Mùa xuân đã về thật sự. Những chồi non trên cây hồng già đã bung ra thành lá xanh mướt, che kín cả khoảng sân. Gió nam thổi nhẹ, mang theo hơi ấm của đất trời.
Tần Minh ngồi dưới gốc cây hồng, lưng tựa vào thân cây sần sùi. Nàng đã ngồi ở đây từ sáng sớm, mắt nhìn ra hồ nước phía xa.
Ôn Cẩn đứng cách đó không xa, tay cầm quạt lụa, thỉnh thoảng phe phẩy đuổi côn trùng.
Tần Minh quan sát. Một cung nữ đi qua, tay bưng khay trà, bước nhanh nhưng không vội. Vai áo có một mảng ẩm — vừa rửa mặt. Dáng đi hơi nghiêng về bên trái — khay trà bên phải nặng hơn.
Nàng nhận ra: mình chưa từng thực sự nhìn hoàng cung này. Bây giờ, khi bắt đầu quan sát, mọi thứ hiện ra với một lớp ý nghĩa mới.
"Tần muội muội." Giọng Thần Phi vang lên từ phía sau.
"Tỷ tỷ đến sớm thế."
"Muội còn sớm hơn." Thần Phi ngồi xuống ghế đá bên cạnh. "Ta nghe nói muội ra đây từ sáng. Có chuyện gì sao?"
Tần Minh lắc đầu. "Chỉ là muội muốn ra ngoài một chút."
Thần Phi nhìn nàng, mắt dò xét. "Hoàng hậu nương nương nói gì với muội hôm qua?"
"Cả cung biết rồi sao?" Tần Minh khẽ cười.
"Cả cung biết." Thần Phi lấy ra một chiếc bánh nhỏ bọc lá sen. "Hoàng hậu triệu kiến — không phải chuyện nhỏ."
"Hoàng hậu không trách muội. Chỉ dạy muội vài điều."
"Điều gì?"
"Cách sống trong cung này."
Thần Phi nhìn nàng, mắt thoáng một tia phức tạp. Nàng không hỏi thêm, chỉ gật đầu: "Hoàng hậu là người khôn ngoan. Muội nên nghe lời tỷ ấy."
Hai người ngồi im, nhìn ra hồ nước. Một lát sau, Thần Phi nói: "Muội có nghe nói về một phi tần mới không?"
"Phi tần mới?"
"Vừa được tiến cung cách đây vài ngày. Được phong Thường tại."
"Muội chưa nghe." Tần Minh nhặt một chiếc lá rụng trên bàn, xoay nó trong tay.
"Nghe nói nàng ta có một điểm đặc biệt." Thần Phi ngừng lại. "Nghe nói nàng ta rất giống muội."
Tần Minh sững tay. Chiếc lá rơi khỏi tay nàng, xoay vài vòng trong gió rồi đáp xuống mặt bàn đá.
"Giống muội? Giống thế nào?"
"Ta cũng không rõ. Chỉ là lời đồn." Thần Phi nhìn nàng, mắt không yên. "Có lẽ chỉ trùng hợp."
Tần Minh gật đầu, nhưng trong lòng nàng, một cảm giác kỳ lạ đang lan ra. Giống nàng? Trong hoàng cung này, lại có người giống nàng?
"Tỷ tỷ, muội muốn về phòng một lát."
"Ừ, đi đi."
Tần Minh đứng dậy, bước đi. Nhưng vừa đi được vài bước, nàng dừng lại.
Ở cuối con đường, nơi những bụi hồng leo phủ kín giàn hoa, một bóng người đang đứng.
Một thiếu nữ mặc y phục màu xanh nhạt, tóc búi cao, cài một chiếc trâm bạc đơn giản. Nàng ta đang nhìn về phía Tần Minh, mắt không chớp.
Và gương mặt đó — Tần Minh nhìn thấy, và trái tim nàng ngừng đập.
Gương mặt đó giống nàng.
Không phải giống kiểu chị em ruột, cũng không phải giống kiểu họ hàng xa. Mà là giống — như thể nàng đang nhìn thấy chính mình trong một tấm gương đồng mờ.
Cùng một đôi lông mày thanh mảnh. Cùng một sống mũi thẳng. Cùng một đường cong của môi. Cùng một cái cằm nhọn.
Chỉ khác ở đôi mắt — mắt của thiếu nữ đó sâu hơn, tối hơn, như một vũng nước đọng dưới bóng râm.
