Lộc Linh nghe mấy câu giọng điệu châm chọc ấy thì mất kiên nhẫn, bật lại:
“Anh gọi em tới đây chỉ để nói mấy lời này thôi à?”
Cố Cảnh Tu ngả người tựa vào sofa, ánh mắt khóa chặt lấy cô, khóe môi mỏng khẽ nhếch:
“Chứ còn gì nữa?”
“Yêu nhầm một gã trong lòng có bạch nguyệt quang, hết lòng hết dạ ở bên anh ta bao nhiêu năm, cuối cùng lại bị fan của anh ta mắng là tiểu tam.”
Đôi mắt sâu thẳm của anh quét một vòng trên người Lộc Linh, sau đó lạnh lùng kết luận:
“Khá thảm.”
Lộc Linh: “…”
Đường đường là Chủ tịch tập đoàn K.S mà mở miệng ra là châm chọc kiểu này.
Cấp dưới anh có biết anh thích nói móc như thế không hả?!
“Anh ấy… trước kia đối xử với tôi cũng khá tốt.” Lộc Linh còn muốn giữ lại chút sĩ diện, nhưng mỗi câu vừa thốt ra đều bị Cố Cảnh Tu chặn họng ngay.
Cô nhìn anh, dần im lặng.
Ánh mắt lạc xuống bờ môi mỏng đẹp đẽ kia, Lộc Linh thầm nghĩ:
Nếu gã đàn ông này mà liếm môi một cái, liệu có bị mình độc chết luôn không nhỉ?
Không khí trong phòng yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy.
Lộc Linh đang tính tìm cách chuồn về thì chiếc điện thoại để bên cạnh bất ngờ rung lên.
Cô cầm lên, thấy là một số lạ.
Do dự vài giây, cô vẫn bắt máy.
Kết quả là vừa kết nối, cô liền hối hận ngay.
“Lộc Linh, em đi đâu mất rồi?” Giọng Giang Yến gào ầm qua loa, vang vọng khắp phòng khách.
Động tác của Cố Cảnh Tu khựng lại, ánh mắt hơi nheo, lóe lên vẻ nguy hiểm.
Tên đàn ông này còn dám gọi tới?
“Với lại sao em chặn WeChat của anh, ngay cả số điện thoại cũng chặn luôn?” Giang Yến hùng hổ chất vấn.
Lộc Linh hít sâu, rồi lạnh nhạt đáp:
“Anh bị lừa đá vào đầu à? Tôi với anh đã chia tay một tháng rồi, không chặn thì để làm gì? Chẳng lẽ giữ lại để fan anh tiện mồm mắng tôi à?”
Nghe tới chuyện đó, Giang Yến càng bực mình hơn:
“Vũ Miên bị trầm cảm, anh chỉ là muốn ở bên chăm sóc cô ấy nhiều hơn thôi. Em có cần ghen tuông đến mức ầm ĩ để cả mạng đều biết không?”
“Em chỉ là một minh tinh tuyến 18, bị mắng tiểu tam thì đã sao. Đợi Vũ Miên khỏi bệnh, anh sẽ công khai thanh minh cho em. Vậy mà em còn đòi anh một tỷ rưỡi, trước giờ anh không ngờ em lại thực dụng đến thế.”
“Anh chuyển tiền rồi, em mau quay về đi. Với lại… dạ dày anh đau lắm.”
Lộc Linh bật cười khẩy, hóa ra mình chỉ là con rối hả?
Khi không cần thì vứt sang một bên, để fan mặc sức chửi bới, netizen tha hồ bôi nhọ.
Giờ có việc thì lại cuống quýt chạy tới tìm.
Mấy lời hứa hẹn ngày xưa coi như chưa từng tồn tại.
Trước đây sao cô không phát hiện ra Giang Yến đáng ghét đến mức này cơ chứ.
“Đồ khốn, cút!” Lộc Linh tức đến mức chửi thẳng vào điện thoại, mắng xong liền cúp máy, dứt khoát thêm số vào danh sách đen.
Bởi cú điện thoại đó mà gò má cô hồng bừng lên vì giận dữ.
Cố Cảnh Tu ngồi thảnh thơi, hai chân vắt chéo, ánh mắt nhàn nhã rơi lên người cô:
“Chẳng phải chia tay rồi sao, sao hắn còn quấn lấy em?”
“Hay là em mềm lòng, khiến hắn nghĩ em không dứt nổi?”
Anh “tch” một tiếng, cái giọng, cái vẻ mặt, cái thái độ ấy – đúng chuẩn châm biếm thẳng mặt.
Quả thật Cố Cảnh Tu rất giỏi trong việc chọc người ta phát điên.
