Sau cuộc gặp Lưu Hầu tuyển bên hồ, Tần Minh không ra vườn thượng uyển nữa.
Nàng ở trong phòng ba ngày. Ba ngày nhìn ra cửa sổ, nhìn những đám mây trôi qua bầu trời vuông vức bị khung cửa cắt thành một mảnh nhỏ. Ôn Cẩn mang cơm đến, nàng ăn vài miếng rồi bỏ. Ôn Cẩn mang trà đến, nàng uống một ngụm rồi để nguội.
"Tiếp dư, Tiếp dư không thể ở mãi trong phòng được."
"Con biết."
"Vậy Tiếp dư ra ngoài đi. Hôm nay trời đẹp."
Tần Minh nhìn ra ngoài. Nắng vàng rải trên sân, không có một gợn mây. Đẹp thật. Nhưng nàng không muốn ra ngoài. Vì nếu ra ngoài, nàng có thể gặp lại nàng ta — Lưu Hầu tuyển, người mang gương mặt của nàng, nụ cười của nàng, dáng đi của nàng.
"Tiếp dư sợ gặp người đó?"
Tần Minh không trả lời.
"Tiếp dư, nếu Tiếp dư trốn mãi trong phòng, Tiếp dư sẽ trở thành tù nhân của chính nỗi sợ. Còn người kia — nàng ta sẽ thoải mái dạo bước ngoài vườn, học thêm cách bắt chước Tiếp dư, và mỗi ngày một giống Tiếp dư hơn."
Tần Minh nhắm mắt. Nàng biết Ôn Cẩn nói đúng.
"Con ra ngoài."
Nàng thay y phục — một bộ màu xanh nhạt, đơn giản, không trang sức. Nàng không muốn diện đẹp. Nàng không muốn ai nhìn mình. Nàng chỉ muốn đi dạo, một mình, ở một góc nào đó không có người.
---
Vườn thượng uyển rộng lớn hơn nàng tưởng.
Tần Minh đã ở trong cung gần ba tháng, nhưng nàng chỉ biết những con đường chính, những khu vườn thường lui tới. Hôm nay, nàng cố tình rẽ vào những lối nhỏ, len qua những rặng trúc rậm rạp, đi về phía không có người.
Càng đi sâu, vườn càng hoang. Những bụi hoa không còn được cắt tỉa, cỏ dại mọc lên xanh mướt. Những cây cổ thụ già phủ đầy rêu, cành lá đan vào nhau che kín ánh nắng.
Tần Minh dừng lại. Nơi này yên tĩnh. Chỉ có tiếng gió, tiếng chim, tiếng lá xào xạc dưới chân.
Nàng đi tiếp, vòng qua một bụi trúc già, và thấy một góc vườn nhỏ.
Ở đó, có một ông già.
Ông ta mặc y phục thái giám — bộ đồ đã bạc màu, vá nhiều chỗ. Lưng còng, tóc bạc trắng như vôi. Ông đang cúi xuống, tay cầm một cái gáo nhỏ, tưới nước cho mấy luống hoa héo.
Những luống hoa đó — Tần Minh nhìn kỹ — không phải hoa héo vì thiếu nước. Cánh hoa rụng gần hết, chỉ còn vài cánh úa vàng bám trên cuống. Lá vàng, thân gầy, như thể chúng đã sống quá lâu, đã nở quá nhiều lần, và bây giờ chỉ còn chờ chết.
Nhưng ông thái giám già vẫn tưới. Từng gáo, từng gáo, nhẹ nhàng, kiên nhẫn.
Tần Minh đứng nhìn một lát. Ông ta không biết nàng ở đó. Ông cứ tưới, tưới, như thể những luống hoa héo úa kia là báu vật.
"Thưa lão thái giám."
Ông ta giật mình, quay lại. Đôi mắt mờ đục, nếp nhăn chồng chất quanh khóe mắt. Ông nhìn Tần Minh một hồi, như thể đang cố nhớ xem nàng là ai.
