Sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn. Nàng nằm trên giường, mắt mở, nhìn lên màn trướng màu xanh nhạt. Đêm qua nàng không ngủ được — mỗi lần nhắm mắt, nàng lại thấy Hoàng đế đứng trong vườn, nhìn Lưu Hầu tuyển, và gọi "Tiểu Quất Nhi."
Nàng ngồi dậy. Ôn Cẩn đã dậy từ lâu, đang chuẩn bị nước rửa mặt.
"Tiếp dư thức sớm thế."
"Con không ngủ được."
Ôn Cẩn nhìn nàng, không hỏi thêm. Bà đặt chậu nước lên giá, vắt khăn mặt, đưa cho Tần Minh.
"Tối qua Tiếp dư có dặn lão nô một việc."
"Việc gì?"
"Tiếp dư bảo lão nô để ý xem Lưu Hầu tuyển có làm gì bất thường không."
Tần Minh nhớ ra. Tối qua, trước khi đi ngủ, nàng đã nói với Ôn Cẩn — hãy để ý, hãy quan sát, hãy tìm ra thứ gì đó. Một manh mối. Một sơ hở.
"Bà có thấy gì không?"
"Lão nô có nghe cung nữ bên cung khác nói chuyện. Họ bảo Lưu Hầu tuyển sáng nào cũng ra vườn thượng uyển từ rất sớm. Ra đó, hái hoa, ngồi dưới gốc cây hồng."
"Giống con."
"Phải. Nhưng còn một chuyện — có người thấy nàng ta đi cùng một cung nữ mặc y phục màu tím. Cung nữ đó không phải người của nàng ta."
"Không phải người của nàng ta?"
"Lưu Hầu tuyển chỉ là Hầu tuyển, cấp thấp nhất. Nàng ta không có quyền có cung nữ riêng. Nhưng cung nữ màu tím đó — là cung nữ cấp cao, hầu hạ một vị Phi tần nào đó."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn. "Bà có biết là ai không?"
"Lão nô chưa rõ. Nhưng lão nô sẽ tìm hiểu."
Tần Minh ra vườn thượng uyển khi mặt trời vừa lên. Nàng mặc y phục màu trắng ngà, tóc búi thấp, không cài trâm. Nàng muốn khác — khác với hôm qua, khác với những gì Lưu Hầu tuyển đang học.
Nhưng khi nàng đến gốc cây hồng, nàng thấy Lưu Hầu tuyển đã ở đó.
Nàng ta mặc y phục màu trắng ngà. Cùng màu. Tóc búi thấp. Cùng kiểu. Không cài trâm. Cùng cách.
Tần Minh dừng lại. Nàng đứng cách Lưu Hầu tuyển chừng mười bước, nhìn nàng ta đang ngồi trên ghế đá, tay cầm một cành hoa cát cánh màu tím nhạt.
Hoa cát cánh.
Tim Tần Minh thắt lại.
Nàng bước đến. "Nàng lấy hoa đó ở đâu?"
Lưu Hầu tuyển ngước lên, mắt trong veo. "Ở góc vườn phía tây, Tiếp dư ạ. Ở đó có một luống hoa cát cánh rất đẹp."
Góc vườn phía tây — nơi Tần Minh vẫn thường ra hái hoa. Nơi nàng đã từng dẫn Hoàng đế đến xem.
"Ta biết chỗ đó."
"Thần thiếp rất thích loài hoa này," Lưu Hầu tuyển nói, nâng cành hoa lên ngửi. "Hương thơm nhẹ nhàng, màu sắc dịu dàng. Thần thiếp nghe nói Tiếp dư cũng thích hoa cát cánh."
"Phải."
"Thần thiếp nghĩ — có lẽ thần thiếp và Tiếp dư có nhiều điểm chung."
Tần Minh nhìn nàng ta. Trong tay Lưu Hầu tuyển, cành hoa cát cánh trông vẫn đẹp — nhưng đẹp một cách xa lạ, như một bức tranh được vẽ lại bởi một người không hiểu ý nghĩa của nó.
"Ta về phòng đây," Tần Minh nói.
"Tiếp dư đi khoan thong thả ạ."
Cùng một câu nói. Cùng một giọng nói.
Tần Minh bước đi, nhưng nàng chưa kịp đi xa thì từ phía cổng vườn, có tiếng thái giám hô lớn:
"Hoàng thượng giá lâm —"
Tần Minh dừng lại. Nàng đứng nép dưới bóng cây, nhìn ra lối vào.
Hoàng đế bước vào vườn. Ông mặc thường phục màu xanh nhạt, không đội mũ, tay cầm quạt. Ông đi một mình, không có thị vệ đi theo.
Và Lưu Hầu tuyển — nàng ta đã đứng dậy, đã chỉnh lại y phục, đã bước ra giữa lối đi, đúng lúc Hoàng đế đi qua.
"Thần thiếp Lưu Hầu tuyển, tham kiến Hoàng thượng."
Nàng ta quỳ xuống, đầu cúi thấp. Trên tóc nàng ta — một đóa hoa cát cánh màu tím nhạt, cài bên phải, ngay trên mang tai.
Hoàng đế dừng lại. Ông nhìn nàng ta — và Tần Minh thấy ánh mắt ông thay đổi.
"Lưu Hầu tuyển?"
"Dạ, thần thiếp đây ạ."
Hoàng đế nhìn đóa hoa trên tóc nàng ta. Ông nhíu mày, như đang cố nhớ điều gì. Rồi ông ngước lên, nhìn quanh vườn — và thấy Tần Minh đang đứng dưới bóng cây, cách đó không xa.
Ánh mắt ông dao động. Từ Lưu Hầu tuyển sang Tần Minh, rồi lại về Lưu Hầu tuyển. Hai người phụ nữ — cùng y phục, cùng kiểu tóc, cùng một đóa hoa cát cánh trên đầu.
