Buổi sáng hôm ấy bắt đầu như mọi buổi sáng khác.
Tần Minh thức dậy khi ánh nắng đầu ngày còn mờ nhạt, ngồi bên cửa sổ để Ôn Cẩn chải tóc. Những ngón tay già nua của bà lướt qua mái tóc nàng, từng nhát lược chậm rãi, đều đặn. Cái lược trầm hương chạm hoa cát cánh — món quà của Tần Hòe — nằm trên bàn, cánh hoa tím mờ dưới ánh sáng ban mai.
Nàng nhìn ra ngoài. Bầu trời trong vắt, không một gợn mây. Những tán cây trong vườn thượng uyển xanh mướt, lá non còn ướt sương đêm. Một ngày đẹp trời.
Nhưng trong không khí có cái gì đó khác lạ.
Không phải tiếng chim, không phải mùi hoa — mà là sự im lặng. Một sự im lặng nặng nề, như thể cả hoàng cung đang nín thở.
Tần Minh im lặng, nhưng nàng cảm nhận được. Ôn Cẩn cũng cảm nhận được — tay bà chải tóc chậm lại, như đang lắng nghe.
Bên ngoài, có tiếng bước chân. Nhiều bước chân. Vội vã, dồn dập.
Rồi tiếng la hét từ xa vọng lại — không phải tiếng cười, không phải tiếng nói chuyện, mà là một tiếng thét xé toạc không khí buổi sáng trong lành.
Tần Minh giật mình, suýt đánh rơi chiếc lược.
Một tiếng khóc dài, thảm thiết, xé lòng.
Tần Minh đứng dậy. Chân nàng run, nhưng nàng bước ra cửa.
---
Hành lang dài hun hút.
Các cung nữ đứng tụm lại ở góc, mặt tái mét, thì thầm với nhau. Khi thấy Tần Minh, họ cúi đầu, nhưng không ai nói gì. Những ánh mắt né tránh, những bước chân lùi dần.
Tần Minh đi về phía cổng vườn thượng uyển. Càng đến gần, tiếng động càng rõ — tiếng quát tháo, tiếng khóc, tiếng roi da vút trong không khí.
Nàng dừng lại ở góc tường, nơi một bụi trúc già che khuất tầm nhìn. Nàng định quay đi — nhưng chân nàng không thể nhúc nhích.
Nàng nhìn thấy.
Giữa sân, một người phụ nữ trẻ bị trói vào cột. Y phục của nàng ta rách nát, tóc tai rũ rượi, mặt mày bê bết máu. Một thái giám đang quất roi, mỗi roi vút xuống để lại một vết đỏ trên lưng nàng ta.
Nàng ta không khóc nữa. Nàng ta chỉ rên rỉ, từng tiếng yếu dần, như một con thú bị thương.
Xung quanh, các phi tần và cung nữ đứng nhìn. Không ai nói gì. Không ai dám nói gì. Một vài người quay mặt đi, nhưng không ai dám bỏ về.
Đứng giữa đám đông, Tần Minh thấy một bóng người quen thuộc — Thần Phi. Nàng ta đứng lặng, hai tay nắm chặt, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Tần Minh không thể chịu nổi nữa. Nàng quay người, bỏ chạy.
---
Nàng chạy về phòng, đóng sầm cửa lại, ngồi thụp xuống góc tường, hai tay bịt tai. Nhưng tiếng roi vẫn vọng vào — từng tiếng, từng tiếng, như đập vào ngực nàng.
"Tiếp dư! Tiếp dư!"
Ôn Cẩn đã về. Bà quỳ xuống trước mặt nàng, nắm lấy tay nàng.
"Người đó là ai? Tại sao họ đánh người đó?"
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt đỏ hoe. "Trình Mỹ nhân. Bà ấy bị tố cáo trộm đồ của Thái hậu."
"Trộm đồ? Trộm đồ gì?"
"Một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc. Người ta tìm thấy nó dưới gối của Trình Mỹ nhân."
"Vậy là bà ấy bị đánh?"
"Trộm đồ của Thái hậu là tội nặng. Theo cung quy, phải đánh năm mươi roi, rồi giải vào lãnh cung."