Thiếu nữ đó nhìn nàng, rồi từ từ nhếch môi — một nụ cười. Một nụ cười mà Tần Minh đã thấy hàng ngàn lần, trong gương. Nụ cười của chính nàng. Nhưng nụ cười đó không mang theo sự ấm áp. Nó lạnh, như một mũi dao sáng loáng dưới ánh mặt trời.
"Tiếp dư?" Ôn Cẩn gọi nhỏ từ phía sau. "Tiếp dư sao thế?"
Tần Minh không trả lời.
---
Thiếu nữ đó bước về phía Tần Minh. Mỗi bước đi đều chậm rãi, uyển chuyển. Tay nàng ta để hai bên, nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp bước. Đầu hơi nghiêng về bên phải, một góc rất nhỏ.
Tần Minh nhận ra. Vì đó là cách nàng đi.
Thiếu nữ dừng lại trước mặt nàng, cúi người hành lễ: "Thần thiếp Lưu Hầu tuyển, Thường tại mới tiến cung, tham kiến Tần Tiếp dư."
Giọng nói — Tần Minh nghe thấy, và lần nữa, nàng sững người. Cùng một âm sắc, cùng một độ cao, cùng một cách nhấn từ ở cuối câu. Nhẹ nhàng, trong trẻo, như tiếng chuông gió mùa hạ.
"Tần Tiếp dư?" Thiếu nữ ngước lên, thấy Tần Minh không trả lời, nàng ta khẽ nghiêng đầu. Cùng một cái nghiêng đầu mà Tần Minh vẫn làm khi thắc mắc.
"Thần thiếp có làm phiền Tiếp dư không?" Thiếu nữ hỏi, giọng nhỏ, hơi ngập ngừng — cùng một cách nói mà Tần Minh vẫn dùng với Hoàng hậu, với Hoàng đế.
"Ta... ta không sao." Tần Minh cố lấy lại giọng. "Nàng là Lưu Hầu tuyển?"
"Dạ. Thần thiếp mới vào cung ba ngày, được phân ở khu Tân Phi Uyên, cách Tiếp dư chỉ hai dãy nhà."
Tần Minh nuốt nước bọt. Nàng nhìn quanh, như tìm kiếm một lối thoát.
"Tiếp dư," thiếu nữ nói, ngước lên với đôi mắt trong veo, "thần thiếp có thể làm quen với Tiếp dư không? Thần thiếp mới vào cung, không quen ai, nghe nói Tiếp dư là người tốt..."
"Ta có việc phải về." Tần Minh quay lưng bước đi, nhanh hơn bình thường.
Nhưng khi vừa đi được vài bước, nàng nghe tiếng thiếu nữ nói từ phía sau: "Tiếp dư đi khoan thong thả ạ."
Cùng một câu nói mà Tần Minh vẫn nói với người khác khi tiễn họ. Cùng một giọng nói. Cùng một cách nói.
Tần Minh bước nhanh hơn, như chạy trốn khỏi bóng ma của chính mình.
---
Về đến phòng, Tần Minh đóng cửa lại, ngồi xuống ghế, tay ôm mặt.
"Nàng ấy giống con quá, Ôn Cẩn ơi. Giống đến nỗi con tưởng mình đang nhìn thấy ma."
Ôn Cẩn đưa tay rót một tách trà. "Tiếp dư uống đi."
"Con không hiểu. Sao lại có người giống con như vậy? Cả gương mặt, cả giọng nói, cả cách đi — như thể có ai đó đã tạo ra một bản sao của con."
"Trong cung này, không có gì là trùng hợp." Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt sâu thẳm. "Nếu có một người giống Tiếp dư đến vậy, chắc chắn có bàn tay ai đó đứng sau."
"Ai?"
"Lão nô chưa dám chắc. Nhưng người đó không có ý tốt."
"Con phải làm gì bây giờ?"
"Quan sát. Như Hoàng hậu nương nương đã dạy. Quan sát nàng ta. Xem nàng ta làm gì, nói gì, gặp ai."
Tần Minh gật đầu. Nhưng trong lòng nàng, một nỗi sợ đã bắt đầu hình thành — không phải nỗi sợ về âm mưu, không phải nỗi sợ về cái chết, mà là một nỗi sợ sâu xa hơn. Nỗi sợ về sự tồn tại của chính mình.
Nếu có người giống nàng đến vậy — thì nàng là ai?