Nhìn cái bộ dạng ấy, Lộc Lă Lộc Linh ng càng thấy tức.
Trong lòng rủa thầm: cái tên chết tiệt Giang Yến này, sao lại gọi đúng lúc thế chứ!
“Tôi về đây.” Cô hậm hực đứng dậy, không thèm ngoái đầu, rời khỏi phòng khách sạn.
Vì trời đã khuya, cô phải đợi hơn hai mươi phút mới bắt được xe.
Vừa ngồi lên, cài dây an toàn xong, liền nghe một giọng nói vang lên ngay bên tai:
[Ôi, lại thêm một cô gái trẻ sắp gặp nạn rồi.]
[Cái gã tài xế này đúng là kẻ quen tay tái phạm rồi.]
Không hiểu có phải ảo giác không, nhưng Lộc Linh cảm thấy đôi mắt bé xíu kia cứ nhìn chằm chằm vào mình.
[Cô gái này còn xinh hơn cả cô hôm trước, tên biến thái kia chắc chắn sẽ ra tay.]
[Thật đáng thương, tuổi còn trẻ mà sắp phải gánh một bóng ma tâm lý cả đời.]
[Haiz…]
Lộc Linh: […]
Làm ơn đừng nói nữa, nghe mà rợn hết cả da gà rồi đây này!
Đúng lúc cô còn đang nghi ngờ mấy lời đó có thật không, thì bác tài mở miệng:
“Đêm hôm thế này mà em gái đi một mình à?”
“Không có bạn bè hay ai đó tới đón sao?”
Nghe vậy, Lộc Linh im lặng hẳn.
Không cần suy đoán gì nữa, rõ ràng anh ta đang dò la.
“Em là khách du lịch mới tới thành phố này phải không? Anh biết quanh đây có mấy chỗ chơi hay lắm, có cần anh giới thiệu cho không?”
Cô vẫn giữ im lặng, không buông một lời, chỉ cắm cúi bấm điện thoại lách cách như thể bận rộn lắm.
Qua gương chiếu hậu, tài xế thấy cô gái mải mê với màn hình, liền cười hỏi:
“Nhắn tin với bạn trai à? Muộn vậy rồi sao cậu ta không đến đón em?”
Anh ta đang cố moi cho được thông tin xem cô có đi một mình hay không, để dễ bề hành động.
Lúc này, sau khi nhận được một tin nhắn, đôi mày khẽ cau của Lộc Linh dần giãn ra.
Cô bình thản đáp:
“Dừng ở ngã tư phía trước đi, bạn trai tôi tới đón rồi.”
Tài xế liếc sang, ngắm khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mỹ của cô, hai tay siết chặt vô lăng, trong lòng hơi tiếc rẻ.
Người phụ nữ này là người đẹp nhất anh ta từng gặp tối nay, bỏ qua thì đúng là không cam tâm.
Nhưng sợ lộ sơ hở, anh ta chỉ đành giả bộ đồng ý.
Xe dừng ở ngã tư, Lộc Linh xuống và đứng ngay chỗ có camera giám sát.
Cô dừng lại ở đó, không đi tiếp.
Tài xế không nổ máy rời ngay, mà len lén dừng ở góc tối, chăm chú quan sát.
Anh ta muốn xem thử, bạn trai thật hay giả.
Nếu là giả…
Anh ta nuốt nước bọt đánh ực, ánh mắt lóe lên ý đồ xấu.
Thời gian trôi chậm chạp, trái tim Lộc Linh cũng dần lạnh toát.
Cố Cảnh Tu sao còn chưa tới nữa?!
Thấy cơ hội chín muồi, tài xế lái xe đến gần, hạ cửa kính, tỏ vẻ thật thà:
“Em gái, để anh chở về nhé? Khuya rồi, chắc bạn trai em không tới được đâu.”
Chỉ cần cô gật đầu, chỉ cần cô lên xe…
Anh ta chưa kịp nghĩ tiếp thì một chiếc Maybach sang trọng, dáng vẻ kín đáo mà đẳng cấp, dừng ngay bên cạnh.
Cố Cảnh Tu từ ghế lái bước xuống, đi thẳng đến bên Lộc Linh, khoác tay lên vai cô.
Ánh mắt sắc lạnh quét về phía tài xế, giọng trầm thấp vang lên:
“Anh có chuyện gì à?”
Bị đôi mắt như dao cắt và khí thế đè ép của anh khiến run lẩy bẩy, tài xế luống cuống:
“Không… không có gì cả!”
Anh ta vội vàng kéo kính lên, nhấn ga chạy thẳng.
Nhìn chiếc xe dần khuất bóng, trái tim treo ngược của Lộc Linh cuối cùng cũng rơi xuống, thở phào một hơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)