"Trẫm —" Ông ngập ngừng. "Trẫm đi dạo một lát."
Ông bước tiếp, đi qua Lưu Hầu tuyển mà không nói thêm lời nào. Nhưng trước khi đi khỏi, ông quay lại nhìn Tần Minh — một cái nhìn dài, bối rối, như thể ông đang tự hỏi: ai là người thật?
Tần Minh đứng dưới gốc cây hồng đến khi Hoàng đế khuất hẳn. Tay nàng run nhẹ. Nàng cố giữ mặt tỉnh, nhưng trong lòng nàng, một cảm giác kỳ lạ đang dâng lên — không phải giận, không phải đau, mà là một thứ gì đó lạnh lẽo, như nước đổ từ đầu xuống chân.
Lưu Hầu tuyển vẫn còn đứng ở lối đi. Nàng ta quay lại nhìn Tần Minh, mỉm cười.
"Tiếp dư, thần thiếp có làm gì sai không?"
"Không."
"Thần thiếp chỉ muốn ra đây ngắm hoa. Không ngờ lại gặp Hoàng thượng."
Tần Minh không trả lời. Nàng bước đến gần Lưu Hầu tuyển, nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
"Đóa hoa trên tóc nàng — ai bảo nàng cài nó?"
Lưu Hầu tuyển chớp mắt. "Thần thiếp tự cài ạ. Thần thiếp thấy hoa đẹp, nên hái một đóa."
"Và nàng biết Hoàng thượng sẽ ra vườn vào giờ này?"
Mắt Lưu Hầu tuyển thoáng một tia sáng — rất nhanh, rất nhỏ. "Thần thiếp không biết ạ. Thật tình cờ."
Tần Minh gật đầu. "Đúng. Thật tình cờ."
Nàng quay lưng bước đi. Nhưng trong lòng nàng, một điều đã rõ: không có gì là tình cờ ở đây. Mọi thứ đều được sắp đặt. Từ y phục, từ kiểu tóc, từ đóa hoa cát cánh, đến giờ giấc gặp Hoàng đế.
Kẻ đứng sau Lưu Hầu tuyển biết rõ lịch trình của Hoàng đế. Biết rõ thói quen của Tần Minh. Biết rõ những gì Hoàng đế thích nhìn thấy ở nàng.
Tần Minh về phòng, đóng cửa lại. Nàng ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra vườn.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Hoa cát cánh — đó là thứ duy nhất thuộc về con."
Ôn Cẩn im lặng.
"Từ ngày vào cung, con không có gì cả. Không có gia đình, không có quê hương, không có tuổi thơ. Chỉ có hoa cát cánh — nó là thứ con mang theo từ phủ huyện. Là thứ mẹ con đã chỉ cho con khi con còn bé. Là thứ Hoàng thượng yêu thích nhất ở con."
"Lão nô biết."
"Và bây giờ nàng ta đang cướp nó. Nàng ta cài hoa cát cánh lên tóc, nàng ta nói về hoa cát cánh, nàng ta làm tất cả những gì con làm — và Hoàng thượng nhìn nàng ta, thấy con."
Ôn Cẩn đến ngồi bên cạnh nàng. "Tiếp dư, lão nô có một chuyện muốn nói."
"Nhưng điều làm nó đặc biệt — không phải bông hoa, mà là cách Tiếp dư nhìn nó. Là câu chuyện Tiếp dư kể về nó. Là kỷ niệm Tiếp dư gắn với nó."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn.
"Lưu Hầu tuyển có thể cài hoa cát cánh lên tóc, nhưng nàng ta không thể có những kỷ niệm đó. Không thể có câu chuyện đó. Không thể có tình yêu thật sự dành cho nó."
"Nhưng Hoàng thượng —"
"Hoàng thượng nhìn thấy bông hoa. Nhưng ngài yêu Tiếp dư vì câu chuyện đằng sau nó."
"Nếu ngài chỉ nhìn thấy bông hoa, và không nhìn thấy con —"
"Thì đó là lúc Tiếp dư phải làm cho ngài thấy."
Buổi trưa, Thần Phi đến.
"Ta có chuyện muốn nói với muội."
"Chuyện gì?"
Thần Phi đóng cửa lại, ngồi xuống ghế. Mặt nàng ta nghiêm trọng.
"Ta đã cho người theo dõi Lưu Hầu tuyển suốt từ hôm qua. Và sáng nay, ta có một phát hiện."
"Phát hiện gì?"
"Cung nữ màu tím đi cùng Lưu Hầu tuyển — ta đã xác định được nàng ta là ai."
"Ai?"
"Cung nữ đó tên là Tố Mai. Nàng ta là cung nữ thân tín của Thư Lan Âm."
Tần Minh sững người. Thư Lan Âm — cái tên nàng đã nghi ngờ từ lâu, nhưng chưa có bằng chứng.
"Muội có chắc không?"
"Ta có người nhìn thấy Tố Mai vào phòng Thư Lan Âm tối qua, sau khi đi cùng Lưu Hầu tuyển cả ngày. Và sáng nay, trước khi Lưu Hầu tuyển ra vườn, Tố Mai đã ở trong phòng nàng ta từ rất sớm."
"Vậy là Thư Lan Âm đang dạy Lưu Hầu tuyển?"
"Có vẻ vậy. Nhưng ta chưa hiểu tại sao. Thư Lan Âm chỉ là một Đáp ứng — cấp thấp nhất. Nàng ta lấy đâu ra thủ đoạn để dạy một người khác bắt chước muội?"
Tần Minh nhìn Thần Phi. "Có thể nàng ta không chỉ là một Đáp ứng tầm thường."
"Muội nói vậy là sao?"
"Con có linh tính. Từ lần đầu gặp Thư Lan Âm, con đã thấy nàng ta có điều gì đó — một ánh mắt, một cách nói — không giống một người tầm thường."
"Linh tính không phải bằng chứng."