---
Buổi chiều hôm đó, Tần Minh ngồi trước gương đồng, nhìn gương mặt mình. Gương mặt quen thuộc — nàng đã nhìn thấy nó mười bốn năm nay. Nhưng bây giờ, khi nhìn nó, nàng thấy một bóng ma khác đằng sau — gương mặt của Lưu Hầu tuyển, với đôi mắt sâu hơn, tối hơn.
"Ôn Cẩn ơi, con có đang nhìn thấy ma không?"
"Không, Tiếp dư. Tiếp dư đang nhìn thấy chính mình."
"Nhưng có một người khác cũng giống con."
"Giống không có nghĩa là cùng một người." Ôn Cẩn đặt tay lên vai nàng. "Trên thế gian này, có thể có người giống Tiếp dư về mặt ngoài. Nhưng bên trong — không ai giống ai cả."
"Nhưng nếu họ học cách bắt chước cả bên trong thì sao?"
Ôn Cẩn im lặng. Bà không có câu trả lời. Và sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào.
---
Đêm đó, Tần Minh không ngủ được. Nàng nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối, nghĩ về Lưu Hầu tuyển. Nàng ta từ đâu đến? Tại sao lại giống nàng? Ai đã đưa nàng ta vào cung? Và — câu hỏi đáng sợ nhất — nàng ta có ý định gì?
Nàng sợ. Không phải sợ Lưu Hầu tuyển sẽ hại nàng — mà là sợ một điều mơ hồ hơn. Sợ rằng mình có thể bị thay thế. Sợ rằng một ngày nào đó, Hoàng đế sẽ nhìn Lưu Hầu tuyển và thấy nàng — và sẽ quên mất rằng có một Tần Minh thật đang tồn tại.
Sợ rằng nàng sẽ trở thành bóng ma trong chính cuộc đời mình.
---
Sáng hôm sau, Tần Minh ra vườn thượng uyển. Nàng ngồi dưới gốc cây hồng, chờ.
Một canh giờ trôi qua. Hai canh giờ.
Và rồi, Lưu Hầu tuyển bước ra từ con đường nhỏ phía tây. Nàng ta mặc y phục màu xanh nhạt — gần như cùng màu với y phục Tần Minh đang mặc.
Cùng một màu xanh. Cùng một kiểu dáng. Cùng một cách thắt dây lưng.
Lưu Hầu tuyển dừng lại bên một luống hoa, cúi xuống ngửi một đóa hồng — cùng một động tác mà Tần Minh vẫn làm. Rồi nàng ta ngước lên, thấy Tần Minh, mỉm cười — cùng một nụ cười — và bước về phía nàng.
"Tần Tiếp dư, thật tình cờ."
Tần Minh gật đầu, cố giữ mặt không đổi sắc.
Lưu Hầu tuyển ngồi xuống ghế đá đối diện, thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối — cùng một cách ngồi mà Tần Minh vẫn ngồi.
"Tiếp dư có thích hoa hồng không?"
"Thích."
"Thần thiếp cũng thích. Hoa hồng đẹp, nhưng có gai. Cũng như hoàng cung này — đẹp, nhưng nguy hiểm."
Tần Minh nhìn nàng ta. Câu nói đó — nàng đã từng nói một câu tương tự với Thần Phi.
"Tiếp dư," Lưu Hầu tuyển nói tiếp, "thần thiếp nghe nói Tiếp dư rất thích hoa cát cánh."
Tần Minh giật mình. "Nàng biết?"
"Ai cũng biết. Hoàng thượng từng ban cho Tiếp dư một đóa hoa cát cánh trong yến tiệc rằm tháng giêng."
"Thần thiếp cũng thích hoa cát cánh," Lưu Hầu tuyển nói. "Ở quê thần thiếp, có một cánh đồng đầy hoa cát cánh. Mỗi mùa hè, hoa nở tím cả một vùng."
Tần Minh nhìn nàng ta, thấy trong mắt nàng ta một tia gì đó — không phải sự ngây thơ, mà là sự tính toán.
"Quê nàng ở đâu?"
"Huyện Thanh Thủy, tỉnh Giang Nam."
Tần Minh gật đầu. Nàng chưa từng nghe đến huyện đó.
"Tiếp dư, thần thiếp có thể thường xuyên đến thăm Tiếp dư không?"
"Nàng có thể đến, nhưng ta thường bận."
