Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
Trong tay nàng, cuốn sổ ghi chép đã mở từ lâu. Những dòng chữ viết vội — ngày thứ nhất, ngày thứ hai, ngày thứ ba — tất cả đều dẫn đến một kết luận mà nàng không thể bỏ qua: Lưu Hầu tuyển không thể tự mình làm những điều đó. Phải có người đứng sau. Và người đó có quyền lực đủ lớn để che giấu mọi dấu vết.
Ôn Cẩn đã tìm ra thái giám Tiểu Đức Tử — người của Thư Quý nhân. Nhưng Thư Quý nhân chỉ là một mắt xích. Còn ai đứng sau Thư Quý nhân? Còn bao nhiêu lớp bóng tối nữa?
Nàng gấp cuốn sổ lại, nhìn sang chiếc hộc tủ nơi Ôn Cẩn cất giữ chiếc khăn tay thêu chữ "Thư". Một bằng chứng. Nhưng chưa đủ.
Con cần biết Lưu Hầu tuyển được đưa vào cung như thế nào. Con cần biết ai đã tiến cử nàng ta. Con cần biết — tại sao.
Và có một nơi duy nhất lưu giữ những thông tin đó: thư phòng của Hoàng đế.
Nơi lưu trữ hồ sơ tiến cung, sổ sách tuyển chọn, danh sách các quan lại tiến cử — tất cả đều ở đó. Được canh giữ cẩn mật, ngày đêm có thái giám trực. Không phi tần nào được phép vào nếu không có chỉ dụ.
Tần Minh nhìn ra màn đêm, lòng đập mạnh.
Liệu con có dám không?
Nàng nhớ lại lời Ôn Cẩn: "Tiếp dư phải cẩn thận. Thư Quý nhân có thế lực — nếu nàng ta biết Tiếp dư đang điều tra, nàng ta sẽ ra tay."
Nhưng nếu nàng cứ ngồi chờ, chờ đến khi nào? Chờ đến khi Lưu Hầu tuyển hoàn toàn thay thế nàng? Chờ đến khi Thư Lan Âm ra tay lần nữa?
Không. Con không thể chờ.
Tần Minh đứng dậy, bước đến bên tủ quần áo. Nàng lấy ra một bộ y phục màu tối — màu xám đen, không trang sức, không điểm nhấn. Một bộ đồ mà trong bóng tối sẽ hòa làm một với bóng tối.
Nàng cởi bỏ y phục sáng màu, mặc bộ đồ tối vào. Tóc búi thấp, không cài trâm. Chân đi đôi giày vải mềm — loại giày không phát ra tiếng động khi bước.
Nàng nhìn mình trong gương. Một bóng hình lạ lẫm, không giống Tần Minh thường ngày chút nào.
Nếu ai đó thấy con lúc này — họ sẽ không nhận ra con.
Điều đó vừa là an toàn, vừa là đáng sợ.
Ôn Cẩn bước vào, thấy nàng đã thay y phục, mặt tái đi.
"Tiếp dư — Tiếp dư định làm gì?"
"Con phải vào thư phòng của Hoàng thượng."
Ôn Cẩn suýt đánh rơi ấm trà trên tay. "Tiếp dư! Đó là cấm địa! Vào đó không phép là trọng tội — nếu bị phát hiện —"
"Con biết."
"Vậy Tiếp dư vẫn định đi?"
"Con không còn cách nào khác. Mọi manh mối đều dẫn đến một nơi — hồ sơ tiến cung của Lưu Hầu tuyển. Con phải biết ai đã đưa nàng ta vào, và tại sao."
Ôn Cẩn siết chặt tay, mặt đầy lo lắng. "Lão nô đi với Tiếp dư."
"Không. Một người đi đã đủ nguy hiểm. Hai người càng dễ bị phát hiện."
"Nhưng —"
"Bà ở lại đây. Nếu con không về kịp, bà phải giấu cuốn sổ và chiếc khăn tay đi. Đừng để ai tìm thấy."
"Tiếp dư —"
"Con sẽ về. Con hứa."
Tần Minh nói vậy, nhưng trong lòng nàng không chắc chắn. Nàng chỉ biết rằng nàng phải đi.