"Con biết. Nhưng nếu con đúng —"
"Thì chúng ta đang đối diện với một kẻ thù nguy hiểm hơn nhiều so với tưởng tượng."
Chiều xuống. Tần Minh, Thần Phi, Lạc Thường tại và Tần Đáp ứng ngồi dưới gốc cây hồng — nơi họ vẫn thường gặp nhau. Nhưng bầu không khí hôm nay khác.
Lạc Thường tại ngồi im, tay vân vê tà áo. Tần Đáp ứng nhìn xuống đất, không nói gì. Thần Phi nhìn Tần Minh, và Tần Minh nhìn ra hồ nước.
Cuối cùng, Lạc Thường tại lên tiếng. "Tần tỷ tỷ, muội nghe nói — Lưu Hầu tuyển hôm nay cài hoa cát cánh lên tóc."
"Phải."
"Muội nghĩ — nàng ta cũng thích hoa cát cánh thôi. Có gì đâu mà —"
"Có gì đâu?" Thần Phi cắt ngang. "Muội không thấy sao? Nàng ta đang cố trở thành Tần Minh."
Lạc Thường tại cúi đầu. "Muội chỉ nghĩ — có thể nàng ta thật lòng thích hoa."
"Thích hoa thì không sao. Nhưng thích đến mức mặc cùng y phục, cùng kiểu tóc, cùng dáng đi, cùng giọng nói — đó không phải thích. Đó là bắt chước."
Lạc Thường tại im lặng. Mắt nàng ta đỏ hoe.
Tần Đáp ứng lên tiếng, giọng nhẹ. "Tần tỷ tỷ, tỷ có nghĩ Lưu Hầu tuyển có người chỉ dạy không?"
"Có."
"Ai?"
"Chưa rõ. Nhưng Thần Phi đã phát hiện một manh mối."
Thần Phi nhìn Tần Đáp ứng. "Một cung nữ mặc y phục màu tím đi cùng Lưu Hầu tuyển. Cung nữ đó là người của Thư Lan Âm."
Tần Đáp ứng nhíu mày. "Thư Lan Âm? Đáp ứng Thư?"
"Phải."
"Nhưng Thư Lan Âm chỉ là Đáp ứng —"
"Đúng. Nhưng nàng ta có cung nữ riêng, và cung nữ đó đang dạy Lưu Hầu tuyển."
Lạc Thường tại ngước lên, mắt ngấn nước. "Tần tỷ tỷ, muội sợ quá."
"Sợ gì?"
"Nếu ngay cả một Đáp ứng cũng có thể làm chuyện này — thì còn ai mà tin được nữa?"
Không ai trả lời.
Tần Đáp ứng đặt tay lên vai Lạc Thường tại. "Đừng sợ. Chúng ta còn có nhau."
Nhưng trong mắt nàng ta, Tần Minh thấy một nỗi lo sợ — không phải cho Lạc Thường tại, mà cho chính nàng.
Tối hôm đó, Tần Minh ngồi một mình trong phòng. Nàng mở chiếc hộp gỗ nhỏ — nơi nàng cất giữ những vật kỷ niệm. Chiếc lược trầm hương chạm hoa cát cánh — quà của Tần Hòe. Đôi bông tai bạc — quà của Tần Đáp ứng. Một cành hoa cát cánh khô — đóa hoa đầu tiên nàng hái trong vườn thượng uyển.
Nàng nâng cành hoa khô lên, nhìn nó dưới ánh nến. Cánh hoa đã héo, màu tím đã phai, nhưng nó vẫn còn nguyên hình dáng.
"Con có còn là con không?" nàng thì thầm.
Có tiếng gõ cửa.
"Ai?"
"Là lão nô, Tiếp dư."
Ôn Cẩn bước vào, tay bưng một chén trà nóng.
"Tiếp dư, lão nô có một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Lão nô đã hỏi thăm về cung nữ Tố Mai. Nàng ta là người của Thư Lan Âm — nhưng trước đó, nàng ta từng là cung nữ trong cung của Trang Tần."
Tần Minh ngẩng lên. "Trang Tần?"
"Phi tần đã chết cách đây mười năm. Người mà thái giám già đã kể cho Tiếp dư."
"Tố Mai từng hầu hạ Trang Tần?"
"Phải. Khi Trang Tần chết, Tố Mai được điều sang cung khác. Và sau đó, nàng ta được phân về hầu hạ Thư Lan Âm."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn. Một mảnh ghép đang rơi vào đúng chỗ.
"Vậy là Tố Mai đã chứng kiến Trang Tần từng được sủng ái thế nào. Đã biết cách Trang Tần cư xử ra sao. Và bây giờ, nàng ta đang dạy lại những điều đó cho Lưu Hầu tuyển?"
"Có thể."
"Nhưng tại sao? Tại sao Thư Lan Âm lại muốn dựng lên một người giống con?"
"Lão nô không biết. Nhưng lão nô biết một điều: Thư Lan Âm không phải là người đơn giản."
Tần Minh nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, trời đã tối hẳn. Những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đen.
"Ôn Cẩn ơi, con phải làm gì bây giờ?"
"Tiếp dư muốn làm gì?"
"Con muốn kết thúc chuyện này. Nhưng con không biết bắt đầu từ đâu."
"Bắt đầu từ việc hiểu rõ kẻ thù. Biết nàng ta muốn gì, tại sao nàng ta làm điều này."
"Nhưng làm sao con biết được?"
"Bằng cách quan sát. Bằng cách chờ. Bằng cách để nàng ta lộ diện."
"Và nếu nàng ta không lộ diện?"
"Thì con sẽ phải ép nàng ta lộ diện."
Sáng hôm sau, Tần Minh ra vườn từ rất sớm. Nàng muốn đến luống hoa cát cánh trước khi Lưu Hầu tuyển đến.
Nhưng khi nàng đến nơi, Lưu Hầu tuyển đã ở đó.
