"
"Con — tin. Ít nhất là tin rằng nàng ta đang sợ hãi."
Thần Phi im lặng một lát. "Nếu muội tin, thì ta cũng tin. Nhưng ta vẫn giữ một con mắt để ý."
"Con hiểu."
Lạc Thường tại đến sau đó, tay cầm một túi bánh nhỏ. Nàng ta cố cười, nhưng nụ cười gượng gạo.
"Tần tỷ tỷ, Thần tỷ tỷ, muội mang bánh đến cho mọi người nè."
"Cảm ơn muội," Tần Minh nói.
Lạc Thường tại ngồi xuống, mở túi bánh ra. Những chiếc bánh nhỏ hình hoa, màu hồng nhạt, thơm mùi đậu xanh.
"Muội lấy ở đâu vậy?" Thần Phi hỏi.
"Ở phòng bếp ạ. Muội nhờ cung nữ đi lấy. Muội nghĩ — lâu rồi chúng ta không ăn bánh cùng nhau."
Tần Minh nhìn những chiếc bánh. Lần cuối cùng bốn người ngồi ăn bánh dưới gốc cây này — đó là những ngày đẹp nhất trong cung. Khi chưa có Lưu Hầu tuyển. Khi chưa có những nghi ngờ. Khi nàng vẫn còn tin rằng tình bạn là thứ có thể giữ được giữa tường son.
"Cảm ơn muội, Lạc muội muội."
Tần Đáp ứng đến cuối cùng. Nàng ta đi rất nhanh, thở hơi gấp, như vừa chạy từ đâu về.
"Xin lỗi, muội đến muộn."
"Không sao," Thần Phi nói. "Ngồi xuống đi."
Tần Đáp ứng ngồi xuống, nhưng mắt nàng ta không yên. Nàng ta liếc nhìn quanh, như thể đang tìm kiếm ai đó.
"Có chuyện gì vậy?" Tần Minh hỏi.
"Không có gì ạ. Muội chỉ — muội chỉ mệt thôi."
Nhưng Tần Minh thấy rõ: Tần Đáp ứng đang giấu điều gì đó.
Bốn người ngồi dưới gốc cây hồng. Bánh trên đĩa, trà trong chén, nhưng không ai ăn.
Bầu không khí nặng nề.
Thần Phi lên tiếng trước. "Lạc muội muội, muội có nghe tin gì mới không?"
"Tin gì ạ?"
"Về Lưu Hầu tuyển."
Lạc Thường tại cúi đầu, tay vân vê tà áo. "Muội — muội có nghe nói. Mọi người nói nàng ta lại ra vườn thượng uyển sáng nay."
"Phải," Tần Minh nói. "Nàng ta có mặt ở đó."
"Và — và nàng ta lại cài hoa cát cánh?"
"Phải."
Lạc Thường tại im lặng. Nàng ta nhìn xuống đất, môi mím chặt.
"Muội nghĩ gì về chuyện này?" Thần Phi hỏi, giọng không giấu sự căng thẳng.
"Muội — muội không biết ạ."
"Nếu muội không biết, thì muội nghĩ thử xem."
"Thần tỷ tỷ —"
"Ta chỉ muốn biết muội đứng ở đâu trong chuyện này."
Lạc Thường tại ngước lên, mắt đã ngấn nước. "Muội — muội đứng về phía Tần tỷ tỷ, tất nhiên rồi. Nhưng muội — muội không biết phải làm gì. Muội sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ tất cả. Sợ Lưu Hầu tuyển. Sợ kẻ đứng sau nàng ta. Sợ — sợ rằng một ngày nào đó, muội cũng sẽ bị cuốn vào chuyện này."
Tần Minh nhìn Lạc Thường tại, thấy nàng ta run nhẹ. Trong lòng nàng, một nỗi thương xót trỗi dậy — nhưng cũng có một nỗi lo. Lạc Thường tại yếu quá. Yếu đến mức có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
"Muội không cần sợ," Tần Minh nói, giọng dịu dàng. "Chúng ta còn có nhau."
Lạc Thường tại ngước lên nhìn nàng, mắt đầy biết ơn. "Tần tỷ tỷ —"
Nhưng nàng ta chưa nói hết câu thì Thần Phi cắt ngang.