---
Thư phòng của Hoàng đế nằm ở phía đông của Nội cung, cách khu vực phi tần ở khoảng hai con đường và ba hành lang. Đó là một tòa nhà hai tầng, mái lợp ngói lưu ly xanh, cửa sổ chạm trổ tinh xảo. Ban ngày, nó là nơi Hoàng đế làm việc, họp với triều thần, đọc tấu chương. Ban đêm, nó là nơi cấm địa — không ai được vào khi không có chỉ dụ.
Tần Minh đã từng đến thư phòng một lần, khi Hoàng đế triệu nàng đến vào buổi chiều. Hôm đó ông chỉ muốn nói chuyện với nàng, hỏi nàng về quê nhà, về hoa cát cánh. Nàng nhớ căn phòng rộng lớn, những kệ sách cao chạm trần, những cuộn giấy được xếp ngay ngắn trên bàn. Và nàng nhớ — ở góc phòng, có một tủ gỗ lớn đựng hồ sơ. Nếu hồ sơ tiến cung được lưu trữ ở đâu đó, thì chắc chắn là ở đó.
Nàng ra khỏi phòng khi trời đã tối hẳn.
Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua những mái hiên. Đèn lồng treo dọc hành lang, ngọn lửa nhấp nháy trong gió, tạo ra những bóng đổ dài kỳ dị trên tường.
Tần Minh bước nhanh nhưng nhẹ nhàng. Nàng nép sát vào tường, đi trong bóng tối, tránh xa những vùng sáng. Tay nàng hơi run, nhưng nàng cố gắng giữ nhịp thở đều.
Nếu gặp lính canh — con sẽ nói con đi lạc. Nếu gặp thái giám — con sẽ nói con có việc gấp.
Nhưng nàng biết — những lời bào chữa đó sẽ không đứng vững nếu ai đó hỏi kỹ.
Nàng đi qua hai hành lang, rẽ trái, rồi rẽ phải. Những bước chân vô thanh trên nền gạch lạnh. Bóng tối bao quanh nàng, như một người bạn đồng hành.
Giờ này, lính canh thường đứng ở các cổng chính. Thư phòng có hai thái giám trực đêm — một ở ngoài cửa, một ở trong. Nếu con có thể lẻn vào khi thái giám bên ngoài sơ hở —
Kế hoạch của nàng rất đơn giản: chờ đến khi thái giám bên ngoài rời đi để thay ca hoặc đi vệ sinh, rồi nhanh chóng vào trong. Nhưng nếu thái giám không rời đi — nàng sẽ phải nghĩ cách khác.
Nàng đến gần thư phòng, đứng nép sau một cây cột lớn, nhìn ra.
Đúng như nàng dự đoán — một thái giám đứng trước cửa, tay cầm đèn lồng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Một thái giám già, lưng hơi còng, đứng rất nghiêm.
Tần Minh nhìn hắn, lòng đập mạnh.
Làm sao để vào được đây?
Nàng quan sát trong vài khắc. Thái giám đó đứng yên như tượng, không nhúc nhích. Không có dấu hiệu sẽ rời đi.
Nếu con đợi đến khi hắn thay ca — có thể phải đợi đến nửa đêm.
Nhưng nàng không có lựa chọn nào khác.
Nàng ngồi xuống, dựa vào cây cột, chờ.
Thời gian trôi qua chậm rãi. Gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa nhài từ vườn thượng uyển. Những ngôi sao trên trời lấp lánh, lạnh lẽo và xa xôi.
Tần Minh nhìn lên bầu trời, nghĩ về Ôn Cẩn đang đợi nàng trong phòng, nghĩ về những gì nàng sắp làm.
Nếu con bị phát hiện — con sẽ bị phế bỏ. Có thể bị đưa vào lãnh cung. Có thể bị đánh chết.
Nhưng nếu nàng không làm — nàng sẽ mãi mãi ở trong bóng tối, không biết kẻ thù là ai, không biết tại sao họ lại nhắm vào nàng.
Con phải biết. Dù có phải trả giá thế nào.
Đúng lúc đó, thái giám trước cửa thư phòng bỗng quay người, bước đi về phía cuối hành lang.
Tần Minh nín thở.
Hắn — hắn đang đi đâu?