Nàng ta đang ngồi bên luống hoa, tay nhẹ nhàng vuốt từng cánh hoa. Trên tóc nàng ta — một đóa hoa cát cánh màu tím, tươi hơn, đẹp hơn đóa hôm qua.
"Tần Tiếp dư, chào buổi sáng."
"Chào nàng."
"Thần thiếp ra đây từ sớm để ngắm hoa. Hoa cát cánh đẹp quá, thần thiếp không thể rời mắt."
Tần Minh đứng cách nàng ta vài bước, nhìn nàng ta vuốt ve từng cánh hoa. Mỗi động tác đều giống nàng — từ cách nghiêng đầu, cách nâng cánh hoa, cách mỉm cười khi ngửi hương.
"Tần Tiếp dư, thần thiếp có thể hỏi một chuyện không?"
"Hỏi đi."
"Hoàng thượng thích loài hoa này lắm phải không?"
"Phải."
"Thần thiếp nghĩ — có lẽ thần thiếp nên tặng Hoàng thượng một bó hoa cát cánh. Ngài chắc sẽ vui."
Tần Minh nhìn nàng ta. Trong mắt Lưu Hầu tuyển, nàng thấy một tia sáng lạnh — không phải sự ngây thơ, mà là sự tính toán.
"Tùy nàng."
"Thần thiếp sợ Hoàng thượng sẽ không thích. Nhưng nếu Tiếp dư nói ngài thích — chắc là đúng."
"Nàng có thể tự hỏi ngài."
"Thần thiếp không dám. Thần thiếp chỉ là Hầu tuyển, không dám nói chuyện với Hoàng thượng."
Tần Minh nhìn nàng ta, và trong lòng nàng, một điều chợt sáng ra. Lưu Hầu tuyển không chỉ bắt chước nàng — nàng ta đang thăm dò. Đang hỏi từng chi tiết nhỏ để hoàn thiện bức tranh.
"Nàng có thể hỏi ta bất cứ điều gì," Tần Minh nói, giọng bình thản. "Ta sẽ trả lời."
Lưu Hầu tuyển ngước lên, mắt thoáng ngạc nhiên. "Thật sao?"
"Thật."
"Thần thiếp — thần thiếp cảm ơn Tiếp dư."
Nhưng trong mắt nàng ta, Tần Minh thấy không phải cảm kích, mà là sự thắng lợi.
Buổi trưa, Tần Minh trở về phòng. Nàng ngồi trước gương đồng, nhìn gương mặt mình.
"Con vừa nói với Lưu Hầu tuyển rằng con sẽ trả lời bất cứ điều gì nàng ta hỏi."
Ôn Cẩn đặt khay trà xuống. "Tại sao Tiếp dư lại làm vậy?"
"Vì con muốn biết nàng ta sẽ hỏi những gì. Mỗi câu hỏi đều cho con biết thêm về kẻ đang dạy nàng ta."
"Tiếp dư thông minh hơn lão nô tưởng."
"Con không thông minh. Con chỉ đang học."
"Học từ ai?"
"Từ Hoàng hậu. Từ Thần Phi. Từ bà. Và từ chính Lưu Hầu tuyển."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt thoáng một tia tự hào. "Tiếp dư đang lớn lên."
"Phải. Nhưng con không biết mình lớn lên thành người như thế nào."
Chiều hôm đó, Tần Minh và Thần Phi ngồi trong phòng của Thần Phi. Cửa đóng kín.
"Ta đã cho người theo dõi Tố Mai," Thần Phi nói. "Nàng ta sáng nào cũng đến phòng Lưu Hầu tuyển, ở đó khoảng một canh giờ, rồi đi. Chiều tối, nàng ta lại đến."
"Họ làm gì trong đó?"
"Không ai biết. Cửa đóng kín. Nhưng có người nghe thấy tiếng nói chuyện, tiếng cười, và có lúc — tiếng khóc."
"Tiếng khóc?"
"Phải. Có lần, Lưu Hầu tuyển khóc. Và Tố Mai an ủi nàng ta."
Tần Minh nhìn Thần Phi. "Vậy Lưu Hầu tuyển không vui với những gì nàng ta đang làm?"
"Có thể. Nhưng nàng ta vẫn làm."
"Vì bị ép?"
"Hoặc vì nàng ta muốn leo lên cao, và sẵn sàng trả giá."
Tần Minh im lặng. Nàng nghĩ về Lưu Hầu tuyển — một cô gái trẻ, mới vào cung, bị biến thành công cụ. Có thể nàng ta cũng đau khổ. Có thể nàng ta cũng sợ hãi.
Nhưng nàng ta vẫn làm. Vẫn cài hoa cát cánh lên tóc. Vẫn bắt chước từng động tác. Vẫn đứng trước Hoàng đế, nhận cái tên không phải của mình.
"Tỷ tỷ, con có nên nói chuyện với Lưu Hầu tuyển không?"
"Nói gì?"
"Hỏi nàng ta tại sao làm vậy. Có phải nàng ta bị ép không."
Thần Phi lắc đầu. "Đừng. Nếu muội hỏi, nàng ta sẽ nói với Thư Lan Âm. Và Thư Lan Âm sẽ biết muội đang nghi ngờ."
"Vậy con cứ đứng nhìn nàng ta cướp đi mọi thứ của con?"
"Không. Muội chờ. Và khi thời cơ đến, muội sẽ hành động."
Đêm xuống. Tần Minh nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối.
Nàng nghĩ về hoa cát cánh. Về những ngày ở phủ huyện, khi mẹ nàng dẫn nàng ra vườn sau, chỉ cho nàng những bông hoa tím nhỏ.
"Mẹ ơi, hoa này gọi là gì?"
"Hoa cát cánh, con ạ."
"Sao nó đẹp thế?"
"Vì nó mong manh. Những thứ đẹp nhất thường là những thứ mong manh nhất."