Lưu Hầu tuyển cúi đầu, đứng dậy, quay lưng bước đi. Tần Minh nhìn theo, thấy nàng ta đi dọc con đường, tay nhẹ nhàng đung đưa, đầu hơi nghiêng về bên phải. Cùng một dáng đi. Cùng một bóng hình.
Như thể Tần Minh đang nhìn thấy chính mình từ phía sau.
---
"Muội đang nhìn gì thế?" Giọng Thần Phi vang lên từ phía sau.
"Tỷ tỷ đến lúc nào?"
"Vừa đến." Thần Phi ngồi xuống ghế. "Đó là Lưu Hầu tuyển?"
"Tỷ biết?"
"Ta đã thấy nàng ta hôm qua." Thần Phi nhìn Tần Minh. "Và ta hiểu vì sao muội nhìn nàng ta như vậy."
"Tỷ thấy nàng ta giống muội không?"
"Có."
"Tỷ nghĩ sao?"
"Đây không phải trùng hợp." Thần Phi chỉ về phía cuối con đường. "Có người muốn hại muội bằng cách tạo ra một bản sao. Nếu có một người giống muội, nói năng như muội, cười như muội — thì muội không còn là duy nhất nữa. Hoàng thượng sẽ nhìn nàng ta và thấy muội. Dần dần, muội sẽ bị lãng quên."
Tần Minh nghe những lời đó, thấy lòng mình lạnh đi.
"Muội phải làm sao?"
"Đừng để nàng ta đến gần. Đừng cho nàng ta cơ hội để học muội."
"Nhưng nàng ta đã biết quá nhiều rồi."
"Đó là vì có người đã dạy nàng ta." Thần Phi cúi xuống, giọng nhỏ hơn. "Muội có bao giờ tự hỏi — ai là người biết rõ muội đến vậy? Đủ để dạy người khác bắt chước muội từng chi tiết nhỏ?"
Tần Minh sững người. Để bắt chước nàng hoàn hảo như vậy, người đứng sau phải biết nàng rất rõ. Biết cách nàng đi, cách nàng nói, cách nàng cười. Biết cả những câu chuyện nàng từng kể. Biết cả những điều nàng thích.
Ai?
"Muội không biết," Tần Minh nói, giọng run.
"Ta cũng không biết. Nhưng kẻ đó ở rất gần muội."
Tần Minh nhìn Thần Phi, thấy trong mắt tỷ ấy một tia cảnh báo. Nàng hiểu — Thần Phi đang nói: hãy cẩn thận với những người xung quanh muội. Kể cả những người muội tin.
"Tỷ tỷ, tỷ có nghĩ — có thể là người trong nhóm chúng ta không?"
Thần Phi nhìn nàng, mắt tối lại. "Ta không muốn nghĩ vậy. Nhưng ta không thể loại trừ khả năng đó."
---
Chiều hôm đó, Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra hoàng hôn.
"Ôn Cẩn ơi, con có nên nói chuyện này với Hoàng thượng không?"
"Lão nô nghĩ không nên." Ôn Cẩn đứng sau lưng nàng. "Vì Hoàng thượng sẽ nhìn Lưu Hầu tuyển và thấy một người giống Tiếp dư. Nếu Tiếp dư nói xấu nàng ta, Hoàng thượng có thể nghĩ Tiếp dư ghen."
"Nhưng con không thể làm ngơ."
"Tiếp dư, lão nô có một câu hỏi. Nếu Tiếp dư làm gì đó để ngăn nàng ta — thì Tiếp dư có khác gì những người trong cung này không?"
Tần Minh sững người. "Con không biết."
"Đôi khi, cách tốt nhất để chiến thắng là không làm gì cả. Đợi. Quan sát. Để kẻ khác lộ diện trước."
"Đợi?"
"Đợi không phải là yếu đuối, Tiếp dư. Đợi là khôn ngoan."
---
Ngày hôm sau, Tần Minh lại ra vườn. Nàng muốn quan sát Lưu Hầu tuyển từ xa. Nhưng Lưu Hầu tuyển dường như luôn biết nàng ở đâu. Mỗi lần gặp, nàng ta đều mặc y phục gần giống Tần Minh, đều nói những câu nói mà Tần Minh từng nói, đều cười cùng một nụ cười.
Như thể nàng ta đang cố tình trở thành Tần Minh.
Đến cuối ngày, Tần Minh cảm thấy như mình đang phát điên. Nàng trở về phòng, đóng cửa, ngồi xuống ghế, tay ôm đầu.