"Chiếc hộp gì?"
"Không rõ. Nhưng có người thấy nàng ta cầm nó rất kín đáo, như sợ ai nhìn thấy."
Tần Minh nhíu mày. "Có thể là đồ trang sức? Hay thuốc?"
"Không biết. Nhưng ta đã cho người theo dõi Tố Mai. Nếu nàng ta làm gì bất thường, ta sẽ biết."
Lạc Thường tại nghe Thần Phi nói, tay càng run hơn. Nàng ta cúi đầu, không dám nhìn ai.
Tần Đáp ứng vẫn im lặng. Nàng ta ngồi bên rìa ghế đá, cách xa mọi người một chút. Mắt nàng ta nhìn ra xa, về phía hành lang phía đông, nơi có những bụi trúc cao.
Im lặng kéo dài.
Bốn người ngồi dưới gốc cây hồng, nhưng không ai còn là người của những ngày trước. Những câu chuyện cười đã tắt. Những chiếc bánh vẫn còn nguyên trên đĩa. Trà nguội dần trong chén.
Cuối cùng, Lạc Thường tại lên tiếng, giọng nhỏ như muỗi kêu.
"Tần tỷ tỷ, muội — muội có một chuyện muốn nói."
"Nói đi."
Lạc Thường tại nuốt nước bọt. Nàng ta nhìn xuống tay mình, rồi ngước lên nhìn Tần Minh.
"Sáng nay, khi muội đi ngang qua vườn thượng uyển, muội có thấy Lưu Hầu tuyển."
"Phải, nàng ta có ở đó."
"Muội — muội thấy nàng ta ngồi bên luống hoa cát cánh. Tay nàng ta vuốt nhẹ từng cánh hoa. Và nàng ta —"
Lạc Thường tại ngập ngừng. Nước mắt bắt đầu chảy.
"Nàng ta trông — dễ thương."
Câu nói rơi xuống như một hòn đá ném vào mặt nước tĩnh lặng.
Tần Minh sững người. Nàng nhìn Lạc Thường tại, không nói được gì.
Thần Phi đặt chén trà xuống bàn, mắt sắc lạnh. "Muội nói gì?"
Lạc Thường tại run bắn. "Muội — muội chỉ nói — Lưu Hầu tuyển trông dễ thương — như Tần muội muội —"
"Muội so sánh nàng ta với Tần Minh?"
"Muội — muội không có ý —"
"Muội vừa nói Lưu Hầu tuyển cũng dễ thương như Tần muội muội. Muội có biết câu nói đó nghĩa là gì không?"
Lạc Thường tại khóc nức nở. "Muội xin lỗi — muội không cố ý — muội chỉ —"
Tần Minh giơ tay ra, ngăn Thần Phi. "Để con nói chuyện với nàng ấy."
Nàng nhìn Lạc Thường tại, mắt buồn. "Lạc muội muội, muội thấy Lưu Hầu tuyển dễ thương sao?"
"Muội — muội chỉ —"
"Không sao. Muội cứ nói thật đi."
Lạc Thường tại lau nước mắt, cố gắng kiềm chế. "Muội thấy nàng ta ngồi bên luống hoa, tay vuốt cánh hoa, mặt nhìn xa xăm — muội thấy nàng ta có vẻ buồn. Và khi nàng ta buồn, nàng ta trông — dễ thương. Giống như Tần tỷ tỷ vậy."
"Giống ta?"
"Phải. Cùng một cách ngồi, cùng một cách nhìn xa xăm, cùng một cách buồn. Muội — muội không thể không để ý."
Tần Minh im lặng. Nàng nhìn Lạc Thường tại, thấy nàng ta không cố ý làm tổn thương ai. Nàng ta chỉ nói thật — một sự thật đau lòng.
"Nàng ta giống ta đến vậy sao?"
Lạc Thường tại cúi đầu. "Muội — muội không biết nói sao. Nhưng khi nhìn nàng ta, muội thấy — thấy Tần tỷ tỷ."
Câu nói như một nhát dao cứa vào tim Tần Minh.