Tần Minh nhắm mắt. Nước mắt chảy ra từ khóe mắt, lăn xuống gối.
Mẹ nàng đã nói đúng. Những thứ đẹp nhất thường là những thứ mong manh nhất. Và hoa cát cánh của nàng — thứ đẹp đẽ, mong manh nhất nàng có — đang bị bàn tay kẻ khác giẫm nát.
Sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy với một quyết tâm.
Nàng mặc y phục màu lam — màu nàng đã mặc ngày đầu gặp Hoàng đế. Tóc búi cao, cài chiếc lược trầm hương. Nàng muốn nhắc Hoàng đế nhớ — nhớ về nàng, về những ngày đầu, về đóa hoa cát cánh đầu tiên nàng tặng ông.
Nàng ra vườn thượng uyển. Nàng đi dọc con đường lát đá, đến gốc cây hồng, ngồi xuống ghế đá.
Và nàng chờ.
Một canh giờ. Hai canh giờ.
Hoàng đế không đến.
Nhưng Lưu Hầu tuyển đến. Nàng ta mặc y phục màu lam — cùng màu. Tóc búi cao — cùng kiểu. Trên tóc — chiếc lược trầm hương chạm hoa cát cánh.
Tần Minh sững người. Chiếc lược đó — giống hệt chiếc lược của nàng.
"Tần Tiếp dư, chào buổi sáng."
Tần Minh không trả lời. Nàng nhìn chiếc lược trên tóc Lưu Hầu tuyển — từng đường chạm khắc, từng cánh hoa, từng nhụy hoa. Giống hệt.
"Nàng lấy chiếc lược đó ở đâu?"
"Thần thiếp mua từ một người bán hàng ngoài chợ. Đẹp quá, phải không?"
Tần Minh siết chặt tay. Chiếc lược của nàng — quà của Tần Hòe — vật kỷ niệm duy nhất nàng mang theo từ phủ huyện. Và bây giờ, một bản sao của nó đang nằm trên tóc kẻ bắt chước.
"Rất đẹp," Tần Minh nói, giọng lạnh.
Lưu Hầu tuyển mỉm cười. "Thần thiếp mừng vì Tiếp dư cũng thích."
Nàng ta bước đến gần, ngồi xuống ghế đá bên cạnh Tần Minh. Hai người — cùng y phục, cùng kiểu tóc, cùng lược trầm hương — ngồi cạnh nhau như hai chị em sinh đôi.
"Tần Tiếp dư, thần thiếp có thể hỏi một chuyện nữa không?"
"Hỏi đi."
"Hoàng thượng thường nói gì với Tiếp dư khi hai người ở riêng?"
Tần Minh nhìn nàng ta. Câu hỏi đó — quá riêng tư, quá trực diện.
"Sao nàng muốn biết?"
Lưu Hầu tuyển cúi đầu, giọng nhỏ. "Thần thiếp chỉ tò mò. Thần thiếp chưa bao giờ được nói chuyện riêng với Hoàng thượng."
"Đó là chuyện riêng."
"Thần thiếp xin lỗi. Thần thiếp đã hỏi quá."
Nhưng trong mắt nàng ta, Tần Minh thấy không phải xấu hổ, mà là sự ghi nhớ. Nàng ta đang thu thập thông tin. Từng mảnh một.
"Ta về phòng đây."
"Tiếp dư đi khoan thong thả ạ."
Tần Minh bước nhanh qua hành lang, về phòng, đóng sầm cửa lại. Nàng ngồi thụp xuống sàn, run rẩy.
"Chiếc lược — nàng ta có chiếc lược giống con."
Ôn Cẩn quỳ xuống bên cạnh nàng. "Lão nô thấy rồi."
"Sao nàng ta có thể có nó? Đó là quà của ca ca con. Là vật duy nhất —"
"Lão nô không biết, Tiếp dư. Nhưng có một điều lão nô chắc chắn: kẻ đứng sau Lưu Hầu tuyển biết rất rõ về Tiếp dư. Biết cả những vật Tiếp dư mang theo từ phủ huyện."
"Ai có thể biết? Ai đã thấy chiếc lược của con?"
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt buồn. "Nhiều người, Tiếp dư. Khi Tiếp dư ra ngoài, khi Tiếp dư đội nó trên tóc — bất kỳ ai cũng có thể thấy."
"Nhưng để làm ra một chiếc giống hệt — phải có người vẽ lại nó. Phải có người nhìn nó thật kỹ."
"Đúng."
"Ai đã nhìn nó đủ kỹ để vẽ lại?"
Ôn Cẩn im lặng. Và trong sự im lặng đó, Tần Minh nghe thấy tiếng tim mình đập.
Những người đã thấy chiếc lược của nàng: Thần Phi, Lạc Thường tại, Tần Đáp ứng, Hoàng đế, các cung nữ, và — Ôn Cẩn.
"Con không thể nghi ngờ tất cả mọi người."
"Lão nô biết."
"Nhưng nếu con không nghi ngờ — làm sao con biết ai là kẻ phản bội?"
"Tiếp dư, lão nô không có câu trả lời."
Tần Minh nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, một cơn gió mạnh thổi qua, làm rung những tán cây. Mùa hè sắp đến, và những cơn bão đầu tiên đang kéo về.
Buổi chiều, Tần Minh đến thăm Thần Phi.
"Tỷ tỷ, con có chuyện muốn nói."
"Nói đi."
"Lưu Hầu tuyển có một chiếc lược giống hệt chiếc lược trầm hương của con."
Thần Phi nhíu mày. "Giống hệt?"
"Giống đến từng đường chạm khắc."
"Đó là quà của ca ca muội phải không?"
"Phải. Và bây giờ nàng ta có một chiếc y hệt."
Thần Phi đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng. "Nếu nàng ta có chiếc lược giống muội — thì kẻ đứng sau nàng ta đã thấy chiếc lược của muội, và đã đặt làm một chiếc khác."