"Ôn Cẩn ơi, con không chịu nổi nữa. Mỗi lần nhìn thấy nàng ta, con lại thấy mình. Nếu cứ tiếp tục thế này, một ngày nào đó, con sẽ nhìn vào gương và không biết mình là ai nữa."
Ôn Cẩn quỳ xuống trước mặt nàng. "Tiếp dư là Tiếp dư. Không ai có thể thay thế được. Người kia có thể bắt chước mặt ngoài, nhưng không thể bắt chước được trái tim Tiếp dư."
"Nhưng nếu nàng ta học được cách giả sự chân thành thì sao?"
Sáng hôm sau, Hoàng đế triệu Tần Minh đến Càn Thanh cung dùng bữa.
"Sao mặt nàng trông mệt mỏi thế?" Hoàng đế hỏi. "Không ngủ được?"
"Thần thiếp ngủ được ạ."
"Trẫm biết nàng nói dối." Ông nhìn nàng, mắt dò xét. "Có chuyện gì sao?"
Tần Minh im lặng. Nàng muốn nói — muốn nói với ông về Lưu Hầu tuyển, về nỗi sợ của nàng. Nhưng nàng nhớ lại lời Ôn Cẩn.
"Không có gì ạ. Chỉ là thần thiếp hơi mệt."
Hoàng đế gắp một miếng thức ăn vào bát nàng. "Ăn đi. Nàng gầy đi rồi."
Tần Minh nhìn miếng thức ăn trong bát, lòng ấm lên. Ông vẫn quan tâm nàng. Nhưng liệu một ngày nào đó, ông sẽ nhìn Lưu Hầu tuyển và cũng gắp thức ăn cho nàng ta như thế này không? Nàng không dám nghĩ tiếp.
---
Buổi trưa, Thần Phi đến, mặt nghiêm.
"Ta vừa thấy Lưu Hầu tuyển ở vườn thượng uyển. Nàng ta đang tập đi."
"Tập đi?"
"Đúng. Nàng ta đi qua đi lại trên con đường dài, từ đầu này đến đầu kia. Mỗi bước đều chậm rãi, uyển chuyển, tay nhẹ nhàng đung đưa, đầu hơi nghiêng về bên phải." Thần Phi nhìn Tần Minh. "Giống hệt cách muội đi."
Tần Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Có một cung nữ đứng bên cạnh, chỉnh sửa từng động tác nhỏ cho nàng ta. Mặc y phục màu tím — màu của cung nữ cấp cao trong cung của một Phi tần nào đó. Và có một thái giám — hắn đưa cho nàng ta một chiếc hộp nhỏ."
"Chiếc hộp?"
"Ta không thấy bên trong. Nhưng sau khi nhận, Lưu Hầu tuyển cười — một nụ cười thật sự. Nụ cười của một người vừa nhận được thứ mình muốn."
Tần Minh ngồi xuống, tay run.
"Đừng lo," Thần Phi nắm tay nàng. "Ta sẽ theo dõi nàng ta. Tìm ra ai đứng sau."
"Tỷ sẽ làm vậy?"
"Muội là bạn của ta."
Tần Minh nhìn Thần Phi, thấy trong mắt tỷ ấy một sự chân thành. Nàng muốn tin. Nàng cần tin. Nhưng trong lòng nàng, một giọng nói nhỏ thì thầm: "Kẻ đó ở rất gần muội."
Và nếu kẻ đó là Thần Phi thì sao?
---
Hoàng hôn buông xuống. Tần Minh ra ngoài, đi dọc con đường nhỏ.
Và rồi, nàng thấy nàng ta — Lưu Hầu tuyển đứng bên hồ nước, mặc y phục màu xanh nhạt.
"Tần Tiếp dư," nàng ta cúi chào. "Thật tình cờ."
"Tiếp dư có sợ thần thiếp không?" Lưu Hầu tuyển hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Tần Minh sững người. "Ta không sợ."
"Thần thiếp nghĩ Tiếp dư sợ. Vì thần thiếp giống Tiếp dư. Vì thần thiếp có thể trở thành Tiếp dư."
"Ai dạy nàng?" Tần Minh hỏi, giọng lạnh.
Lưu Hầu tuyển cười — một nụ cười nhẹ, bí ẩn. "Không ai dạy thần thiếp cả. Thần thiếp chỉ học từ Tiếp dư thôi. Thần thiếp quan sát Tiếp dư. Cách Tiếp dư đi, cách Tiếp dư nói, cách Tiếp dư cười. Thần thiếp thấy Tiếp dư đẹp, nên muốn giống Tiếp dư."