Nàng cố cười. "Không sao. Muội nói thật là tốt."
Nhưng nụ cười của nàng không giấu được nỗi đau. Mắt nàng đỏ hoe. Tay nàng siết chặt tà áo.
Thần Phi nhìn thấy, nhưng không nói gì. Nàng ta chỉ đặt tay lên vai Tần Minh, một cái chạm nhẹ, như muốn nói: ta ở đây.
Tần Đáp ứng vẫn im lặng. Nàng ta nhìn Tần Minh, rồi nhìn Lạc Thường tại, rồi nhìn ra xa. Trong mắt nàng ta, một nỗi lo lắng không thể che giấu.
Bốn người ngồi thêm một lát, nhưng không ai còn muốn ở lại.
Thần Phi đứng dậy trước. "Ta về phòng đây. Có việc."
Nàng ta nhìn Tần Minh, một cái nhìn dài, rồi quay lưng bước đi.
Lạc Thường tại đứng dậy sau, mặt đầy nước mắt. "Tần tỷ tỷ, muội xin lỗi —"
"Không sao. Muội về đi."
Lạc Thường tại chạy đi, không dám nhìn ai.
Tần Đáp ứng đứng dậy cuối cùng. Nàng ta nhìn Tần Minh, môi mấp máy như muốn nói gì, nhưng rồi lại thôi.
"Muội cũng về ạ?"
"Ừ."
Tần Đáp ứng bước đi, nhưng được vài bước thì dừng lại, quay đầu nhìn Tần Minh.
"Tần tỷ tỷ."
"Sao?"
"Muội — muội có một chuyện. Nhưng muội chưa dám nói."
"Nói đi."
Tần Đáp ứng nhìn quanh, như sợ ai nghe thấy. "Để khi khác ạ. Khi chỉ có hai chị em mình."
Nàng ta bước đi nhanh, để lại Tần Minh ngồi một mình dưới gốc cây hồng.
Tần Minh ngồi đó rất lâu.
Nàng nhìn những chiếc bánh còn nguyên trên đĩa. Nhìn chén trà nguội lạnh. Nhìn bóng cây hồng đổ dài trên mặt đất.
Trong lòng nàng, một nỗi buồn đang dâng lên — không phải vì Lưu Hầu tuyển, không phải vì Lưu Hầu tuyển giống nàng, mà vì câu nói của Lạc Thường tại.
"Khi nhìn nàng ta, muội thấy Tần tỷ tỷ."
Nếu ngay cả bạn thân của nàng cũng thấy Lưu Hầu tuyển giống nàng — thì Hoàng đế còn có thể phân biệt được không?
Và nếu không ai phân biệt được — thì nàng còn là nàng không?
"Tiếp dư."
Ôn Cẩn đến từ phía sau, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng.
"Ôn Cẩn —"
"Lão nô biết. Lão nô đã nghe thấy."
"Con — con không biết phải làm gì nữa."
"Tiếp dư không cần làm gì cả. Chỉ cần ngồi đây, thở, và để nỗi buồn đi qua."
"Nhưng nỗi buồn này — nó không đi qua."
"Rồi nó sẽ đi. Từ từ."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, mắt đỏ hoe. "Bà ơi, con có còn là con không? Nếu ai cũng thấy nàng ta giống con — thì con là ai?"
Ôn Cẩn quỳ xuống bên cạnh nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng. "Tiếp dư là Tiếp dư. Là con gái của Tần tri huyện. Là em gái của Tần Hòe. Là người đã từng cười dưới gốc cây hồng này với những người bạn của mình. Là người đã từng khóc vì hoa cát cánh. Là người đã từng yêu Hoàng thượng bằng một trái tim trong sáng."
"Nhưng —"
"Không có nhưng. Lưu Hầu tuyển có thể bắt chước Tiếp dư từng động tác, từng câu nói, từng nụ cười. Nhưng nàng ta không thể có ký ức của Tiếp dư. Không thể có tình yêu của Tiếp dư. Không thể có nỗi đau của Tiếp dư."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, nước mắt lăn dài.
"Con — con sợ rằng một ngày nào đó, con sẽ nhìn vào gương và thấy nàng ta."