"Ai có thể làm vậy?"
"Ai đã thấy chiếc lược của muội?"
"Hầu như tất cả mọi người. Khi con đội nó, ai cũng thấy."
"Nhưng để đặt làm một chiếc giống hệt — cần có thời gian. Cần có thợ. Cần có tiền."
Tần Minh nhìn Thần Phi. "Tỷ nghĩ Thư Lan Âm có đủ tiền không?"
"Một Đáp ứng — lương bổng rất ít. Không đủ để đặt làm một chiếc lược chạm khắc tinh xảo như vậy."
"Vậy là có người khác đứng sau?"
"Có thể. Hoặc Thư Lan Âm có nguồn tiền khác."
"Nguồn tiền nào?"
"Gia đình nàng ta. Hoặc — một người bảo trợ trong cung."
Tần Minh im lặng. Mỗi câu trả lời lại mở ra thêm nhiều câu hỏi.
"Tỷ tỷ, con sợ quá."
"Sợ gì?"
"Sợ rằng con sẽ không bao giờ tìm ra sự thật. Sợ rằng con sẽ bị thay thế, và không ai nhận ra."
Thần Phi đến ngồi bên cạnh nàng, nắm lấy tay nàng. "Muội sẽ không bị thay thế. Vì dù nàng ta có bắt chước giỏi đến đâu, nàng ta vẫn không phải muội."
"Nhưng nếu Hoàng thượng —"
"Hoàng thượng có thể nhầm lẫn một lần, hai lần. Nhưng cuối cùng, ngài sẽ nhận ra. Vì tình yêu không phải là bề ngoài."
Tần Minh nhìn Thần Phi, mắt ngấn nước. "Tỷ tin vậy sao?"
"Ta tin. Vì nếu không tin — thì cuộc sống trong cung này còn gì ý nghĩa nữa?"
Tối hôm đó, Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
Nàng nghĩ về những gì đã xảy ra trong mấy ngày qua. Từ cái chết của Trình Mỹ nhân, đến sự xuất hiện của Lưu Hầu tuyển, đến chiếc lược giả, đến đóa hoa cát cánh trên tóc kẻ bắt chước.
Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh. Nàng không kịp thở.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Con có thể tin ai trong cung này?"
Ôn Cẩn im lặng một hồi. "Lão nô, Tiếp dư ạ. Và Thần Phi nương nương."
"Còn Lạc Thường tại? Còn Tần Đáp ứng?"
"Lão nô không biết."
"Con cũng không biết."
Tần Minh nhìn ra bầu trời đen. Những ngôi sao lấp lánh, xa vời, lạnh lẽo.
"Con ước gì mình được về nhà."
"Tiếp dư —"
"Con ước gì mình vẫn còn là cô gái ở phủ huyện, không biết gì về hoàng cung, không biết gì về âm mưu, không biết gì về đau khổ."
Ôn Cẩn đến đứng bên cạnh nàng. "Nhưng Tiếp dư không thể về nhà được nữa."
"Con biết."
"Vậy Tiếp dư phải sống. Phải mạnh mẽ. Phải chiến đấu."
"Con không biết chiến đấu."
"Thì học. Từ từ. Từng ngày một."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn. Trong mắt bà, nàng thấy một sự kiên định — sự kiên định của một người đã sống trong cung này suốt ba mươi năm, đã thấy biết bao nhiêu phi tần đến rồi đi, đã chứng kiến bao nhiêu âm mưu thăng trầm.
"Bà ơi, bà có sợ không?"
"Có, Tiếp dư. Lão nô sợ. Nhưng lão nô không để nỗi sợ ngăn mình làm điều đúng."
"Điều đúng là gì?"
"Bảo vệ Tiếp dư. Giúp Tiếp dư sống sót. Để Tiếp dư không trở thành Trang Tần thứ hai."
Tần Minh nhìn bà, và trong lòng nàng, một ngọn lửa nhỏ bắt đầu cháy.
Sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy với một quyết tâm mới.
Nàng mặc y phục đơn giản nhất — màu xám nhạt, không thêu thùa. Tóc búi thấp, không cài trâm, không đeo bông tai. Nàng muốn trở nên vô hình, muốn quan sát mà không bị chú ý.
Nàng ra vườn thượng uyển, nhưng không đến gốc cây hồng. Nàng đi dọc bờ tường phía đông, nơi có những bụi trúc cao, có thể nhìn ra lối đi chính mà không bị phát hiện.
Nàng đứng đó, nhìn ra vườn.
Và nàng thấy.
Lưu Hầu tuyển đi dọc con đường lát đá, tay cầm quạt lụa, đầu hơi nghiêng, bước chân uyển chuyển. Mỗi động tác đều giống nàng — đến mức nếu không nhìn kỹ, Tần Minh sẽ nghĩ đó là mình.
Nhưng có một điểm khác.
Lưu Hầu tuyển đi nhanh hơn. Hơi vội. Như thể nàng ta đang tập luyện, đang cố gắng nhớ từng động tác.
Và khi không có ai nhìn — nàng ta dừng lại, thở dài, đưa tay lên vuốt trán. Một động tác mệt mỏi, một khoảnh khắc lộ ra con người thật.
Tần Minh nhìn nàng ta, và trong lòng nàng, một ý nghĩ chợt lóe lên.
Lưu Hầu tuyển cũng đau khổ. Nàng ta cũng mệt mỏi. Nàng ta không làm điều này vì muốn — mà vì bị ép.
Nhưng bị ép bởi ai? Và tại sao?
Buổi trưa, Tần Minh về phòng. Nàng ngồi xuống bàn, lấy giấy bút ra.
"Con sẽ viết thư cho ca ca."
"Tiếp dư định viết gì?"
"Hỏi ca ca về chiếc lược. Xem có ai đến hỏi mua một chiếc giống hệt không."