"Lão nô tham kiến nương nương." Ông cúi người, động tác chậm chạp, khó nhọc.
"Ta không phải nương nương. Ta chỉ là Tiếp dư."
"Tiếp dư hay nương nương, với lão nô đều là chủ nhân cả."
Tần Minh bước lại gần. "Sao ông lại tưới mấy luống hoa héo này?"
Ông thái giám già nhìn xuống những luống hoa, tay run run vuốt nhẹ một chiếc lá vàng. "Hoa nào chẳng có lúc tàn, Tiếp dư. Nhưng lão nô nuôi chúng từ ngày chúng còn là hạt. Thấy chúng tàn, lão nô không nỡ bỏ."
"Nhưng chúng sắp chết rồi."
"Phải. Nhưng trước khi chết, chúng vẫn cần nước."
Một câu nói đơn giản, nhưng Tần Minh thấy trong đó có gì đó sâu xa. Nàng ngồi xuống bên luống hoa, nhìn những cánh hoa úa tàn.
"Ông ở đây lâu chưa?"
"Bốn mươi năm, Tiếp dư."
"Bốn mươi năm?" Tần Minh nhìn ông. "Ông đã thấy bao nhiêu phi tần đến rồi đi?"
Ông thái giám già nhìn nàng, mắt thoáng một tia gì đó — không phải sợ hãi, không phải kính trọng, mà là một thứ tình cảm xa xăm, như thể ông đang nhìn một bông hoa sắp nở và biết trước nó sẽ tàn.
"Nhiều lắm, Tiếp dư. Nhiều lắm."
"Ông có thể kể cho ta nghe không?"
Ông không nói một hồi, tay vẫn cầm gáo nước, nước nhỏ giọt từng giọt xuống đất.
"Tiếp dư muốn nghe chuyện gì?"
"Chuyện về những phi tần từng được sủng ái nhất."
Ông thái giám già nhìn nàng, mắt sâu thẳm. "Tiếp dư chắc muốn nghe?"
"Dạ."
Ông thở dài, đặt gáo nước xuống, ngồi xuống bên luống hoa. Lưng ông còng hơn khi ngồi, hai tay đặt trên đầu gối, run run.
"Cách đây mười năm, có một phi tần — bà ấy là người đẹp nhất mà lão nô từng thấy trong hoàng cung này."
Tần Minh ngồi yên, lắng nghe.
"Người ta gọi bà ấy là Trang Tần. Bà ấy đẹp đến nỗi khi bà đi qua vườn thượng uyển, hoa cũng nghiêng mình. Hoàng thượng — Hoàng thượng lúc đó còn trẻ, mới đăng cơ — ngài say mê bà ấy như say mê một giấc mơ."
Giọng ông già khàn đặc, như tiếng lá khô xào xạc trong gió.
"Hoàng thượng ở bên bà ấy suốt. Bỏ cả triều chính, bỏ cả các phi tần khác. Ngài ban cho bà ấy đủ thứ — ngọc ngà, lụa là, đất đai, tước vị. Bà ấy được phong Tần chỉ sau một đêm. Từ đó, cả hậu cung gọi bà ấy là Trang Tần — người đẹp nhất, người được yêu nhất."
Tần Minh nuốt nước bọt. Nàng thấy trong câu chuyện đó một cái gì đó quen thuộc — quá quen thuộc.
"Rồi sao?"
"Rồi — như mọi chuyện đẹp đẽ trong cung này — nó kết thúc."
Ông ngừng lại, nhìn ra xa. Đôi mắt mờ đục của ông như đang nhìn về một nơi nào đó không phải ở đây, không phải lúc này.
"Có người ghen. Ghen đến phát điên. Họ dựng lên một âm mưu — vu cáo Trang Tần dùng tà thuật hãm hại Thái hậu. Họ giấu bùa chú trong phòng bà ấy. Họ mua chuộc cung nữ làm chứng. Họ làm tất cả để hại bà ấy — và họ thành công."
"Hoàng thượng không tin bà ấy sao?"