"Không đâu, Tiếp dư. Vì khi Tiếp dư nhìn vào gương, Tiếp dư thấy mình. Và đó là điều Lưu Hầu tuyển không bao giờ có được."
Chiều hôm đó, Tần Minh về phòng, đóng cửa lại.
Nàng ngồi trước gương đồng, nhìn gương mặt mình. Mắt đỏ hoe. Môi tái nhợt. Tóc rối.
Nàng nhớ lại câu nói của Lạc Thường tại. Nhớ lại cách Thần Phi nhìn nàng — vừa giận, vừa thương. Nhớ lại cách Tần Đáp ứng im lặng — một sự im lặng nặng nề, như thể nàng ta đang giấu điều gì đó.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Tần Đáp ứng — nàng ấy có chuyện muốn nói với con. Nhưng nàng ấy không nói."
"Lão nô thấy."
"Con có nên hỏi nàng ấy không?"
"Để nàng ấy tự nói, Tiếp dư ạ. Khi nàng ấy sẵn sàng."
"Nhưng nếu nàng ấy không bao giờ sẵn sàng?"
"Thì Tiếp dư sẽ phải chờ. Hoặc — tìm cách để nàng ấy nói."
Tần Minh nhìn mình trong gương. "Con phải làm gì bây giờ?"
"Tiếp dư muốn làm gì?"
"Con muốn gặp Lạc Thường tại. Nói với nàng ấy rằng con không giận."
"Và Tiếp dư có giận không?"
Tần Minh im lặng. "Con — không biết."
"Vậy đừng nói gì vội. Để nguội lòng đã."
Tối hôm đó, Tần Minh ngồi một mình trong phòng, bên ngọn nến leo lét.
Nàng lấy chiếc lược trầm hương ra, đặt lên bàn. Những đường chạm khắc hoa cát cánh — từng cánh, từng nhụy — đã mờ dần sau nhiều tháng sử dụng.
Chiếc lược này — Tần Hòe đã tặng nàng vào ngày nàng rời phủ huyện. Hắn đã đặt làm riêng, chạm khắc bằng tay, mất cả tháng.
"Muội ơi, khi muội nhớ nhà, hãy chải tóc bằng chiếc lược này. Mỗi đường chạm khắc là một lời ca ca muốn nói với muội."
Nàng nâng chiếc lược lên, áp vào má. Gỗ trầm hương vẫn còn thơm, thoang thoảng mùi rừng núi quê nhà.
Và bây giờ, có một chiếc khác — giống hệt — đang nằm trên tóc Lưu Hầu tuyển.
Ai đã làm ra nó? Ai đã nhìn chiếc lược của nàng đủ kỹ để vẽ lại từng đường chạm khắc?
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Con muốn viết thư cho ca ca."
"Bây giờ sao?"
"Phải. Ngay bây giờ."
Ôn Cẩn lấy giấy bút ra, đặt lên bàn. Tần Minh cầm bút lên, chấm vào mực.
Nhưng nàng chưa kịp viết thì có tiếng gõ cửa.
"Tần tỷ tỷ — là muội — Tần Đáp ứng."
Tần Minh đặt bút xuống. "Vào đi."
Tần Đáp ứng bước vào, mặt tái nhợt. Nàng ta đóng cửa lại, nhìn quanh, như sợ có ai theo dõi.
"Có chuyện gì vậy?" Tần Minh hỏi.
Tần Đáp ứng ngồi xuống ghế, tay run run. "Tần tỷ tỷ, muội có chuyện muốn nói. Một chuyện quan trọng."
"Nói đi."
"Chiều nay, khi mọi người tan, muội đi về phòng mình. Nhưng muội không về thẳng — muội đi vòng qua hành lang phía đông."
Tần Minh gật đầu.
"Và ở đó — ở góc hành lang — muội thấy Lưu Hầu tuyển."
"Thấy nàng ta làm gì?"
"Muội thấy nàng ta đang nói chuyện với một cung nữ mặc y phục màu tím."
Tim Tần Minh đập nhanh. "Cung nữ màu tím?"