Nàng nhìn theo, thấy hắn đi về phía nhà vệ sinh dành cho thái giám ở cuối dãy.
Cơ hội.
Nàng đứng dậy, nhanh chóng bước ra khỏi chỗ nấp. Chân nàng lướt nhẹ trên nền gạch, không phát ra tiếng động. Nàng đến trước cửa thư phòng, đẩy nhẹ.
Cánh cửa nặng, nhưng không khóa.
Không khóa?
Tần Minh đẩy cửa, lách vào trong, đóng lại nhẹ nhàng.
Nàng đứng trong thư phòng, lòng đập mạnh đến mức nghe rõ từng nhịp.
Bên trong tối om. Chỉ có một chút ánh sáng từ ngoài cửa sổ — ánh trăng khuyết xuyên qua những ô cửa chạm trổ, tạo ra những vệt sáng mờ nhạt trên nền gạch.
Tần Minh đứng yên, để mắt quen với bóng tối.
Những kệ sách cao chạm trần, những cuộn giấy xếp ngay ngắn, chiếc bàn lớn ở giữa phòng với những tập tấu chương còn để mở. Và ở góc phòng — chiếc tủ gỗ lớn, nơi lưu trữ hồ sơ.
Nàng bước đến tủ gỗ, tay run run mở cánh tủ.
Bên trong là hàng trăm cuộn giấy, xếp theo thứ tự niên đại. Những cuộn giấy màu vàng — hồ sơ tiến cung của các phi tần qua nhiều năm.
Tần Minh lướt tay qua từng cuộn, tìm kiếm.
Năm nay. Lưu Hầu tuyển — nàng ta vào cung tháng nào?
Nàng nhớ lại: Lưu Hầu tuyển xuất hiện lần đầu vào khoảng hai tháng trước, ngay sau khi Tần Minh được sủng ái. Nếu nàng ta được tiến cung theo một đợt tuyển chọn đặc biệt — thì hồ sơ của nàng ta phải nằm trong số những cuộn giấy gần đây nhất.
Nàng tìm thấy một chồng cuộn giấy buộc bằng dây đỏ — hồ sơ tiến cung của năm nay. Nàng mở từng cuộn, đọc trong ánh sáng mờ nhạt.
Họ Trần — con gái quan tri phủ — tiến cung tháng giêng.
Họ Lý — con gái quan thị lang — tiến cung tháng hai.
Họ Ngô — con gái quan thái sử — tiến cung tháng hai.
Họ Vương — —
Tần Minh lướt nhanh, mắt căng ra trong bóng tối.
Lưu Hầu tuyển — nàng ta phải ở đâu đó.
Nàng tìm thấy nó — một cuộn giấy mỏng, ghi:
Họ Lưu — tên Hầu tuyển — con gái Lưu Vĩnh Xương — nguyên quan Hàn Lâm viện thị độc — tiến cung tháng ba.
Tần Minh đọc đi đọc lại dòng chữ đó.
Lưu Vĩnh Xương — Hàn Lâm viện thị độc — một chức quan nhỏ, không có thế lực.
Nhưng nàng biết — không thể đơn giản như vậy. Một người có thể tiến cử con gái mình vào cung, nhưng để con gái mình được đào tạo bài bản đến vậy — phải có người đứng sau.
Nàng lật cuộn giấy, tìm thêm thông tin.
Ở cuối cuộn giấy, có một dòng chữ nhỏ, viết bằng mực đỏ:
Tiến cử bởi: Hộ bộ Thượng thư Trịnh Văn Uyên.
Tần Minh sững người.
Hộ bộ Thượng thư — một trong những quan lớn nhất triều.
Tay nàng run run, cầm cuộn giấy, đọc lại lần nữa.
Trịnh Văn Uyên — Hộ bộ Thượng thư — tiến cử Lưu Hầu tuyển.
Nàng nhớ lại những gì Ôn Cẩn đã nói về Thư Quý nhân. Thư Quý nhân là chị họ của Thư Lan Âm, cùng gia tộc họ Thư. Và gia tộc họ Thư — nàng nhớ cha nàng từng nhắc đến — có quan hệ mật thiết với Trịnh Văn Uyên.
Một mối liên kết. Một sợi dây nối Lưu Hầu tuyển với họ Thư, thông qua Trịnh Văn Uyên.