"Năm mươi roi?" Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, mắt mở to. "Năm mươi roi thì người ta chết mất!"
Ôn Cẩn không nói gì. Bà chỉ im lặng, nhìn nàng.
Và Tần Minh hiểu.
"Bà ấy... chết rồi?"
"Chưa. Nhưng — nếu Trình Mỹ nhân còn sống, người ta sẽ đưa bà ấy vào lãnh cung. Và ở đó, không ai sống được bao lâu."
Tần Minh run lên. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bầu trời vẫn xanh, nắng vẫn vàng, chim vẫn hót. Mọi thứ vẫn như cũ. Nhưng không — mọi thứ đã khác.
"Trình Mỹ nhân... bao nhiêu tuổi?"
"Mười bảy, Tiếp dư."
"Mười bảy..." Tần Minh lặp lại, giọng như tiếng gió thoảng. "Chỉ hơn con ba tuổi."
Nàng ngồi im, không khóc. Mắt nàng khô rang, nhìn vào khoảng không.
---
Buổi trưa, tin tức lan khắp hậu cung.
Trình Mỹ nhân không qua khỏi. Nàng ta chết sau bốn mươi roi — mười roi cuối cùng không được thực hiện vì không còn ai để đánh nữa.
Người ta nói Trình Mỹ nhân khai vô tội đến hơi thở cuối cùng. Nàng ta nói mình không trộm trâm, nàng ta bị hãm hại. Nhưng không ai nghe. Không ai dám nghe.
Một cung nữ của Trình Mỹ nhân bị giải đi, đánh ba mươi roi. Nàng ta sống, nhưng lưng không còn lành lặn.
Cả hậu cung nín lặng. Nặng nề, như đám tang.
Tần Minh ngồi trong phòng suốt buổi trưa, không ăn, không uống. Ôn Cẩn mang cơm đến, nàng lắc đầu. Ôn Cẩn mang trà đến, nàng cũng lắc đầu.
Nàng nhìn chiếc lược trầm hương trên bàn. Những cánh hoa cát cánh chạm khắc tinh xảo. Nàng nhớ lời mẹ: "Những thứ đẹp nhất thường là những thứ mong manh nhất."
Mong manh — như Trình Mỹ nhân. Mười bảy tuổi, chết vì một chiếc trâm cài tóc mà nàng ta không hề lấy.
Tần Minh cầm chiếc lược lên, ngắm nghía. Nó có thể vỡ bất cứ lúc nào.
Giống như nàng.
---
Chiều xuống, có tiếng gõ cửa.
Thần Phi đứng ngoài, mặt vẫn còn tái. Nàng ta bước vào, ngồi xuống ghế, không lên tiếng. Hai người nhìn nhau một hồi lâu.
"Muội biết chuyện rồi?" Thần Phi hỏi.
"Dạ."
"Muội có muốn nghe chi tiết không?"
Tần Minh lắc đầu, rồi lại gật đầu. Nàng muốn biết. Nàng cần biết.
Thần Phi hít một hơi sâu. "Trình Mỹ nhân — nàng ta là người hiền lành, ít nói. Ở cung của Thái hậu. Không ai để ý đến nàng ta. Không ai ghét nàng ta. Nhưng hôm qua, người ta tìm thấy chiếc trâm dưới gối nàng ta."
"Ai tìm thấy?"
"Thái giám của Thái hậu — ông ta nói mình đi kiểm tra định kỳ. Nhưng muội biết không? Trình Mỹ nhân là người nghèo. Gia đình nàng ta chỉ là thương nhân nhỏ. Nàng ta không có tiền để mua chuộc ai, không có thế lực để bảo vệ mình. Nàng ta là — cái bịch để người ta đổ tội vào."
Tần Minh nhìn Thần Phi. "Tỷ nói — nàng ta bị hãm hại?"
"Chắc chắn. Nhưng không ai điều tra. Vì sao? Vì nàng ta không đáng để điều tra. Nàng ta chỉ là một Mỹ nhân, gia thế tầm thường, không được sủng ái. Chết một người như nàng ta — chẳng ảnh hưởng gì đến ai."