"Phải. Cung nữ đó — muội không thấy rõ mặt, nhưng muội thấy y phục. Màu tím. Loại y phục dành cho cung nữ cấp cao."
"Tố Mai?"
"Có thể. Muội không chắc. Nhưng muội thấy họ đứng ở góc hành lang, rất kín đáo, nói chuyện rất nhỏ."
"Họ nói gì?"
"Muội không nghe rõ. Nhưng muội thấy Lưu Hầu tuyển khóc. Và cung nữ đó — nàng ta đưa tay lau nước mắt cho Lưu Hầu tuyển. Một cử chỉ — rất dịu dàng."
Tần Minh nhìn Tần Đáp ứng. "Muội có thấy ai khác không?"
"Không. Chỉ hai người họ."
"Và muội có nói với ai về chuyện này không?"
"Chưa. Muội chỉ nói với tỷ."
Tần Minh im lặng. Nàng nhìn Tần Đáp ứng — cô gái ít nói, hiền lành, lặng lẽ — và thấy trong mắt nàng ta một sự lo lắng thật sự.
"Muội sợ, Tần tỷ tỷ."
"Sợ gì?"
"Muội sợ rằng — người đang dạy Lưu Hầu tuyển — không chỉ là Thư Lan Âm. Mà còn ai đó nữa."
"Ai?"
"Muội không biết. Nhưng muội thấy cung nữ đó — nàng ta không đi một mình. Có một thái giám đi cùng, đứng ở xa, như thể đang canh chừng."
Tần Minh sững người. "Thái giám?"
"Phải. Mặc y phục màu xám. Cấp cao."
Lại một thái giám màu xám. Giống như Tần Đáp ứng đã thấy ở chương trước.
"Muội có nhìn thấy mặt thái giám đó không?"
"Không. Hắn đứng xa quá. Nhưng muội thấy dáng người — cao, gầy, vai hơi còng."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn. Ôn Cẩn lắc đầu nhẹ — bà không biết đó là ai.
"Tần tỷ tỷ, muội phải làm gì bây giờ?"
"Muội giữ kín chuyện này. Đừng nói với ai, kể cả Thần Phi."
"Nhưng Thần tỷ tỷ —"
"Ta sẽ nói với nàng ấy sau. Nhưng bây giờ, càng ít người biết càng tốt."
Tần Đáp ứng gật đầu. "Muội hiểu."
"Muội về đi. Và nhớ — đừng để ai thấy muội lo lắng."
"Muội nhớ rồi."
Tần Đáp ứng đứng dậy, bước ra cửa. Trước khi đi, nàng ta quay lại nhìn Tần Minh.
"Tần tỷ tỷ."
"Sao?"
"Muội — muội luôn đứng về phía tỷ."
Nói xong, nàng ta bước ra ngoài, đóng cửa lại.
Tần Minh ngồi một mình, nhìn ngọn nến cháy.
"Ôn Cẩn ơi, Tần Đáp ứng vừa nói — nàng ta thấy Lưu Hầu tuyển nói chuyện với cung nữ màu tím. Và có một thái giám canh chừng."
"Lão nô nghe rõ."
"Thái giám đó là ai?"
"Lão nô không biết. Nhưng lão nô có thể tìm hiểu."
"Bà có nghĩ — đó là thái giám của Thư Lan Âm?"
"Thư Lan Âm chỉ là Đáp ứng. Nàng ta không có quyền có thái giám riêng."
"Vậy thái giám đó là của ai?"
"Hoặc là của Hoàng thượng. Hoặc của Thái hậu. Hoặc của một Phi tần cấp cao nào đó."
Tần Minh siết chặt tay. "Nếu là của Hoàng thượng —"
"Thì chuyện này còn nghiêm trọng hơn lão nô tưởng."
"Tại sao?"
"Vì nếu Hoàng thượng biết chuyện này mà mặc kệ — thì có nghĩa là ngài đang dung túng cho âm mưu này."
Tần Minh lạnh toát sống lưng.
"Ôn Cẩn —"
"Dạ?"
"Con sợ."
"Lão nô biết."
"Con sợ rằng — ngay cả Hoàng thượng — cũng không còn là người con có thể tin tưởng."