"Hoàng thượng tin. Nhưng tin thì có ích gì? Thái hậu nổi giận. Triều thần dâng sớ. Áp lực từ mọi phía — Hoàng thượng không thể làm gì. Ngài đứng giữa tình yêu và ngai vàng, và ngài đã chọn ngai vàng."
Tần Minh cảm thấy lòng mình se lại.
"Trang Tần bị phế. Bị giải vào lãnh cung. Những ngày đầu, Hoàng thượng còn lén đến thăm. Nhưng rồi — triều chính, chiến tranh biên giới, những phi tần mới — ngài quên dần. Trang Tần ở trong lãnh cung ba năm. Ba năm tối tăm, ẩm thấp, cô đơn. Đến khi bà ấy chết, không ai biết. Mãi ba ngày sau, người ta mới phát hiện."
Tần Minh nhìn ông, mắt mở to. "Bà ấy chết thế nào?"
"Chết vì cô đơn, Tiếp dư ạ. Chết vì trái tim vỡ vụn. Khi người ta tìm thấy, tay bà ấy vẫn nắm chặt một cành hoa khô — cành hoa mà Hoàng thượng đã tặng bà ấy vào đêm đầu tiên."
Tần Minh không nói gì. Nàng nhìn xuống những luống hoa héo, thấy trong đó một hình ảnh của Trang Tần — người đẹp nhất, được yêu nhất, và chết cô đơn nhất.
"Sao ông biết rõ chuyện này?"
Ông thái giám già nhìn nàng, mắt buồn. "Vì lão nô là người đã chăm sóc Trang Tần trong lãnh cung. Lão nô là người đã tìm thấy xác bà ấy."
Không một tiếng động. Một khoảng im lặng dài, nặng nề, như đá đè lên ngực.
"Tiếp dư," ông già nói, giọng khàn đặc, "Tiếp dư có biết vì sao lão nô kể chuyện này cho Tiếp dư không?"
Tần Minh lắc đầu.
"Vì lão nô nhìn Tiếp dư — và thấy Trang Tần ngày xưa. Cùng một vẻ đẹp. Cùng một sự ngây thơ. Cùng một cách nhìn đời bằng đôi mắt trong veo. Và lão nô sợ — sợ rằng Tiếp dư sẽ đi cùng một con đường."
Tần Minh cúi đầu, nước mắt rơi xuống tay áo.
"Nhưng con không làm gì sai."
"Trong cung này, có sai hay không không quan trọng. Quan trọng là — người ta có muốn hại Tiếp dư không. Và nếu họ muốn, họ sẽ tìm ra cách."
"Con phải làm sao?"
Ông thái giám già nhìn nàng, mắt hiền từ. "Lão nô không dám dạy Tiếp dư. Lão nô chỉ là một kẻ già yếu, sống thừa mấy chục năm trong cung. Nhưng lão nô muốn nói với Tiếp dư một điều."
"Dạ."
"Được sủng ái không phải là phúc, Tiếp dư ạ. Ở nơi này, càng được yêu, càng dễ bị nhắm đến. Càng được nâng niu, càng dễ bị đạp xuống. Hoa càng đẹp, càng dễ bị bẻ gãy."
Tần Minh nhìn ông, thấy trong mắt ông một nỗi buồn xa xăm.
"Nhưng con không thể chọn không được yêu."
"Phải. Tiếp dư không thể chọn điều đó. Nhưng Tiếp dư có thể chọn — học cách bảo vệ mình. Học cách thấy trước cơn bão trước khi nó ập đến."
Ông đứng dậy, chậm chạp, khó nhọc. "Lão nô nói nhiều quá rồi. Tiếp dư tha tội."
"Không. Con cảm ơn ông."
Ông thái giám già cúi người, rồi quay lưng bước đi, mang theo cái gáo nước và những luống hoa héo.
Tần Minh nhìn theo, thấy bóng ông khuất sau rặng trúc. Nàng ngồi lại một mình bên luống hoa, lòng nặng trĩu.
---
Tần Minh trở về phòng khi mặt trời đã xuống thấp.