Tần Minh cuộn tờ giấy lại, cất vào tay áo. Nàng cần mang nó về, cần đọc kỹ hơn.
Nhưng trước khi nàng kịp đóng tủ, nàng nghe thấy một tiếng động.
Tiếng bước chân. Từ ngoài hành lang.
Nàng đóng tủ lại, nhanh chóng nhìn quanh tìm chỗ trốn.
Không kịp ra ngoài.
Tiếng bước chân đến gần. Rồi tiếng cửa mở.
Tần Minh chỉ kịp chui xuống gầm bàn lớn ở giữa phòng, nép sát vào góc tối nhất.
Nàng nín thở, nghe tim mình đập thình thịch.
Ai đó bước vào thư phòng. Bước chân nặng nề, chậm rãi — bước chân của một người đàn ông trưởng thành.
Rồi một giọng nói vang lên — giọng nói quen thuộc đến rợn người:
"Đem đèn lên."
Giọng của Hoàng đế.
Tần Minh suýt bật ra tiếng kêu. Nàng đưa tay bịt miệng, cố giữ im lặng.
Một thái giám bước theo sau, thắp đèn trên bàn. Ánh sáng vàng ấm lan tỏa, chiếu sáng căn phòng. Từ dưới gầm bàn, Tần Minh có thể thấy đôi giày thêu rồng của Hoàng đế — chỉ cách nàng gang tấc.
Trời ơi — ông ấy ngồi xuống bàn này.
Hoàng đế ngồi xuống ghế, ngay phía trên nàng. Nàng có thể nghe thấy tiếng ông thở dài, tiếng áo bào sột soạt khi ông ngồi xuống.
"Bệ hạ — đã gần nửa đêm rồi ạ." Giọng thái giám — giọng của Đức Công công, thái giám tổng quản thân cận nhất của Hoàng đế.
"Trẫm biết. Nhưng trẫm không ngủ được."
"Bệ hạ có tâm sự?"
Hoàng đế im lặng một lát. Rồi ông nói, giọng trầm xuống:
"Đức Công công — trẫm đang nghĩ về chuyện hôm nay trong triều."
"Chuyện gì thưa bệ hạ?"
"Chuyện về kẻ phản nghịch."
Tần Minh nín thở. Tim nàng đập mạnh đến mức nàng sợ Hoàng đế có thể nghe thấy.
"Bệ hạ nói — về lời tấu của Trịnh Văn Uyên?"
Trịnh Văn Uyên!
"Phải. Hắn tấu rằng có kẻ đang mưu đồ tạo phản trong triều. Hắn nói có chứng cứ. Nhưng trẫm — trẫm không biết có nên tin hắn không."
"Bệ hạ nghi ngờ Trịnh đại nhân?"
"Trẫm nghi ngờ tất cả. Ở ngôi vị này, trẫm không thể tin ai — kể cả người mà trẫm đã tin tưởng suốt bao năm."
Đức Công công im lặng.
"Đức Công công — ngươi có biết Trịnh Văn Uyên đang chơi trò gì không?"
"Lão nô — lão nô không dám đoán."
"Ngươi có thể nói. Trẫm cho phép."
"Lão nô nghĩ — Trịnh đại nhân đang muốn dọn đường cho ai đó. Một cuộc thanh trừng lớn trong triều, để loại bỏ những đối thủ chính trị."
"Hắn muốn loại bỏ ai?"
"Lão nô không biết. Nhưng lão nô biết — Trịnh đại nhân có quan hệ mật thiết với gia tộc họ Thư. Và gia tộc họ Thư — họ đang gửi con gái vào cung."
Tần Minh siết chặt tay. Móng tay nàng cắm sâu vào lòng bàn tay.
Gia tộc họ Thư — Trịnh Văn Uyên — tất cả đều nối với nhau.
"Nhà họ Thư?" Hoàng đế hỏi, giọng có chút ngạc nhiên. "Trẫm biết họ — một gia tộc quan lại nhỏ, không có thế lực gì đáng kể."
"Thưa bệ hạ — đó là những gì họ muốn bệ hạ nghĩ."
"Ngươi nói gì?"