Ôn Cẩn im lặng. Bà không có câu trả lời.
Đêm đó, Tần Minh không ngủ được.
Nàng nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối. Nàng nghĩ về Lạc Thường tại — về câu nói vô tình của nàng ta. Nàng nghĩ về Tần Đáp ứng — về sự lo lắng trong mắt nàng ta. Nàng nghĩ về Thần Phi — về cách nàng ta nhìn nàng trước khi bỏ đi.
Vết nứt đầu tiên trong tình bạn đã xuất hiện. Không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được.
Và nàng — nàng không biết phải làm gì để hàn gắn nó.
"Tiếp dư."
Giọng Ôn Cẩn vọng lên từ bóng tối.
"Dạ?"
"Tiếp dư có ngủ được không?"
"Không."
"Lão nô cũng vậy."
"Bà nghĩ gì?"
"Lão nô nghĩ về Tần Đáp ứng. Về điều nàng ta thấy."
"Con cũng nghĩ về điều đó."
"Tiếp dư định làm gì?"
"Con — không biết. Nhưng con biết một điều: con phải tìm ra sự thật."
"Và nếu sự thật đó — quá đau đớn?"
"Thì con vẫn phải đối mặt."
Sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn.
Nàng mặc y phục màu xám nhạt — màu của sự vô hình. Tóc búi thấp, không cài trâm, không đeo bông tai. Nàng muốn đi ra vườn, quan sát, mà không bị ai chú ý.
Nhưng khi nàng mở cửa, nàng thấy Lạc Thường tại đang đứng ngoài hành lang.
Nàng ta đứng đó, tay cầm một chiếc khăn tay ướt đẫm, mắt sưng húp. Trông như nàng ta đã khóc suốt đêm.
"Lạc muội muội —"
"Tần tỷ tỷ, muội — muội xin lỗi."
Lạc Thường tại quỳ xuống, nước mắt chảy dài. "Muội xin lỗi về những gì muội đã nói hôm qua. Muội không cố ý. Muội chỉ —"
"Muội đứng dậy đi."
"Không. Để muội quỳ. Muội đáng bị như vậy."
Tần Minh nhìn nàng ta, lòng đau nhói. Nàng cúi xuống, đỡ Lạc Thường tại dậy.
"Muội không cần xin lỗi. Muội chỉ nói thật."
"Nhưng sự thật đó — nó làm tổn thương tỷ."
"Phải. Nó làm ta đau. Nhưng đó là sự thật. Và ta — ta phải chấp nhận nó."
Lạc Thường tại nhìn nàng, mắt đầy nước mắt. "Tần tỷ tỷ, muội hứa — muội sẽ không bao giờ nói như vậy nữa."
"Muội không cần hứa. Muội chỉ cần — ở bên cạnh ta. Dù chuyện gì xảy ra."
"Muội sẽ. Muội thề."
Tần Minh nhìn nàng ta, và trong lòng nàng, một nỗi buồn dâng lên. Nàng muốn tin Lạc Thường tại. Nhưng sau tất cả những gì đã xảy ra — sau câu nói vô tình đó — nàng không còn có thể tin một cách trọn vẹn nữa.
Vết nứt đã xuất hiện. Và dù có cố gắng thế nào, nó sẽ không bao giờ lành hoàn toàn.
Buổi sáng hôm đó, Tần Minh không ra vườn.
Nàng ngồi trong phòng, viết thư cho Tần Hòe. Nàng viết bằng mật ngữ — những câu chuyện về hoa cát cánh, về những cánh hoa rơi, về một chiếc lược giống hệt chiếc lược của nàng.
Chỉ có Tần Hòe mới hiểu.
Khi nàng viết xong, Ôn Cẩn mang thư đi, lén gửi ra ngoài cung qua một thái giám quen.
"Bà có tin thái giám đó không?" Tần Minh hỏi.
"Lão nô tin. Hắn là người của lão nô từ ba mươi năm trước."
"Vậy là an toàn?"
"Tạm thời."
Tần Minh gật đầu. Nàng nhìn ra cửa sổ, thấy nắng đã lên cao. Một ngày mới, và những bí mật đang chờ được khám phá.
