Khương Ly từ trên giường ngồi dậy, ánh mắt đảo khắp bốn phía.
Khung cửa sổ màu đỏ được chạm khắc tinh xảo.
Trong phòng, một chiếc bàn án bằng gỗ đàn hương, phía trên bày văn phòng tứ bảo, mùi mực tỏa ra, hương trầm lượn lờ.
Trên vách treo một bức họa sơn thủy, bút pháp tinh tế, ý cảnh sâu xa.
Bình phong chạm hoa khéo léo phân tách không gian, qua khe hở có thể thấy một chiếc ghế thêu, trên gấm vóc là những đóa hoa rực rỡ không tầm thường.
Nàng cúi đầu, chậm rãi đưa hai tay ra.
Bàn tay trắng mịn, mềm mại, chẳng hề có vết chai sạn do năm tháng cầm thương mà ra.
Nàng vén chăn, bước xuống giường, loạng choạng đi về phía chiếc gương đồng đặt ở gần đó.
Trên đất trải thảm nhung dày, bước chân rơi xuống không một tiếng động, chỉ cảm nhận được sự êm mềm.
Đứng trước gương đồng, nàng nhìn kỹ bóng mình, hàng mi dài khẽ run rẩy.
Vẫn không thay đổi.
Đã mấy ngày rồi, vẫn chưa thể quen được.
Nàng đã chẳng còn là vị chiến thần can đảm, oai hùng thuở trước.
Giờ đây, nàng là vị đế cơ vô dụng của triều Tây Việt, tên Khương Tự.
Ba hôm trước, khi nàng vừa khải hoàn trở về, tri kỷ Tô Lương Nguyệt đã đến phủ chúc mừng.
Sau ba tuần rượu, quân thượng bất ngờ giá lâm.
Ngài nói nàng thông đồng với địch, phản quốc mưu nghịch.
Khi nàng liều mình muốn chứng tỏ sự trong sạch, thì người bạn tri kỷ ngày xưa là Tô Lương Nguyệt, lại dâng lên một bức thư cho quân thượng.
“Quân thượng, Khương Ly mưu nghịch, chứng cứ rõ ràng. Thần cầu xin người nể tình xưa nàng từng lập nhiều chiến công hiển hách cho nước nhà, tha cho nàng một mạng, cũng coi như trọn vẹn tình nghĩa kim lan thuở trước.”
Nói xong, nàng ta lại tỏ vẻ khó xử, thở dài: “Khương Ly, ngươi đừng trách ta. Từ cổ chí kim, trung nghĩa khó vẹn cả đôi bề. Ta không thể để ngươi gây họa cho Tây Việt.”
Nàng không dám tin, run rẩy mở thư ra.
Chữ viết trên đó quả thật là bút tích của chính mình.
Nhưng từng câu từng chữ phản nghịch kia, lại chẳng hề do nàng viết.
Trong cơn ngỡ ngàng, ánh mắt nàng bỗng bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Là vị hôn phu của nàng, Lâm Tranh.
Phải rồi, ngày ngày hắn ở bên nàng, nhìn nàng viết chữ vẽ tranh.
Hắn vốn giỏi giả chữ, đến mức ngay cả Khương Ly cũng khó lòng phân biệt.
Quân thượng nổi trận lôi đình.
Hạ lệnh giết không tha!
Chỉ trong một đêm, phủ tướng quân rộng lớn máu chảy thành sông, xác chất thành núi.
Khi nàng hấp hối, Tô Lương Nguyệt ôm lấy Lâm Tranh, từ trên cao nhìn xuống nàng, trông chẳng khác nào một đôi ngọc lữ.
“Khương Ly, ngươi lập được công lao thì sao? Được ban quốc tính thì thế nào? Chẳng phải cũng chết hay sao? Ngươi đừng trách ta, có trách thì chỉ có thể trách ngươi công cao chấn chủ, quân thượng không dung nổi ngươi.”(Chú thích: Quốc tính là một cách gọi trong văn cổ, chỉ việc ban cho họ của hoàng tộc.)“Còn Lâm Tranh của ngươi, từ nay về sau, ta sẽ thay ngươi chăm sóc.”
“À đúng rồi, cũng phải cảm ơn ngươi. Quân thượng nhớ công ta vạch trần tội phản nghịch, đặc cách phong ta làm Kinh phủ thông phán. Cuối cùng ta cũng được bước chân vào quan trường rồi, ha ha ha…”
Nàng chết không nhắm mắt.
Không ngờ, mở mắt ra một lần nữa, nàng lại hóa thành Khương Tự - vị đế cơ phế vật của hoàng triều Tây Việt.
Khương Ly khép mắt, trong đầu bỗng hiện về đêm mưa hôm đó ở phủ tướng quân.
Mưa đêm như thác.
Mẫu thân ôm chặt đệ đệ còn thơ, lưng bị đao chém đến máu thịt be bét.
Nụ cười treo trên gương mặt dính đầy máu tanh của nàng ta.
“Khương Ly, đừng cố giãy giụa nữa, ngươi chạy không thoát đâu!”
Phụ thân nàng gào khóc đến khản giọng, nguyền rủa Tô Lương Nguyệt, nhưng ngay sau đó bị nàng ta một nhát cắt ngang cổ.
Trước khi chết, phụ thân dốc hơi tàn cuối cùng, lấy thân che chở cho đệ đệ mới bảy tuổi.
Thằng bé nhìn thấy nàng ngã xuống, liều lĩnh lao về phía nàng.
Lại bị một nhát đao của Tô Lương Nguyệt chặt đứt đôi chân.
Dẫu vậy, nó vẫn cố sức vươn tay về phía nàng.
“A tỷ, ôm…”
“A tỷ… Đệ đau quá…”
Bàn tay Khương Ly chống trên bàn không kìm được mà nắm chặt, lệ nóng rơi xuống thấm đẫm mặt gỗ, loang ra thành vệt.
Hoàng thành này, cũng đã đến lúc đổi chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)