"Lão nô nói — gia tộc họ Thư đã âm thầm xây dựng thế lực suốt nhiều năm. Họ gả con gái vào cung, họ kết thân với các quan lớn, họ tích trữ của cải. Họ không muốn bị chú ý — cho đến khi họ đủ mạnh."
Hoàng đế im lặng hồi lâu.
"Ngươi biết những điều này từ đâu?"
"Lão nô — lão nô chỉ nghe ngóng được từ các thái giám khác. Có thể là tin đồn, có thể là sự thật."
"Nếu là sự thật — thì Trịnh Văn Uyên đang làm việc cho họ Thư?"
"Lão nô không dám khẳng định. Nhưng nếu Trịnh đại nhân tấu về 'kẻ phản nghịch' — và nếu hắn muốn loại bỏ những người chống lại gia tộc họ Thư — thì đó là một kế hoạch tinh vi."
"Kế hoạch tinh vi —" Hoàng đế lặp lại, giọng đầy suy tư. "Trẫm từng nghĩ Trịnh Văn Uyên là người trung thành. Hắn đã phục vụ trẫm từ khi trẫm còn là Thái tử."
"Người có thể thay đổi, bệ hạ ạ. Lòng người — khó đoán."
Hoàng đế thở dài. "Đức Công công — ngươi có biết tại sao trẫm không ngủ được không?"
"Thưa — vì bệ hạ lo lắng cho triều chính?"
"Không chỉ vậy. Trẫm còn lo lắng cho — cho một người."
"Người nào thưa bệ hạ?"
Hoàng đế im lặng. Rồi ông nói, giọng nhẹ hơn:
"Tần Tiếp dư."
Tần Minh giật mình. Tim nàng như ngừng đập.
"Trẫm không biết phải làm gì với nàng ấy nữa. Trẫm — trẫm có tình cảm với nàng, nhưng trẫm cũng thấy lạ lẫm. Có một người phụ nữ khác giống nàng đến vậy — Lưu Hầu tuyển — và trẫm không biết ai là thật, ai là giả."
"Bệ hạ —"
"Đôi khi trẫm nhìn Tần Tiếp dư, trẫm thấy nàng ấy như đang nhìn lại trẫm với một ánh mắt khác. Không còn là ánh mắt ngây thơ ngày xưa. Ánh mắt đó — nó khiến trẫm sợ."
"Bệ hạ sợ gì?"
"Trẫm sợ — rằng nàng ấy đã thay đổi. Và trẫm không biết liệu sự thay đổi đó có phải do trẫm gây ra không."
Tần Minh nghe những lời đó, nước mắt trào ra. Nàng đưa tay bịt miệng, cố kìm nén tiếng nấc.
Ông ấy biết. Ông ấy biết con đã thay đổi.
"Bệ hạ — lão nô nghĩ Tần Tiếp dư là người tốt. Nàng ấy chỉ đang — học cách sống sót trong cung mà thôi."
"Trẫm biết. Nhưng trẫm không biết liệu nàng ấy có còn là Tần Minh mà trẫm từng biết không."
Hoàng đế thở dài lần nữa, rồi đứng dậy.
"Thôi, trẫm về tẩm cung. Ngày mai còn nhiều việc."
"Vâng ạ."
Tần Minh nghe tiếng bước chân rời đi. Tiếng cửa đóng lại. Tiếng khóa then cài.
Nàng nằm dưới gầm bàn, run rẩy.
Ông ấy đã khóa cửa.
Nàng bị nhốt trong thư phòng.
---
Tần Minh nằm dưới gầm bàn, cố gắng bình tĩnh lại.
Ông ấy khóa cửa — nhưng chìa khóa vẫn ở trong ổ. Nếu con có thể mở được —
Nàng chờ thêm một lúc, để chắc chắn Hoàng đế đã đi xa. Rồi nàng từ từ trườn ra khỏi gầm bàn, đứng dậy.
Căn phòng lại chìm trong bóng tối. Ngọn đèn trên bàn đã được Hoàng đế thổi tắt trước khi đi. Chỉ còn ánh trăng mờ nhạt qua cửa sổ.
Tần Minh bước đến cửa, đưa tay chạm vào then khóa.
Chìa khóa — vẫn còn đây.