Buổi trưa, nhóm bốn người không hẹn mà gặp dưới gốc cây hồng.
Lạc Thường tại đến trước, ngồi xuống ghế đá, tay vân vê tà áo. Nàng ta nhìn xuống đất, không dám nhìn ai.
Tần Đáp ứng đến sau, ngồi cách xa một chút, mắt nhìn ra hành lang phía đông.
Thần Phi đến cuối cùng. Nàng ta nhìn Lạc Thường tại, nhìn Tần Minh, rồi ngồi xuống.
"Có chuyện gì vậy?" Thần Phi hỏi.
Không ai trả lời.
"Tối qua, ta đã nghĩ nhiều," Thần Phi nói tiếp. "Về những gì đã xảy ra. Về những gì Lạc muội muội đã nói."
Lạc Thường tại cúi đầu, nước mắt lại chảy.
"Ta không giận muội," Thần Phi nói. "Muội chỉ nói thật. Nhưng sự thật đó — nó cho thấy một điều."
"Điều gì?" Tần Minh hỏi.
"Lưu Hầu tuyển đã bắt chước muội đến mức ngay cả bạn thân của muội cũng bị nhầm lẫn. Điều đó — rất nguy hiểm."
"Con biết."
"Nếu muội không làm gì, một ngày nào đó, Hoàng thượng sẽ không còn phân biệt được nữa."
"Con biết."
"Vậy muội định làm gì?"
Tần Minh nhìn Thần Phi. "Con sẽ cứu Lưu Hầu tuyển."
"Bằng cách nào?"
"Con sẽ nói chuyện với nàng ta. Tìm hiểu tại sao nàng ta làm vậy. Và nếu có thể — thuyết phục nàng ta đứng về phía con."
Thần Phi nhìn nàng, mắt thoáng lo lắng. "Muội có chắc không?"
"Không. Nhưng con phải thử."
"Và nếu thất bại?"
"Thì con sẽ học được bài học."
Thần Phi im lặng. Rồi nàng ta gật đầu. "Được. Ta sẽ ủng hộ muội. Nhưng ta sẽ không đứng về phía Lưu Hầu tuyển — ta chỉ đứng về phía muội."
"Con hiểu."
Lạc Thường tại ngước lên, mắt đỏ hoe. "Tần tỷ tỷ, muội có thể giúp gì không?"
"Có. Muội có thể — tiếp tục làm bạn với ta. Dù chuyện gì xảy ra."
"Muội sẽ."
Tần Đáp ứng vẫn im lặng. Nàng ta nhìn Tần Minh, rồi nhìn ra xa, như thể đang suy nghĩ điều gì đó.
"Tần Đáp ứng," Tần Minh gọi.
"Dạ?"
"Muội có gì muốn nói không?"
Tần Đáp ứng ngập ngừng. "Muội — muội không có gì ạ."
Nhưng trong mắt nàng ta, Tần Minh thấy một điều — một điều mà nàng ta chưa sẵn sàng nói ra.
Bốn người lại ngồi dưới gốc cây hồng. Bầu không khí vẫn nặng nề, nhưng đã bớt căng thẳng hơn hôm qua.
Lạc Thường tại mở túi bánh ra, đặt lên đĩa. "Muội mang bánh mới. Hôm qua không ai ăn, hôm nay mọi người ăn nhé."
Thần Phi cầm một chiếc bánh lên, cắn một miếng nhỏ. "Ngon."
Tần Minh cũng cầm một chiếc. Bánh thơm mùi đậu xanh, ngọt dịu. Nàng nhai từ từ, cảm nhận vị ngọt tan trên đầu lưỡi.
Những chiếc bánh nhỏ — giống như những ngày đầu, khi bốn người mới quen nhau, khi mọi thứ còn đơn giản và trong sáng.
Nhưng không còn đơn giản nữa. Và sẽ không bao giờ trở lại như xưa.
"Tần tỷ tỷ," Lạc Thường tại nói, giọng nhỏ.
"Sao?"
"Muội — muội yêu quý tỷ."
Tần Minh nhìn nàng ta, thấy nước mắt lại lăn dài trên má Lạc Thường tại.