Giọng Thần Phi cay đắng. Nàng ta nắm chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
"Muội biết không, Tần Minh? Trong cung này, người ta không cần có tội mới bị phạt. Người ta chỉ cần — yếu thế. Chỉ cần không có ai bảo vệ. Chỉ cần là người dễ bị đạp nhất."
Tần Minh im lặng. Nàng nhìn Thần Phi, thấy trong mắt nàng ta một nỗi giận dữ — và một nỗi sợ. Cùng một nỗi sợ đang lớn dần trong lòng nàng.
"Tỷ có sợ không?" Tần Minh hỏi.
"Có."
"Tỷ sợ gì?"
Thần Phi nhìn nàng, mắt thẳng. "Sợ rằng một ngày nào đó, ta cũng sẽ là Trình Mỹ nhân. Sợ rằng một ngày nào đó, có người sẽ đặt thứ gì đó vào phòng ta, và ta sẽ bị kéo ra sân, bị đánh đến chết. Và không ai — không một ai — sẽ cứu ta."
Tần Minh thấy lòng mình se lại. Nàng nắm tay Thần Phi.
"Tỷ còn có ta."
Thần Phi nhìn nàng, mắt buồn. "Phải. Ta còn có muội. Nhưng — liệu muội có đủ mạnh để bảo vệ ta không?"
Tần Minh không trả lời được. Nàng chỉ là một Tiếp dư mười bốn tuổi, vừa vào cung ba tháng, không thế lực, không gia tộc mạnh.
"Và ta cũng không đủ mạnh để bảo vệ muội," Thần Phi nói tiếp. "Đó là sự thật. Chúng ta — những phi tần nhỏ bé — chúng ta chỉ có thể dựa vào nhau. Nhưng liệu dựa vào nhau có đủ không?"
Tần Minh nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã xuống thấp, nhuộm cả bầu trời thành màu cam đỏ. Những tán cây đổ bóng dài trên sân.
"Tỷ ơi, con người ta chết vì một chiếc trâm cài tóc. Một chiếc trâm."
"Phải."
"Vậy nếu một ngày nào đó, có người muốn hại ta — họ sẽ dùng cái gì? Hoa cát cánh? Hay chiếc lược của ta?"
Thần Phi không trả lời. Nàng ta chỉ nhìn Tần Minh, mắt buồn mênh mang.
---
Đêm xuống.
Tần Minh không ngủ được. Nàng nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối, lắng nghe tiếng gió thổi qua khe cửa. Tiếng gió như tiếng rên rỉ của Trình Mỹ nhân — từng tiếng, từng tiếng, vọng về từ quá khứ.
Nàng nghĩ về Trình Mỹ nhân — một người nàng chưa từng nói chuyện, chưa từng gặp mặt. Một người chỉ sống cách nàng vài bức tường, nhưng nàng không hề biết. Một người đã chết, và nàng chỉ biết tên nàng ta sau khi nàng ta đã tắt thở.
Nàng nghĩ: nếu mình chết đi, có ai nhớ đến mình không? Hay nàng sẽ chết như Trình Mỹ nhân — một cái chết lặng lẽ, không ai để ý, không ai nhắc đến, chỉ là một dòng chữ trong sổ Thái giám viện: "Trình Mỹ nhân, mất ngày... vì bệnh."
Nàng rùng mình. Cái lạnh từ đâu đó thấm vào người nàng, dù trời không lạnh.
---
Sáng hôm sau, Tần Minh ra vườn thượng uyển.
Nàng không muốn ra ngoài. Nhưng nàng biết nếu nàng ở trong phòng thêm nữa, nàng sẽ phát điên mất. Nàng cần không khí. Cần nhìn thấy cây cối, hoa lá, những thứ còn sống.
Vườn thượng uyển vẫn đẹp. Hoa nở, chim hót, nắng vàng rải trên những lối đi lát đá. Nhưng với Tần Minh, mọi thứ đều mang một màu sắc khác. Những bông hoa kia — chúng sẽ tàn. Những chiếc lá kia — chúng sẽ rụng. Những con chim kia — chúng sẽ bay đi.
Tất cả đều tạm thời. Tất cả đều mong manh.
Nàng đi đến gốc cây hồng — nơi nàng thường ngồi với Thần Phi, Lạc Thường tại và Tần Đáp ứng. Hôm nay, không có ai ở đó. Chỉ có những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên mặt cỏ.