"Nàng không nên làm vậy."
"Nhưng thần thiếp muốn giống Tiếp dư." Lưu Hầu tuyển nhìn nàng, mắt trong veo một cách kỳ lạ. "Vì thần thiếp thấy Tiếp dư được yêu thương. Được Hoàng thượng yêu. Thần thiếp cũng muốn được như vậy."
"Nàng sẽ không có được điều đó bằng cách bắt chước."
"Sao Tiếp dư biết?" Lưu Hầu tuyển nghiêng đầu — cùng một cái nghiêng đầu. "Biết đâu, nếu thần thiếp giống Tiếp dư đủ nhiều, Hoàng thượng sẽ yêu thần thiếp như yêu Tiếp dư?"
Câu nói đó như một mũi dao đâm thẳng vào tim Tần Minh.
"Tần muội muội!" Thần Phi xuất hiện, nắm lấy tay nàng. "Đi thôi."
Tần Minh để Thần Phi kéo đi. Khi ngoái nhìn lại, Lưu Hầu tuyển vẫn đứng đó, bên hồ nước. Trên môi nàng ta — một nụ cười lạnh. Một nụ cười mà Tần Minh sẽ không bao giờ quên.
---
"Đó là bẫy," Thần Phi nói, giọng gấp. "Có kẻ muốn dùng nó để hại muội. Họ dựng lên một người giống muội, để muội hoang mang, để muội làm điều dại dột."
Tần Minh gật đầu, nhưng trong lòng nàng, những lời đó vang vọng một cách trống rỗng.
---
Tối hôm đó, Tần Minh ngồi một mình trong phòng, không thắp đèn. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trăng lên cao.
"Tiếp dư." Ôn Cẩn bước vào, thắp một ngọn đèn dầu. "Tiếp dư đang nghĩ gì?"
"Con đang nghĩ — liệu con có đủ mạnh để đối diện với điều này không."
Ôn Cẩn ngồi xuống bên cạnh. "Sợ hãi là chuyện bình thường. Ai cũng sợ. Nhưng nếu để nỗi sợ chi phối, Tiếp dư sẽ thua. Tiếp dư phải bình tĩnh, phải quan sát, phải chờ."
Tần Minh im lặng, nhìn ngọn lửa nhỏ nhảy múa trong gió.
"Con sẽ cố."
"Không phải cố, Tiếp dư. Là phải làm."
Tần Minh đứng dậy. "Con muốn ra ngoài một lát."
Hai người bước ra vườn thượng uyển. Đêm tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua lá cây. Tần Minh đứng bên hồ, nhìn mặt nước phản chiếu ánh trăng.
Nàng nhìn xuống mặt hồ, thấy bóng mình trong nước — một bóng hình mờ nhạt dưới ánh trăng. Và trong khoảnh khắc đó, nàng chợt nghĩ: nếu nàng nhìn xuống nước và thấy không phải bóng mình, mà là bóng Lưu Hầu tuyển — nàng sẽ làm gì?
Nàng rùng mình, bước lùi lại.
"Về thôi," nàng nói.
Trên đường về, Tần Minh đi qua khu nhà của các tân phi tần. Nàng liếc nhìn về phía dãy nhà nơi Lưu Hầu tuyển ở.
Và nàng thấy — một bóng người đứng ở cửa sổ, nhìn ra ngoài. Một bóng người mặc y phục trắng, tóc xõa dài, gương mặt mờ ảo dưới ánh trăng.
Lưu Hầu tuyển. Nàng ta đang nhìn thẳng về phía Tần Minh.
Hai người nhìn nhau trong đêm, cách nhau một khoảng sân rộng. Và rồi, Lưu Hầu tuyển từ từ nâng tay lên, vẫy nhẹ — một cái vẫy tay chào, nhẹ nhàng, thân thiện.
Cùng một cái vẫy tay mà Tần Minh vẫn làm với bạn bè.
Tần Minh không vẫy lại. Nàng chỉ đứng đó, nhìn bóng ma trong đêm.
"Tiếp dư, về thôi."
Tần Minh gật đầu, quay lưng bước đi.
Nhưng nàng biết — từ đêm nay, nàng sẽ không còn nhìn vào gương với cùng một đôi mắt nữa.
Vì trong gương, bây giờ, có hai người.
Một là nàng.
Một là bóng ma.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