Nàng xoay nhẹ chìa khóa, mở cửa.
Tiếng then kêu nhẹ — một tiếng "cạch" nhỏ trong đêm vắng.
Tần Minh nín thở, chờ xem có ai nghe thấy không.
Im lặng.
Nàng đẩy cửa, lách ra ngoài, đóng lại nhẹ nhàng.
Bên ngoài, hành lang vắng lặng. Thái giám trực đêm đã trở về vị trí cũ, đang đứng gà gật.
Tần Minh nép sát vào tường, bước nhanh về phía khu vực của mình.
Nàng đi qua hai hành lang, rẽ trái, rẽ phải. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, mỗi hơi thở đều kìm nén.
Khi nàng đến gần phòng mình, nàng thấy Ôn Cẩn đang đứng trước cửa, mặt tái nhợt, tay run run.
"Tiếp dư — Tiếp dư về rồi —"
"Con về rồi."
Ôn Cẩn ôm chầm lấy nàng, nước mắt trào ra. "Lão nô tưởng — lão nô tưởng Tiếp dư đã bị phát hiện —"
"Con suýt bị phát hiện. Hoàng thượng vào thư phòng — con phải trốn dưới gầm bàn."
Ôn Cẩn buông nàng ra, mặt càng tái hơn. "Hoàng thượng — ông ấy có thấy Tiếp dư không?"
"Không. Con trốn kịp."
"Trời ơi —"
Vào trong phòng, Tần Minh đóng cửa lại, ngồi xuống ghế, tay vẫn còn run.
Nàng lấy cuộn giấy từ tay áo ra, đặt lên bàn.
"Con tìm thấy cái này."
Ôn Cẩn cầm cuộn giấy lên, đọc dưới ánh đèn. Mặt bà biến sắc.
"Hộ bộ Thượng thư Trịnh Văn Uyên — tiến cử Lưu Hầu tuyển."
"Và Trịnh Văn Uyên có quan hệ với gia tộc họ Thư — như bà đã nói."
"Phải. Nhưng —"
"Nhưng con còn nghe được nhiều hơn thế."
Tần Minh kể lại cho Ôn Cẩn những gì nàng đã nghe — về cuộc nói chuyện giữa Hoàng đế và Đức Công công, về "kẻ phản nghịch" mà Trịnh Văn Uyên tấu, về âm mưu của gia tộc họ Thư.
Ôn Cẩn nghe xong, mặt trắng bệch.
"Tiếp dư — chuyện này còn lớn hơn lão nô tưởng."
"Con biết."
"Không chỉ là hậu cung — mà là cả triều chính. Gia tộc họ Thư đang âm thầm xây dựng thế lực, và Trịnh Văn Uyên là người của họ."
"Con biết."
"Vậy — kẻ thù của Tiếp dư không chỉ là Thư Lan Âm. Mà là cả một gia tộc có quan hệ với một trong những quan lớn nhất triều."
Tần Minh siết chặt tay. "Con biết."
"Con biết điều đó. Nhưng con không thể dừng lại."
"Tiếp dư —"
"Con đã thấy quá nhiều rồi. Con đã biết quá nhiều rồi. Nếu con dừng lại — họ sẽ không tha cho con đâu. Họ sẽ giết con để bịt miệng."
"Nhưng nếu Tiếp dư tiếp tục —"
"Con sẽ tiếp tục. Nhưng con sẽ cẩn thận hơn."
Tần Minh nhìn cuộn giấy trên bàn, nhìn những dòng chữ ghi tên Trịnh Văn Uyên.
"Ôn Cẩn ơi — con nghĩ con hiểu rồi."
"Hiểu gì thưa Tiếp dư?"
"Tại sao họ lại nhắm vào con. Tại sao họ lại dựng lên Lưu Hầu tuyển để thay thế con."
"Tại sao?"
"Vì con là người được Hoàng thượng sủng ái. Vì con có thể ảnh hưởng đến Hoàng thượng. Vì nếu họ có thể kiểm soát con — hoặc thay thế con bằng người của họ — họ sẽ có một con bài trong tay để tác động đến triều chính."
Ôn Cẩn gật đầu. "Lão nô nghĩ Tiếp dư nói đúng."