Nàng ngồi xuống, tựa lưng vào gốc cây, nhìn lên bầu trời qua kẽ lá. Mây trắng trôi chậm rãi, như không có gì xảy ra. Và đúng vậy — với đám mây, không có gì xảy ra cả. Trình Mỹ nhân chết, nhưng mây vẫn trôi. Hoàng cung vẫn đứng đó. Cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Nàng nhớ lại câu nói của thái giám già: "Hoa nào chẳng có lúc tàn."
Hoa nào chẳng có lúc tàn. Và người nào rồi cũng chết.
Nhưng Trình Mỹ nhân mới mười bảy tuổi. Nàng ta còn trẻ hơn cả những bông hoa cát cánh trong vườn — những bông hoa ít nhất còn được sống đến cuối mùa.
---
"Muội ngồi đây một mình à?"
Giọng Thần Phi vang lên từ phía sau. Nàng ta bước đến, tay cầm một chiếc bánh nhỏ bọc trong giấy dầu.
"Tỷ mang bánh đến cho muội. Nghe nói hôm qua muội không ăn gì."
Tần Minh nhận chiếc bánh, nhưng không ăn. Nàng nhìn nó, thấy nó đẹp — bột trắng, nhân đậu xanh, hình bông hoa. Đẹp nhưng sẽ hỏng. Như mọi thứ.
"Muội không ăn?"
"Con không đói."
Thần Phi ngồi xuống bên cạnh, không nói gì. Hai người ngồi dưới gốc cây hồng, nhìn ra vườn thượng uyển rộng lớn.
"Tỷ ơi," Tần Minh nói, giọng nhỏ, "tỷ có biết Trình Mỹ nhân trông như thế nào không?"
Thần Phi im lặng một hồi. "Có. Nàng ta — không đẹp lắm. Mặt tròn, mắt nhỏ, da hơi ngăm. Người ta nói nàng ta hiền lành, ít nói. Hay ngồi một mình bên cửa sổ, thêu thùa."
"Thêu thùa?"
"Phải. Nàng ta thêu giỏi lắm. Có lần ta thấy nàng ta thêu một con bướm — con bướm đó sống động như thật, như sắp bay ra khỏi khung vải."
Tần Minh nhìn Thần Phi. "Tỷ biết rõ về nàng ta?"
"Không rõ lắm. Chỉ biết vài điều. Vì — trong cung này, người ta ít khi nhìn nhau. Người ta chỉ nhìn lên trên, nhìn những người có quyền thế. Còn những người như Trình Mỹ nhân — người ta không thèm nhìn."
Tần Minh cúi đầu. "Vậy nếu con cũng không được sủng ái nữa — người ta cũng sẽ không nhìn con?"
"Có thể. Nhưng muội thì khác. Muội có ta. Có Ôn Cẩn. Có Lạc Thường tại và Tần Đáp ứng. Muội không cô đơn."
"Điều đó có đủ không?"
Thần Phi không trả lời ngay. Nàng ta nhìn những đám mây trôi, suy nghĩ.
"Ta không biết. Nhưng ta biết một điều: có người bên cạnh còn hơn không có ai. Có người nắm tay mình trong bóng tối còn hơn phải một mình đối diện với nó."
Tần Minh nắm tay Thần Phi. Tay nàng lạnh, nhưng tay Thần Phi ấm.
"Tỷ ơi, con sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ rằng một ngày nào đó — con sẽ là Trình Mỹ nhân. Và không ai — không ai — có thể cứu con."
Thần Phi siết chặt tay nàng. "Nếu một ngày nào đó muội là Trình Mỹ nhân — ta sẽ ở bên muội. Đến cuối cùng."
"Tỷ hứa?"
"Ta hứa."
Hai người ngồi đó, dưới gốc cây hồng, tay nắm tay. Những chiếc lá đỏ rơi xuống quanh họ, nhẹ nhàng, lặng lẽ, như những giọt nước mắt không thành tiếng.
---
Buổi chiều, Tần Minh về phòng, thấy Ôn Cẩn đang sắp xếp lại tủ áo.
"Tiếp dư về rồi."
"Dạ."
