Tô Lương Nguyệt, Lâm Tranh… Lần này, ta muốn các ngươi chết không toàn thây!
Nàng chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ như máu nhìn vào gương đồng.
Gương đồng soi rõ dung nhan.
Người trong gương nghiêng người tựa vào bàn trang điểm.
Sắc mặt tái nhợt, nhưng lại chẳng che nổi nét diễm lệ tà mị.
Mày như núi xa, lại tựa hồ mang chút u sầu, mắt sáng như sao, song ánh nhìn vẫn vương chút mỏi mệt.
Mái tóc đen buông xõa, vài sợi rủ xuống bên má, càng tăng thêm vẻ yếu ớt bệnh nhược.
Một tiểu thị bưng thuốc đi vào, giọng nói lười nhác, mang theo vài phần kiêu căng ngạo mạn: “Đại đế cơ, ngài nên uống thuốc rồi!”
Nói đoạn, hắn ta tùy tiện đặt bát thuốc xuống bàn, nước thuốc sánh tràn, loang lổ bẩn thỉu.
Ánh mắt Khương Ly thoáng lạnh đi.
Nàng chọn một chỗ thoải mái rồi ngồi xuống, đầu như muốn vỡ tung.
Cái thân xác của Khương Tự này, chẳng biết thế nào lại va đầu, u lên một cục lớn.
Còn linh hồn nàng, hẳn là lúc ấy mới nhập vào.
Đã là ông trời thương xót, cho thêm một đời.
Thế thì những kẻ từng khinh nàng, phản nàng… đời này, tất phải hối hận vì được sinh ra!
Trong lư hương, khói xanh cuồn cuộn, tỏa mùi hương nhàn nhạt như khiến người quên hết bụi trần.
Nàng cụp mắt, tùy ý nhấc chén trà bên cạnh, lấy nắp khẽ khuấy nước, đưa lên mũi khẽ ngửi, rồi lười biếng mở miệng: “Người đâu.”
“Tên nô tài này dĩ hạ phạm thượng, kéo xuống, đánh chết!”
Lời vừa dứt, thị vệ canh cửa lập tức bước vào.
Tiểu thị kia sững lại, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn giả vờ cao ngạo: “Đại đế cơ, ngài dám giết ta? Ta là người quân thượng ban cho ngài, ngài không có quyền xử trí!”
“Ha.” Khương Ly khẽ bật cười một tiếng: “Kẻ tiện nô mà cũng dám vênh váo trước mặt ta.”
Nghe thấy động tĩnh, thị nữ thân cận là Hạ Đường bước vào, vừa nhìn cảnh tượng này đã khẽ giật mình.
Ánh mắt nàng ấy rơi trên người Khương Ly, trong lòng nghi hoặc.
Đại đế cơ làm sao thế này?
Từ sau khi tỉnh lại ba hôm trước, người đã có vẻ khác lạ.
Đầu tiên là thay đổi cách bài trí trong phòng.
Chưa hết, còn đốt hết những bức họa mỹ nam mà mình hao tâm khổ tứ sưu tầm, nói rằng nhìn chướng mắt.
Mà giờ còn kinh người hơn, lại thản nhiên hạ lệnh đánh chết kẻ do quân thượng ban xuống.
Tiểu thị này vốn là quân thượng ban tới để giám sát đế cơ, ngăn nàng hành sự hoang đường.
Dựa vào thân phận ấy, hắn ta vẫn thường ỷ thế, hỗn láo vô lễ.
Ngày trước đế cơ nghĩ hắn ta là người quân thượng đưa tới, nên luôn nén nhịn, chưa từng thật sự trách phạt.
Nhưng hôm nay lại không chút do dự hạ lệnh giết ngay.
Nàng thật sự nỡ sao?
Hạ Đường nhìn Khương Ly thật sâu, do dự không ra tay.
Đúng lúc nàng ấy còn đang băn khoăn, giọng nói lạnh như băng của Khương Ly lại vang lên: “Ngươi không nỡ à?”
Hạ Đường chấn động, trừng mắt, liên tục lắc đầu.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Khương Ly, Hạ Đường vội vung tay. Thị vệ lập tức kéo tiểu thị kia đi.
Cuối cùng hắn ta cũng hoảng, há miệng định cầu xin tha mạng.
Song chưa kịp thốt một chữ, miệng đã bị bịt chặt, lôi thẳng ra ngoài.
Ngay lúc Hạ Đường vừa xoay người, giọng nói lạnh nhạt của Khương Ly lại vang lên: “Để tất cả mọi người đều nhìn thấy. Đây chính là kết cục của kẻ dám khinh chủ!”
Tim Hạ Đường khẽ hẫng, trong thoáng chốc, nàng ấy suýt hoài nghi người trước mắt chẳng phải đại đế cơ nữa.
Trên người nàng, sát khí dày đặc, rõ ràng là dáng vẻ ung dung thản nhiên, vậy mà khiến người không khỏi lạnh sống lưng.
Hạ Đường nuốt nước bọt, gượng gạo hành lễ: “Vâng, chủ tử.”
Tiếng gậy giáng lên lưng vang dội, xen lẫn tiếng gào thét đau đớn.
Tiếng kêu ấy chẳng kéo dài bao lâu, dần yếu đi, rồi im bặt.
Trong phủ rộng lớn, mọi người mặt mày tái mét, kinh hãi nhìn cảnh máu tanh ấy.
Mặt trời chói chang treo trên cao, nhưng lại khiến người ta như rơi vào hố băng lạnh buốt.
Đại đế cơ, dường như đã khác rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