"Thư từ ra ngoài cung phải qua kiểm duyệt."
"Con biết. Nhưng con sẽ viết bằng mật ngữ — những câu chuyện về hoa cát cánh, mà chỉ ca ca mới hiểu."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt thoáng ngạc nhiên. "Tiếp dư biết viết mật ngữ?"
"Mẹ con đã dạy. Bà bảo: 'Trong cung, có những điều không thể nói thẳng.'"
Tần Minh cầm bút lên, chấm vào mực, bắt đầu viết.
Nhưng nàng chưa viết được bao lâu thì có tiếng gõ cửa.
"Ai?"
"Là thần thiếp — Lạc Thường tại."
Tần Minh đặt bút xuống. "Vào đi."
Lạc Thường tại bước vào, mắt đỏ hoe, tay cầm một chiếc khăn tay ướt đẫm.
"Tần tỷ tỷ, muội có chuyện muốn nói."
"Nói đi."
Lạc Thường tại ngồi xuống ghế, cúi đầu. "Tần tỷ tỷ, muội nghe nói Lưu Hầu tuyển lại cài hoa cát cánh lên tóc hôm nay."
"Phải."
"Muội nghĩ — có thể nàng ta chỉ muốn làm đẹp thôi."
Tần Minh nhìn nàng ta. "Muội nghĩ vậy sao?"
"Muội — muội không biết. Nhưng muội sợ. Sợ Tần tỷ tỷ buồn."
"Ta không buồn. Ta chỉ — lo."
"Lo gì?"
"Lo rằng một ngày nào đó, ta sẽ nhìn vào gương và không thấy mình nữa."
Lạc Thường tại ngước lên, mắt ngấn nước. "Tần tỷ tỷ, muội xin lỗi."
"Sao muội xin lỗi?"
"Vì muội yếu đuối. Vì muội không thể giúp tỷ."
Tần Minh nhìn nàng ta, thấy trong mắt Lạc Thường tại một nỗi sợ thật sự — không phải sợ cho Tần Minh, mà là sợ cho chính mình.
"Muội không cần xin lỗi. Muội chỉ cần — nếu có chuyện gì, hãy nói với ta."
"Muội hứa."
Nhưng trong lòng Tần Minh, một ý nghĩ đang lớn dần: Lạc Thường tại yếu đuối quá. Yếu đuối đến mức có thể bị ép làm bất cứ điều gì.
Chiều xuống. Tần Minh, Thần Phi, Lạc Thường tại và Tần Đáp ứng lại ngồi dưới gốc cây hồng.
Bầu không khí nặng nề hơn hôm qua.
Thần Phi lên tiếng trước. "Ta có tin mới."
"Tin gì?" Tần Đáp ứng hỏi.
"Cung nữ Tố Mai — người đi cùng Lưu Hầu tuyển — đã được nhìn thấy vào phòng Thư Lan Âm tối qua, sau khi rời phòng Lưu Hầu tuyển."
Lạc Thường tại run lên. "Vậy là Thư Lan Âm thực sự đứng sau?"
"Có vẻ vậy."
"Tại sao? Tại sao một Đáp ứng lại làm vậy?"
"Đó là câu hỏi mà tất cả chúng ta đều muốn trả lời."
Tần Đáp ứng im lặng hồi lâu, rồi nói: "Tần tỷ tỷ, muội có một chuyện muốn nói."
"Nói đi."
"Muội đã thấy Lưu Hầu tuyển nói chuyện với một thái giám ở góc vườn hoang, phía tây cung. Họ nói rất lâu."
"Ai?"
"Muội không rõ mặt. Nhưng thái giám đó mặc y phục màu xám — loại thường dành cho thái giám cấp cao."
Thần Phi nhíu mày. "Thái giám cấp cao? Trong cung này, thái giám cấp cao chỉ hầu hạ Hoàng thượng, Thái hậu, và Hoàng hậu."
"Ngoài ra còn ai?"
"Còn các Phi tần cấp cao. Nhưng thái giám của họ không mặc y phục màu xám."
Tần Minh nhìn Thần Phi. "Vậy thái giám đó là người của Hoàng thượng?"
"Có thể. Hoặc — của Thái hậu."
Cả bốn người im lặng. Nếu thái giám đó là người của Hoàng đế — thì âm mưu này còn lớn hơn họ tưởng.
Tối hôm đó, Tần Minh không ngủ được.
Nàng nằm trên giường, mắt mở to, nghĩ về những gì Tần Đáp ứng đã nói. Một thái giám cấp cao — người của Hoàng thượng hoặc Thái hậu — đang gặp Lưu Hầu tuyển.
Nếu là người của Hoàng thượng — có phải Hoàng đế đang dung túng cho chuyện này? Có phải ông biết Lưu Hầu tuyển đang bắt chước nàng, và ông mặc kệ?
Nếu là người của Thái hậu — thì Thái hậu có liên quan gì đến âm mưu này?
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Con có thể hỏi bà một chuyện không?"
"Hỏi đi."
"Thái hậu có ghét con không?"
Ôn Cẩn im lặng. "Lão nô không biết."
"Nhưng bà có nghĩ Thái hậu có thể đứng sau chuyện này không?"
"Lão nô không dám nghĩ."
"Tại sao?"
"Vì nếu Thái hậu đứng sau — thì đây không chỉ là chuyện hậu cung. Mà là chuyện triều chính."
Tần Minh nhìn bà. "Con không hiểu."
"Tiếp dư còn trẻ. Có những chuyện — lão nô không thể nói hết."
"Nhưng con cần biết."
"Tiếp dư, lão nô xin Tiếp dư — đừng hỏi nữa."
Tần Minh im lặng. Nhưng trong lòng nàng, một nỗi sợ mới đang lớn dần.
Sáng hôm sau, Tần Minh ra vườn từ rất sớm. Nàng muốn gặp Lưu Hầu tuyển — không phải để đối chất, mà để quan sát.