Tần Minh ngồi xuống ghế, nhìn Ôn Cẩn làm việc. Những ngón tay già nua của bà gấp từng bộ y phục, từng chiếc khăn, từng dải lụa, một cách tỉ mỉ, chậm rãi.
"Ôn Cẩn ơi."
"Dạ."
"Bà có sợ chết không?"
Ôn Cẩn dừng tay. Bà quay lại nhìn Tần Minh, mắt hiền từ.
"Lão nô già rồi, Tiếp dư. Chết với lão nô không còn đáng sợ nữa. Nhưng lão nô sợ — sợ chết trước khi thấy Tiếp dư ổn thỏa."
Tần Minh nhìn bà, thấy trong mắt bà một tình yêu thương không nói thành lời. Nàng chợt nhận ra: Ôn Cẩn không chỉ là cung nữ. Bà là mẹ, là chị, là tất cả những gì nàng có trong hoàng cung xa lạ này.
"Bà ơi, con sẽ không để ai hại con đâu."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt thoáng một tia ngạc nhiên. "Tiếp dư nói gì?"
"Con nói — con sẽ không để ai hại con. Con sẽ sống. Sống sót. Con không muốn chết như Trình Mỹ nhân. Con không muốn chết vì một chiếc trâm cài tóc."
Ôn Cẩn quỳ xuống trước mặt nàng, nắm lấy tay nàng. "Tiếp dư nói vậy, lão nô mừng lắm. Nhưng — sống sót trong cung này không dễ đâu."
"Con biết."
"Tiếp dư phải học cách nhìn xa hơn những gì trước mắt. Phải học cách đọc lòng người, học cách giấu cảm xúc, học cách chờ đợi."
"Con sẽ học."
"Và — Tiếp dư phải chấp nhận một sự thật."
"Sự thật gì?"
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt sâu thẳm. "Rằng ở nơi này, tình yêu của Hoàng thượng không phải là lá bùa hộ mệnh. Rằng bạn bè có thể phản bội. Rằng những người Tiếp dư tin tưởng nhất — có thể là những người nguy hiểm nhất."
Tần Minh im lặng. Nàng nhìn Ôn Cẩn, thấy trong mắt bà một nỗi buồn xa xăm — như thể bà đã thấy quá nhiều, đã biết quá nhiều.
"Bà nói vậy — bà đã thấy chuyện đó xảy ra?"
Ôn Cẩn không trả lời. Bà chỉ cúi đầu, tiếp tục gấp y phục.
"Lão nô nói nhiều quá rồi. Tiếp dư nghỉ ngơi đi."
---
Đêm đó, Tần Minh không mơ.
Nàng nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng gió đêm. Gió thổi mạnh hơn mọi khi, mang theo hơi ẩm của một cơn mưa sắp đến.
Cánh cửa sổ khép hờ rung lên từng hồi, kẽo kẹt, như có ai đó đang gõ.
Nàng ngồi dậy, bước đến bên cửa sổ, đẩy nó ra.
Gió ùa vào, mát lạnh, thổi tung tóc nàng. Bầu trời đêm đầy mây — những đám mây đen kịt, dày đặc, che kín cả ánh sao. Một mùi đất ẩm, mùi của mưa sắp đổ.
Nàng nhìn ra xa — những tường son, những mái ngói, những lầu các chìm trong bóng tối. Hoàng cung rộng lớn, tráng lệ, nhưng đêm xuống, nó chỉ là một khối đen khổng lồ, im lìm, lạnh lẽo.
Nàng nghĩ về Trình Mỹ nhân. Nàng nghĩ về cái chết của nàng ta — một cái chết vô nghĩa, vì một chiếc trâm cài tóc. Nàng nghĩ về những gì Ôn Cẩn nói: tình yêu của Hoàng đế không phải là lá bùa hộ mệnh.
Nàng nghĩ về Lưu Hầu tuyển — người đang học cách trở thành nàng. Nếu một ngày nào đó, Lưu Hầu tuyển thành công — nàng sẽ ra sao?
Nàng siết chặt tay. Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, đau nhói.
"Không. Con sẽ không để điều đó xảy ra."
---
Sáng hôm sau, trời đổ mưa.
