Khương Ly vừa mới trở về phòng, còn chưa kịp nằm xuống, ngoài cửa đã truyền đến tiếng ồn ào.
Ngay sau đó, sau bình phong vang lên giọng của Hạ Đường: “Chủ tử, Tô trắc quân muốn gặp ngài.”
Khương Ly khẽ ngẩn ra.
Tô trắc quân?
Đúng rồi, hôm nàng khải hoàn, cũng chính là ngày đại đế cơ Khương Tự thành thân.
Quân thượng ban hôn cho Khương Tự.
Lệnh cho nàng cùng lúc nghênh thú bốn vị công tử của triều đình, đều là nhi tử của các trọng thần.
Tin tức vừa truyền ra, triều đình xôn xao bàn luận. Có kẻ suy đoán đại đế cơ này ắt sẽ trở thành hoàng thái nữ.
Cũng có người tiếc nuối thở dài, cho rằng giang sơn Tây Việt nếu giao vào tay Khương Tự, sớm muộn gì cũng mất nước.
Vậy nên, vị Tô trắc quân này hẳn là Tô Dạng, con trai của ngự sử hữu đô, Đô Sát Viện.
Không biết hắn tìm mình có việc gì.
Suy nghĩ chốc lát, Khương Ly vẫn mở miệng: “Cho hắn vào.”
Đôi mắt vốn sáng ngời của Hạ Đường khi nghe thấy lời ấy, bỗng nhiên tối sầm lại.
Nàng ấy còn tưởng đại đế cơ đã thay đổi, thì ra vẫn y như trước kia.
Trong lòng chỉ vương vấn nam sắc, chẳng hề để tâm tới bản thân.
Hạ Đường ngẩn người một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng nhắc nhở: “Chủ tử, đêm tân hôn ngài từng đến viện của Tô trắc quân, nhưng hắn lại làm ngài trọng thương. Giờ thân thể chưa lành… Lúc này gặp Tô trắc quân, e là không ổn.”
Nghe vậy, Khương Ly khựng lại.
Hóa ra, cái đầu choáng váng này là bị Tô Dạng đánh.
Cảm nhận được sự im lặng bên trong, Hạ Đường khẽ thở dài.
Xem ra, chủ tử nhất định phải gặp Tô trắc quân rồi.
Hạ Đường xoay người đi ra: “Tô trắc quân, ngài vào đi.”
Hạ Đường còn muốn nói gì, nhưng Tô Dạng lại không thèm liếc nàng ấy một cái, bước thẳng vào trong.
Vừa mới bước qua cửa, ánh mắt hắn lướt qua cách bài trí trong phòng, trên mặt thoáng hiện một tia ngạc nhiên.
Đại đế cơ thô tục bất kham, không ngờ trong phòng lại bày trí thanh nhã đến thế.
Vòng qua bình phong, Tô Dạng bước vào.
Mắt hắn cụp thấp, chẳng hề nhìn Khương Ly lấy một lần, không rõ là vì tôn kính hay vì chán ghét.
Khương Ly cũng chẳng thèm nhìn hắn, một tay chống đầu, khép mắt giả vờ chợp mi.
Nghe thấy tiếng bước chân, mí mắt nàng cũng không buồn nhấc.
“Tìm bổn cung có chuyện gì?”
Giọng nàng nhạt nhòa, phẳng lặng không gợn sóng.
Tô Dạng nói: “Ta muốn ra phủ.”
Khương Ly khẽ nhíu mày. Chỉ vì chuyện này thôi mà phải đích thân chạy đến?
Nàng đáp dứt khoát: “Muốn đi thì đi, không cần việc gì cũng bẩm báo.”
Thật phiền phức.
Nữ nhân ngồi ngay ngắn bên bàn, một tay chống trán giả vờ ngủ.
Mày liễu khẽ nhíu, như có muôn ngàn tâm sự quẩn quanh.
Trên đầu nàng quấn băng trắng, che vết thương nơi trán, nhưng khí độ phong hoa tuyệt sắc vẫn chẳng chút tổn suy.
Diện mạo tinh xảo như họa, môi son chẳng cần tô điểm mà đỏ tươi, mi dài khẽ rủ, in bóng mờ dưới mắt.
Gió nhẹ lướt qua, vài sợi tóc lay động, lại tăng thêm vẻ thanh nhã thoát tục.
Dù đang mang thương thế, nàng vẫn tỏa ra khí chất cao quý bình thản, như thể trần thế gió mưa chẳng thể xâm phạm nàng nửa phần.
Tô Dạng ngây người nhìn Khương Ly, biểu cảm trên mặt thoáng chốc cứng lại.
Rốt cuộc là hắn sai ở đâu?
Đêm tân hôn, nàng nào có thế này.
Đêm đó, nàng say khướt, miệng toàn lời bẩn thỉu, vừa vào đã xé áo hắn.
Hắn là trắc quân do quân thượng ban hôn, không thể kháng chỉ.
Nhưng trong lòng sớm đã có người mình yêu, đương nhiên chẳng bằng lòng.
Mà sự cự tuyệt ấy lại khiến nàng nổi giận.
Nàng tát hắn một cái, lại tiếp tục xé áo hắn.
Hắn đường cùng, trong cơn hoảng loạn đã chộp lấy chân đèn, nện mạnh vào đầu nàng.
Nàng ngất lịm tại chỗ, nhanh chóng bị thị vệ kéo đi.
Đêm đó, nhìn gian tẩm điện rực đỏ, hắn chỉ thấy chói mắt.
Ngày nàng khải hoàn, hắn lại bị giam trong tường vách này, đến một cái nhìn từ xa cũng thành xa xỉ.
Nào ngờ hôm nay gặp lại, vị đại đế cơ thô tục bẩn thỉu kia, lại như biến thành một người khác.
Đúng lúc Tô Dạng còn đang chăm chú nhìn, Khương Ly bỗng mở mắt.
Ánh mắt giao nhau, tim Tô Dạng chợt thắt lại.
Hắn điên rồi sao!
Thoáng chốc lại cảm thấy vị đại đế cơ này có chút giống nàng.
Tô Dạng vội cúi đầu, khóe môi kéo ra một nụ cười đắng chát.
Hắn chậm rãi bước lên, ngón tay thon dài khẽ móc, đai lưng liền tuột xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)