Ôn Cẩn thấy mặt nàng tái nhợt, hỏi: "Tiếp dư có chuyện gì?"
Tần Minh ngồi xuống ghế, kể lại câu chuyện về Trang Tần. Ôn Cẩn ngồi nghe, mặt không đổi sắc. Khi Tần Minh kể xong, bà thở dài.
"Chuyện đó, lão nô cũng từng nghe."
"Ôn Cẩn biết?"
"Cả cung đều biết. Nhưng không ai dám nhắc đến. Vì nó nhắc người ta nhớ rằng — trong cung này, không có tình yêu nào là vĩnh cửu."
Tần Minh nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoàng hôn đỏ rực, nhuộm cả bầu trời thành một màu máu.
"Ôn Cẩn ơi, con sợ quá."
"Sợ gì, Tiếp dư?"
"Con sợ — con sẽ thành Trang Tần thứ hai."
Ôn Cẩn quỳ xuống trước mặt nàng, nắm lấy tay nàng. "Lão nô sẽ không để điều đó xảy ra."
"Ôn Cẩn có thể ngăn được sao? Ôn Cẩn chỉ là một cung nữ."
"Lão nô là một cung nữ già, đúng vậy. Nhưng lão nô biết cung này, biết những góc tối, biết những khuôn mặt giả dối. Lão nô sẽ ở bên Tiếp dư, sẽ chỉ cho Tiếp dư từng cái bẫy, từng cạm bẫy."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, thấy trong mắt bà một sự kiên định. Nàng nắm chặt tay bà.
"Ôn Cẩn, con chỉ có mình bà thôi."
"Lão nô biết."
Đêm xuống. Tần Minh nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối. Nàng nghĩ về Trang Tần — người đẹp nhất, được yêu nhất, chết cô đơn nhất. Nàng nghĩ về Lưu Hầu tuyển — người mang gương mặt nàng, đang học cách trở thành nàng. Nàng nghĩ về Hoàng đế — người nói yêu nàng, nhưng liệu có đủ mạnh để bảo vệ nàng?
Nàng nghĩ về những luống hoa héo mà ông thái giám già vẫn tưới. Hoa nào chẳng có lúc tàn. Nhưng trước khi chết, chúng vẫn cần nước.
Nàng tự hỏi: nếu một ngày nào đó nàng héo úa như những luống hoa kia — liệu có ai còn tưới cho nàng không?
---
Nửa đêm.
Tần Minh thiếp đi trong mơ màng, và rồi — nàng mơ.
Trong mơ, nàng đứng giữa một cánh đồng hoa cát cánh tím ngắt. Hoa nở khắp nơi, trải dài đến tận chân trời. Gió thổi, hoa nghiêng mình, tạo thành những con sóng tím mênh mông.
Nàng nhìn xuống tay mình — tay nàng cầm một đóa hoa cát cánh. Cánh hoa mềm mại, mỏng manh, màu tím nhạt.
Rồi — đột nhiên — hoa bắt đầu héo.
Từng cánh, từng cánh, rụng xuống. Màu tím nhạt chuyển thành màu nâu úa. Cánh hoa khô cong lại, rơi xuống đất, tan thành bụi.
Nàng ngước lên — cả cánh đồng hoa cát cánh đang héo úa. Từng bông, từng bông, từ xa đến gần. Màu tím biến mất, nhường chỗ cho màu nâu chết chóc. Những cành hoa khô gãy, rạp xuống đất.
Nàng chạy. Chạy qua cánh đồng, qua những bông hoa đang chết dần. Chạy, chạy, chạy — nhưng không có lối thoát. Cả thế giới đang héo úa quanh nàng.
Nàng dừng lại. Trước mặt nàng — một bóng người mặc y phục trắng. Người đó từ từ quay lại.
Gương mặt của Lưu Hầu tuyển. Nhưng đôi mắt — đôi mắt đó sâu hoắm, đen ngòm, như hai vực thẳm không đáy.