Không phải mưa phùn đầu xuân — mà là một cơn mưa lớn, xối xả, như trời đang khóc. Những hạt mưa đập vào mái ngói, vào lá cây, vào mặt sân, tạo thành một bức màn nước dày đặc.
Tần Minh đứng trước cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mưa làm mờ cả tầm nhìn — những tường son chỉ còn là những bóng đỏ nhòe nhoẹt sau lớp nước.
Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, không trang sức, không phấn hồng. Tóc nàng chỉ cài một chiếc trâm gỗ nhỏ — không phải lược trầm hương, không phải trâm ngọc bích. Nàng không muốn mang theo bất cứ thứ gì quý giá. Vì nàng sợ — sợ rằng một ngày nào đó, những thứ đó sẽ trở thành bằng chứng buộc tội nàng.
Có tiếng gõ cửa.
Thần Phi bước vào, tay cầm một chiếc ô. Y phục nàng ta ướt sũng ở gấu, tóc mai rịn nước.
"Muội đứng đó từ sáng à?"
"Dạ."
"Ra ngoài với ta một chút."
"Trời mưa."
"Phải. Ta biết. Nhưng có cái này muội cần thấy."
Tần Minh nhìn Thần Phi — trong mắt nàng ta có một cái gì đó nghiêm trọng. Nàng gật đầu, cầm chiếc ô, bước theo Thần Phi ra ngoài mưa.
---
Hai người đi qua những hành lang ướt át, qua những sân đầy nước. Mưa xối xả, gió thổi mạnh, chiếc ô trong tay Tần Minh suýt bị lật tung.
Thần Phi dẫn nàng đến góc vườn hoang — nơi nàng đã gặp thái giám già. Hôm nay không có ông ở đó. Những luống hoa héo đã chết hẳn, nằm rạp dưới mưa.
"Tỷ đưa con đến đây làm gì?"
Thần Phi chỉ về phía góc tường. "Nhìn kia."
Một bông hoa cát cánh mọc giữa những viên gạch vỡ. Nhỏ bé, cánh hoa mỏng manh, nhưng vẫn nở — màu tím nhạt, rung rinh dưới những hạt mưa nặng trĩu.
"Giữa cơn mưa này, giữa chốn hoang tàn — vẫn có một bông hoa nở."
Tần Minh nhìn bông hoa. Nó nghiêng mình dưới mưa, nhưng không gãy.
"Con muốn nở," nàng nói, giọng nhỏ nhưng kiên định. "Con muốn nở thật đẹp. Để khi tàn — người ta còn nhớ đến con."
Thần Phi đặt tay lên vai nàng. "Muội sẽ nở. Ta tin điều đó."
---
Hai người đứng dưới mưa, bên bông hoa cát cánh nhỏ bé.
Mưa vẫn rơi. Gió vẫn thổi. Nhưng trong lòng Tần Minh, một cái gì đó đã thay đổi.
Nàng không còn là cô gái chỉ biết sợ hãi và khóc nữa. Nàng đã thấy cái chết. Nàng đã hiểu sự tàn khốc của nơi này. Và nàng đã chọn — sẽ sống.
---
Trở về phòng, Tần Minh thay y phục khô, ngồi bên cửa sổ.
Mưa đã tạnh. Bầu trời sau mưa trong vắt, xanh thẳm, không một gợn mây. Những tán cây trong vườn thượng uyển ướt đẫm, lấp lánh dưới ánh nắng chiều.
Nàng nhìn ra xa — những tường son, những mái ngói, những lầu các chìm trong ánh hoàng hôn. Đẹp. Nhưng nàng biết: đằng sau vẻ đẹp đó là những cái chết lặng lẽ, những âm mưu thầm kín, những nỗi đau không tên.
Thần Phi đến bên cạnh, đứng cùng nàng trước cửa sổ.
Nàng ta không nói gì. Chỉ nắm lấy tay Tần Minh.
Tay nàng ấm. Tay Tần Minh lạnh. Nhưng hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, như hai chiếc lá trên cùng một cành, cùng đối diện với cơn gió.
Bên ngoài, những đám mây đen từ phía chân trời đang kéo về. Mùa xuân sắp qua. Mùa hè bão tố sắp đến.
Và Tần Minh — nàng đã sẵn sàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