Nàng đến luống hoa cát cánh. Lưu Hầu tuyển đã ở đó, ngồi bên luống hoa, tay vuốt nhẹ từng cánh.
"Tần Tiếp dư, chào buổi sáng."
"Chào nàng."
Tần Minh ngồi xuống bên cạnh nàng ta. Hai người — cùng nhìn về một luống hoa, cùng ngồi trên một băng đá.
"Tần Tiếp dư, thần thiếp có thể hỏi một chuyện không?"
"Hỏi đi."
"Tiếp dư có sợ không? Sợ rằng một ngày nào đó, thần thiếp sẽ trở nên giống Tiếp dư đến mức không ai phân biệt được?"
Tần Minh nhìn nàng ta. Câu hỏi đó — trực diện, không che giấu.
"Có."
Lưu Hầu tuyển gật đầu. "Thần thiếp cũng sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ rằng một ngày nào đó, thần thiếp sẽ nhìn vào gương và không thấy mình nữa. Chỉ thấy Tiếp dư."
Tần Minh nhìn nàng ta. Trong mắt Lưu Hầu tuyển, nàng thấy một nỗi buồn thật sự.
"Vậy tại sao nàng vẫn làm?"
Lưu Hầu tuyển cúi đầu. "Vì thần thiếp không có lựa chọn."
"Ai bắt nàng?"
Lưu Hầu tuyển ngước lên, mắt hoảng sợ. "Thần thiếp — thần thiếp không thể nói."
"Nếu nàng nói cho ta, ta có thể giúp nàng."
"Không ai có thể giúp thần thiếp. Không ai."
Nước mắt Lưu Hầu tuyển chảy ra. Nàng ta đứng dậy, chạy đi, để lại Tần Minh ngồi một mình bên luống hoa cát cánh.
Tần Minh nhìn theo bóng nàng ta khuất sau tán cây. Và trong lòng nàng, một điều đã rõ: Lưu Hầu tuyển là nạn nhân. Nhưng nạn nhân của ai?
Buổi trưa, Tần Minh về phòng. Nàng ngồi trước gương, nhìn gương mặt mình.
"Ôn Cẩn ơi, Lưu Hầu tuyển khóc."
"Lão nô nghe Tiếp dư nói rồi."
"Nàng ta nói nàng ta không có lựa chọn."
"Lão nô tin vậy."
"Ai đã ép nàng ta?"
"Lão nô không biết. Nhưng lão nô biết một điều: trong cung này, không ai làm điều ác vì muốn. Họ làm vì bị ép, vì sợ, vì tuyệt vọng."
"Vậy Thư Lan Âm cũng vậy?"
"Thư Lan Âm — lão nô không dám chắc."
Tần Minh nhìn mình trong gương. "Con có nên cứu Lưu Hầu tuyển không?"
"Cứu? Hay để nàng ta tiếp tục bị ép?"
"Con không biết. Nhưng nếu con cứu nàng ta — con sẽ có một đồng minh. Một người biết rõ kẻ đứng sau."
"Và nếu Tiếp dư cứu nàng ta, nhưng nàng ta phản bội?"
"Thì con sẽ mất tất cả."
"Đúng."
Tần Minh im lặng. Nàng nhìn mình trong gương — một cô gái mười bốn tuổi, với đôi mắt đã bắt đầu hiểu sự tàn khốc của thế giới.
"Con sẽ nghĩ về điều này."
Chiều hôm đó, Tần Minh đến thăm Thần Phi.
"Tỷ tỷ, hôm nay con đã nói chuyện với Lưu Hầu tuyển."
"Nói gì?"
"Con hỏi nàng ta tại sao làm vậy. Nàng ta nói nàng ta không có lựa chọn."
Thần Phi nhíu mày. "Nàng ta nói vậy?"
"Phải. Và nàng ta khóc."
"Muội tin nàng ta?"
"Con — không biết. Nhưng con thấy nỗi sợ trong mắt nàng ta. Nỗi sợ thật."
Thần Phi im lặng. "Nếu muội tin nàng ta — muội định làm gì?"
"Con muốn cứu nàng ta."
"Cứu nàng ta bằng cách nào?"
"Con chưa biết. Nhưng nếu con có thể khiến nàng ta đứng về phía con — con sẽ có một đồng minh quan trọng."
"Và nếu nàng ta phản bội?"
"Thì con sẽ học được bài học."
Thần Phi nhìn nàng, mắt thoáng một tia tự hào. "Muội đang trưởng thành, Tần Minh."
"Con không muốn trưởng thành. Con chỉ muốn sống sót."
Đêm xuống. Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
Nàng nghĩ về Lưu Hầu tuyển — về nước mắt của nàng ta, về nỗi sợ trong mắt nàng ta. Và nàng nghĩ về Thư Lan Âm — người phụ nữ lặng lẽ, ít nói, nhưng có bàn tay dài khắp hậu cung.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ?"
"Con quyết định rồi."
"Quyết định gì?"
"Con sẽ cứu Lưu Hầu tuyển."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt buồn. "Tiếp dư có chắc không?"
"Con không chắc. Nhưng con biết một điều: nếu con không làm gì, con sẽ mãi mãi là nạn nhân. Và con không muốn là nạn nhân nữa."
"Vậy Tiếp dư định làm thế nào?"
"Con sẽ tìm cách nói chuyện riêng với Lưu Hầu tuyển. Không có ai khác. Chỉ hai người."
"Và nếu nàng ta từ chối?"
"Thì con sẽ tìm cách khác."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt thoáng lo lắng. "Lão nô cầu mong Tiếp dư đúng."
Tần Minh nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, những đám mây đen đang kéo về từ phía chân trời. Một cơn bão sắp đến.
Nhưng lần này, Tần Minh không sợ. Nàng đã quyết định. Và dù kết quả thế nào, nàng sẽ không hối hận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