Nàng ta cười — cùng một nụ cười của Tần Minh. Và nói — cùng một giọng nói của Tần Minh:
"Ngươi không còn là ngươi nữa."
Tần Minh mở mắt.
Trời vẫn tối. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng nàng. Tim nàng đập loạn xạ trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài.
"Tiếp dư? Tiếp dư!" Ôn Cẩn đang đứng bên giường, tay nắm lấy vai nàng. "Tiếp dư gặp ác mộng sao?"
Tần Minh thở hổn hển. Nàng nhìn Ôn Cẩn, thấy gương mặt già nua, hiền từ của bà dưới ánh đèn dầu leo lét. Nàng nắm chặt tay bà.
"Ôn Cẩn..."
"Lão nô ở đây. Tiếp dư không sao. Chỉ là mơ thôi."
Tần Minh ngồi dậy, tay vẫn run. Nàng nhìn quanh — căn phòng quen thuộc, chiếc bàn quen thuộc, chiếc gương đồng quen thuộc. Tất cả đều ở đó. Nhưng nàng cảm thấy — mọi thứ không còn như trước.
"Ôn Cẩn ơi, con hỏi bà một câu."
"Dạ."
"Con có còn là mình nữa không?"
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt thoáng một tia đau đớn. Bà ngồi xuống bên giường, tay vuốt tóc nàng.
"Tiếp dư hỏi gì lạ thế? Tiếp dư là Tiếp dư chứ còn ai vào đây?"
"Nhưng — nếu có người giống con, nếu họ bắt chước con từng chi tiết — thì con là ai? Là Tần Minh thật, hay chỉ là một cái bóng mà người ta sắp thay thế?"
Ôn Cẩn im lặng một hồi lâu. Bàn tay già nua của bà vẫn vuốt nhẹ mái tóc Tần Minh.
"Tiếp dư, lão nô không biết nói sao cho Tiếp dư hiểu. Nhưng lão nô biết một điều: trên thế gian này, không có hai bông hoa nào giống nhau hoàn toàn. Dù cùng màu, cùng cánh, cùng hương — nhưng mỗi bông đều có một cái gì đó riêng. Cái riêng đó — không ai có thể bắt chước được."
"Nhưng nếu con cũng không biết cái riêng đó là gì thì sao?"
"Thì Tiếp dư phải tìm nó. Tìm lại chính mình."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, mắt đỏ hoe. "Con sợ — con sợ mình sẽ không tìm thấy."
"Tiếp dư còn trẻ. Cả đời còn dài. Sẽ tìm thấy thôi."
"Bà hứa?"
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt hiền từ. "Lão nô hứa."
Tần Minh nắm chặt tay bà, như nắm lấy chiếc phao cuối cùng giữa biển đêm mênh mông.
---
Sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy khi trời còn mờ tối.
Nàng ra vườn thượng uyển từ sớm, đi về phía góc vườn hoang hôm qua. Nhưng khi đến nơi, nàng không thấy ông thái giám già đâu. Chỉ còn những luống hoa héo, vẫn còn đó, vẫn úa tàn, vẫn chờ nước.
Nàng cúi xuống, nhặt cái gáo nước ông để lại, múc nước từ chiếc chum nhỏ bên cạnh, và tưới.
"Nhưng chúng sắp chết rồi."
"Trước khi chết, chúng vẫn cần nước."
Tần Minh tưới xong, đặt gáo xuống, nhìn những luống hoa một hồi lâu. Rồi nàng quay lưng bước đi.
Nàng không biết mình có tìm lại được chính mình không. Nàng không biết liệu mình có đi cùng con đường với Trang Tần không. Nàng không biết liệu Lưu Hầu tuyển có thành công trong việc thay thế nàng không.
Nhưng nàng biết một điều: trước khi héo úa, nàng sẽ sống. Sống thật, sống trọn, sống như một bông hoa cát cánh đang nở rộ giữa mùa hè.
Dù biết rằng mùa hè nào cũng qua.
Dù biết rằng hoa nào rồi cũng tàn.
Nhưng ít nhất — nàng sẽ nở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