"Vậy — cuộc chiến này không chỉ là chuyện hậu cung. Nó là một phần của một âm mưu lớn hơn nhiều."
"Phải."
Tần Minh nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, trời đã bắt đầu hửng sáng. Những vệt hồng nhạt xuất hiện ở chân trời, báo hiệu một ngày mới.
"Ôn Cẩn ơi — con phải làm gì bây giờ?"
"Tiếp dư phải nghỉ ngơi. Trời sắp sáng rồi."
"Con không thể ngủ."
"Tiếp dư phải ngủ. Ngày mai — Tiếp dư sẽ cần sức lực để đối mặt với những gì sắp đến."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, thấy sự lo lắng trong mắt bà.
"Bà — bà có sợ không?"
"Lão nô sợ. Nhưng lão nô sợ cho Tiếp dư hơn là cho bản thân."
"Con — con cũng sợ."
"Lão nô biết."
"Nhưng con không thể để nỗi sợ ngăn cản con."
"Lão nô biết."
Tần Minh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Nàng nhìn ra vườn, thấy những tán cây đang dần hiện rõ trong ánh sáng ban mai.
"Ôn Cẩn ơi — con ước gì có thể nói chuyện này với Thần Phi."
"Tiếp dư có thể —"
"Không. Con không thể. Càng ít người biết, càng an toàn."
"Nhưng Thần Phi —"
"Con biết. Nàng ấy là bạn tốt của con. Nhưng con không thể mạo hiểm. Nếu gia tộc họ Thư biết con đang nói chuyện với ai — họ sẽ nhắm vào người đó."
Ôn Cẩn im lặng.
"Con sẽ tự mình gánh vác chuyện này. Cho đến khi con tìm ra cách."
"Nhưng Tiếp dư — một mình Tiếp dư không thể đối phó với cả một gia tộc."
"Con biết. Nhưng con không có lựa chọn nào khác."
Tần Minh nhìn ra vườn, thấy một cánh hoa cát cánh rơi xuống trong gió sớm.
Những thứ đẹp nhất thường là những thứ mong manh nhất.
Nàng nhớ lời mẹ nàng ngày nào.
Con — con có còn mong manh không? Hay con đã trở nên cứng rắn hơn rồi?
Nàng không biết.
Nhưng nàng biết một điều: nàng sẽ không gục ngã. Nàng sẽ chiến đấu. Vì Ôn Cẩn. Vì Thần Phi. Vì chính nàng.
Và vì — một điều gì đó mà nàng không thể gọi tên.
Có lẽ đó là sự công bằng. Có lẽ đó là lòng tự trọng. Có lẽ đó là — sự sống còn.
Dù là gì, nàng sẽ không dừng lại.
Tần Minh quay vào, nhìn Ôn Cẩn.
"Bà đi nghỉ đi. Con cũng sẽ cố ngủ một lát."
"Vâng ạ."
"Và — Ôn Cẩn —"
"Dạ?"
"Cảm ơn bà. Vì tất cả."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt đỏ hoe. "Lão nô sẽ luôn ở bên Tiếp dư. Cho đến hơi thở cuối cùng."
"Đừng nói vậy. Con không muốn bà chết."
"Lão nô sẽ cố sống thật lâu. Để còn nhìn thấy Tiếp dư thắng."
Tần Minh mỉm cười — một nụ cười yếu ớt, nhưng thật.
"Con sẽ thắng. Con hứa với bà."
---
Tần Minh nằm xuống giường, nhưng không ngủ được.
Nàng nhắm mắt, nhưng trong đầu nàng, những mảnh ghép vẫn xoay tròn — Lưu Hầu tuyển, Trịnh Văn Uyên, gia tộc họ Thư, cuộc nói chuyện giữa Hoàng đế và Đức Công công.
Một âm mưu lớn hơn con tưởng. Một kẻ thù mạnh hơn con nghĩ.
Nhưng con sẽ không bỏ cuộc.
Nàng mở mắt ra, nhìn lên trần nhà.
Con sẽ tìm ra sự thật. Dù có phải đối mặt với cả triều đình.
Bên ngoài, mặt trời đã lên cao. Một ngày mới bắt đầu.
Và Tần Minh — một Tần Minh đã thay đổi — sẵn sàng đối mặt với nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

