Cố Cảnh Tu bước vào, thản nhiên ngồi ngay ghế chủ vị. Bên cạnh anh vẫn còn trống một chỗ.
Vừa định ngồi xuống, Vương tổng đã bị thư ký nhắc:
“Vương tổng, bên này.”
Ông ta lập tức cười gượng, ngồi hẳn về phía gần cửa ra vào.
Còn Lộc Linh thì lại được mời đến ngồi ngay cạnh Cố Cảnh Tu trước ánh mắt tò mò của cả bàn.
Điều này khiến Vương tổng trợn mắt suýt rơi tròng, lắp bắp kéo tay anh rể:
“Cô ta… cô ta…”
Anh rể ông ta - sở trưởng ngồi bên cạnh - liếc sắc lạnh, hạ giọng quát:
“Câm miệng.”
Ngồi cạnh Cố Cảnh Tu, cả người Lộc Linh cứng ngắc, thỉnh thoảng lại liếc trộm người đàn ông bên cạnh.
Hôm nay, anh mặc một bộ vest đen may đo riêng, ngồi đó chân dài vắt chéo, quanh người tỏa ra khí thế bức người. Chỉ một động tác đơn giản cũng khiến người ta cảm thấy anh xa cách, kiêu ngạo và khó mà khinh nhờn nổi.
Lạnh lùng, tao nhã, cao cao tại thượng — giống hệt một vị vua ngồi trên ngai, khiến ai nhìn vào cũng phải dè chừng.
Đến lần thứ sáu Lộc Linh lén ngước mắt, ánh mắt đen sâu thẳm của Cố Cảnh Tu bất ngờ quét sang, giọng trầm khẽ vang lên:
“Nhìn đủ chưa?”
Âm giọng trầm ấm, giàu từ tính vang ngay bên tai khiến mặt cô nóng bừng. Giống hệt cái đêm hôm đó, từng chữ như có ma lực câu hồn.
“Đủ rồi.”
Cô vội vàng cúi xuống, cầm đũa gắp đồ ăn chăm chú, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trong suốt bữa tiệc, nội dung bàn bạc xoay quanh việc Cố Cảnh Tu muốn mua lại quyền khai thác bãi biển Nam Sa.
Mua… cả bãi biển!
Lộc Linh thầm thở dài trong lòng: Đúng là nhiều tiền đến mức không tưởng.
Với giá cao anh đưa ra, lại thêm việc Nam Sa chỉ là một thành phố nhỏ, vị cục trưởng du lịch cũng nhanh chóng gật đầu đồng ý.
Bữa tiệc kết thúc, Lộc Linh tưởng mình được về. Ai ngờ Vương tổng lại lập tức kéo cô đến trước mặt Cố Cảnh Tu:
“Cố tổng, đêm dài lắm mộng, chi bằng để cô ấy bầu bạn cùng ngài giải khuây?” Giọng điệu đầy ẩn ý.
Thư ký còn chưa kịp mở miệng từ chối, Cố Cảnh Tu đã nhàn nhạt nói:
“Được.”
Thư ký lập tức sững sờ. Ánh mắt anh ta kín đáo quét qua Lộc Linh, trong lòng thầm than: Người phụ nữ này cũng bản lĩnh quá đi, lại có thể khiến Cố tổng gật đầu.
Vương tổng nghe vậy thì cười hề hề:
“Chúc Cố tổng có một đêm thật mỹ mãn.”
Lộc Linh nhìn gã mà ghê tởm, hành động trơn tru đến mức rõ ràng chẳng phải lần đầu. Đúng là buồn nôn!
Xe đã đỗ sẵn. Cố Cảnh Tu ngồi ở ghế sau, thấy Lộc Linh còn chần chừ chưa vào, liền khẽ nâng mắt, giọng ra lệnh:
“Lên xe.”
Cô miễn cưỡng bước lên, cố tình ngồi lệch sang sát cửa, chừa hẳn một chỗ trống ở giữa để giữ khoảng cách.
Xe lăn bánh, khung cảnh ngoài cửa kính lùi dần về phía sau.
Trong không gian yên ắng, giọng nói trầm thấp của Cố Cảnh Tu vang lên:
“Hôm đó, tại sao em bỏ đi? Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.”
Một câu nói khiến mặt Lộc Linh từ từ đỏ bừng.
Hôm đó, sau khi chia tay Giang Yến, cô vừa đau lòng vừa tuyệt vọng, một mình tìm đến quán bar uống rượu. Không ngờ lại gặp Cố Cảnh Tu.
Có lẽ do anh quá đẹp trai, cũng có lẽ do cô muốn chọc tức Giang Yến, cuối cùng cô đã chủ động quyến rũ anh.
Đó chính là hành động liều lĩnh nhất đời cô.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhớ lại những gì đã xảy ra, Lộc Linh vừa sốc vừa hoảng loạn.
Cô… đã ngủ với Cố tổng lừng danh khắp Kinh thị!
Hoảng hốt, cô lập tức bỏ chạy khỏi khách sạn.