"Muội cũng vậy, Lạc muội muội."
Hai người nhìn nhau, và trong khoảnh khắc đó, vết nứt trong tình bạn dường như tạm thời được hàn gắn.
Nhưng Tần Minh biết — nó chỉ là tạm thời.
Buổi chiều, Tần Minh trở về phòng, ngồi bên cửa sổ.
Nàng nhìn ra vườn, thấy những tán cây đung đưa trong gió. Mùa hè sắp đến, và những cơn bão đầu tiên đang kéo về.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Con có nên nói với Thần Phi về những gì Tần Đáp ứng thấy không?"
"Tùy Tiếp dư."
"Nếu con nói — nàng ấy sẽ muốn hành động ngay. Và con chưa sẵn sàng."
"Vậy đừng nói vội."
"Nhưng nếu con giữ bí mật — con sẽ phải đối mặt với nó một mình."
"Tiếp dư không một mình. Lão nô ở đây."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, mắt thoáng ấm áp. "Cảm ơn bà."
"Lão nô có thể không thông minh, không có mưu kế. Nhưng lão nô có thể chết vì Tiếp dư."
"Con không muốn bà chết. Con muốn bà sống — để ở bên con."
"Lão nô sẽ sống. Lão nô hứa."
Tối hôm đó, Tần Minh ngồi viết nhật ký.
Nàng viết về những gì đã xảy ra trong ngày — về câu nói của Lạc Thường tại, về sự im lặng của Tần Đáp ứng, về quyết tâm cứu Lưu Hầu tuyển.
Nàng viết về nỗi sợ — nỗi sợ bị thay thế, nỗi sợ mất đi bạn bè, nỗi sợ trở thành một người xa lạ trong chính cơ thể mình.
Và khi nàng viết xong, nàng gấp cuốn nhật ký lại, cất vào hộc tủ bí mật.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Con nghĩ — con đang thay đổi."
"Thay đổi thế nào?"
"Con không còn là cô gái ngây thơ ngày nào nữa. Con đang trở nên — đa nghi. Cẩn trọng. Lạnh lùng."
"Đó là điều tốt, Tiếp dư ạ."
"Tốt? Hay đáng buồn?"
Ôn Cẩn im lặng. "Cả hai."
Tần Minh nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, trăng lưỡi liềm treo trên bầu trời đen, lạnh lẽo và cô đơn.
"Con ước gì — con ước gì con có thể trở về những ngày trước. Khi mọi thứ còn đơn giản."
"Nhưng Tiếp dư không thể."
"Con biết."
"Vậy Tiếp dư phải tiếp tục bước đi. Dù con đường phía trước có tối tăm thế nào."
Tần Minh gật đầu. Nàng nhìn ra màn đêm, và trong lòng nàng, một quyết tâm đang lớn dần.
Nàng sẽ cứu Lưu Hầu tuyển. Nàng sẽ tìm ra kẻ đứng sau tất cả. Nàng sẽ bảo vệ những người nàng yêu thương.
Dù phải trả giá bằng gì.
Dù phải trở thành người thế nào.
Đêm khuya, khi Tần Minh đã ngủ, Ôn Cẩn ngồi một mình trong bóng tối.
Bà nhìn Tần Minh — cô gái nhỏ bé đang ngủ say, mặt còn vương nét trẻ thơ.
"Tiếp dư ơi," bà thì thầm. "Lão nô sẽ bảo vệ Tiếp dư. Dù có chuyện gì xảy ra."
Bà nhìn ra cửa sổ, thấy bóng đêm dày đặc bên ngoài.
"Và lão nô sẽ tìm ra kẻ đang hại Tiếp dư. Dù có phải xuống địa ngục."
Trong bóng tối, đôi mắt Ôn Cẩn sáng lên một tia lạnh lẽo — một tia sáng mà Tần Minh chưa từng thấy.
Bên ngoài, một cơn gió mạnh thổi qua, làm rung những tán cây. Mùa hè sắp đến, và những cơn bão đầu tiên đang kéo về.
Nhưng trong căn phòng nhỏ, Tần Minh vẫn ngủ, không biết gì về những gì đang chờ đợi nàng phía trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