Giờ phút này, ánh mắt sâu thẳm của Cố Cảnh Tu vẫn kiên nhẫn dán chặt vào cô, chờ câu trả lời.
“Khụ khụ, hôm đó em có việc gấp.” Lộc Linh bịa đại một cái cớ, “Hơn nữa, chuyện đó là hai bên tự nguyện, anh không cần phải chịu trách nhiệm gì hết.”
Cố Cảnh Tu nhìn cô, ngón tay trỏ gõ nhịp trên mặt bàn, đôi mày anh tuấn hơi nhíu lại.
Người cá cả đời chỉ có một bạn đời.
Mà anh đã cùng cô xảy ra quan hệ, vậy thì từ nay về sau, cô chính là người duy nhất của anh.
“Vậy thì em phải chịu trách nhiệm với tôi.” Anh thản nhiên mở miệng.
Một câu nói làm Lộc Linh trợn tròn mắt, sững người, giọng còn vô thức cao hơn bình thường:
"Em còn chẳng bắt anh chịu trách nhiệm, vậy tại sao anh lại bắt em phải chịu trách nhiệm với anh hả!"
Cô tức đến má phồng má xẹp, hoàn toàn không hiểu nổi tại sao vị Cố tổng lẫy lừng ở Kinh thị này lại cứ khăng khăng muốn cô gánh trách nhiệm.
Chuyện kia vốn dĩ là đôi bên tình nguyện, cần gì nhắc đến trách nhiệm chứ?
Cố Cảnh Tu hơi dịch sang bên cạnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô, giọng điệu nghiêm túc đến mức khiến người ta không dám cãi:
“Gia huấn nhà họ Cố, lần đầu tiên chỉ có thể dành cho vợ mình.”
“Đêm đó em và tôi đã xảy ra chuyện, tức là em chính là vợ tôi.”
Đây là lần đầu Lộc Linh nghe được một thứ “gia huấn” kỳ quặc như vậy, trong lòng chỉ thấy buồn cười xen lẫn khó tin.
“Thời buổi nào rồi còn gia huấn với chả phong kiến cổ hủ. Đúng là mê tín hết thuốc chữa.” Cô muốn né xa anh một chút, nhưng phát hiện chỗ ngồi đã hết đường để lùi.
“Gia huấn không thể trái.” Anh nhàn nhạt đáp, gọn lỏn, chắc nịch.
Cứ thế, trong tình trạng một người kéo gần một người tìm cách trốn, hai người đi thẳng đến khách sạn.
Vừa xuống xe, Lộc Linh lập tức hít sâu một hơi, gương mặt đỏ bừng. Vừa rồi Cố Cảnh Tu ngồi quá gần, hương đàn hương nhè nhẹ trên người anh khiến cô lại nhớ tới cái đêm đáng xấu hổ kia.
“Đi thôi.” Anh đứng bên cạnh, giọng trầm thấp vang lên, rồi thản nhiên sải bước vào sảnh khách sạn năm sao.
Lộc Linh lập tức quay người định chuồn thì… thư ký đã chắn ngay trước mặt, cười tủm tỉm:
“Lộc tiểu thư, mời vào trong.”
Trong phòng, Cố Cảnh Tu đã cởi áo vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng, tay áo xắn cao, hai cúc cổ mở ra để lộ phần da thịt rắn chắc ở ngực và cánh tay.
Cảnh tượng ấy khiến Lộc Linh vừa vào đã đỏ mặt ngay tức khắc.
Cô lập tức nảy sinh một nỗi lo mơ hồ: anh không định… lại muốn ăn cô lần nữa chứ?
Không thể nào, Cố tổng chắc không phải loại người đó đâu!
Cô lấy hết can đảm tiến thêm một bước, cất giọng dè dặt:
“Anh gọi em vào… có chuyện gì?”
Nghe giọng run run đủ biết cô vẫn sợ anh lắm.
Cố Cảnh Tu ngồi thản nhiên trên sofa, nhàn nhạt quét mắt nhìn cô:
“Ngồi đi.”
Cô miễn cưỡng ngồi xuống đối diện, đôi mắt cảnh giác vẫn chưa rời khỏi anh.
Cố Cảnh Tu nhìn khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp kia, nhịn mãi rồi vẫn không nhịn nổi, trực tiếp buông lời:
“Tại sao mắt em có thể kém đến mức ấy, quen cái gã Giang Yến đó nhiều năm trời?”
Câu hỏi khiến Lộc Linh nghẹn lại, gương mặt thoáng tái nhợt, giọng khàn khàn:
“Ai mà chẳng từng có lúc mù quáng.”
Nghe xong, Cố Cảnh Tu khẽ cười lạnh, đầy khinh bỉ.
Gã đàn ông kia đã đối xử tệ bạc với cô đến thế, vậy mà cô vẫn còn rơi nước mắt vì anh ta.
“Đúng là mù thật.” Anh nói gọn lỏn.
“Nhưng mù lâu như vậy rồi, bây giờ em nhìn rõ chưa?”
Lộc Linh ngước mắt nhìn anh, trong lòng chỉ muốn phun ra một câu: Người đàn ông này, miệng đúng là độc như rắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)