Lúc này, Vương tổng bày ra bộ dạng “người hiểu chuyện”, giọng điệu như khuyên nhủ:
“Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà.”
“Cô nỡ lòng nào để bọn họ phải bồi thường 50 vạn vì vi phạm hợp đồng sao?” Vương tổng cười híp mắt, nói bằng giọng như thể đã nắm chắc phần thắng.
Ông ta rõ ràng là định đánh vào sự mềm lòng và ngại ngùng của cô gái trẻ này.
Lưu Đan khẽ lắc đầu với Lộc Linh, không muốn cô gái nhiệt tình này bị cuốn vào chuyện rắc rối.
Nhưng Lộc Linh nhìn thẳng vào vị Vương tổng trước mặt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh, đây là coi cô dễ bắt nạt sao?
“Được thôi.” Lộc Linh cười, gật gù, “Nhưng giá ông đưa cho họ phải cao hơn nhiều mới được.”
“Nếu không thì tôi không đồng ý đâu.”
Nghe thấy cô gật đầu đồng ý, lại chỉ yêu cầu nâng giá, Vương tổng lập tức gật đầu không chút do dự.
Kết quả, thương vụ này cuối cùng còn được chốt với giá cao hơn cả giá thị trường.
Sau đó, Lộc Linh lấy điện thoại công việc quét mã WeChat của tên thư ký, hẹn bữa ăn vào buổi tối.
Nhà hàng đặt chỗ chính là khách sạn sang chảnh nhất ngay trung tâm thành phố.
Hải sản được đối phương mang đi, Vương tổng cũng rời đi với vẻ mặt mãn nguyện.
Lưu Đan nhìn khoản tiền dư ra, rồi lại nhìn về phía Lộc Linh, áy náy nói:
“Để tôi chuyển phần dư này cho cô.”
Lộc Linh khoát tay, từ chối ngay:
“Không cần đâu.”
“Còn bữa cơm tối nay… cô tránh được thì tránh đi. Vị Vương tổng kia…” Lưu Đan nhìn cô, kín đáo nhắc nhở, “Không phải loại người tử tế gì đâu.”
Vị Vương tổng đó vốn nổi tiếng háo sắc, thích thu gom những cô gái trẻ đẹp. Thậm chí vì lợi ích làm ăn mà còn từng đưa con gái nhà người ta lên giường người khác.
Người ta hận ông ta đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng chẳng ai dám động đến, vì chị gái ông ta lại lấy trưởng công an địa phương, thế lực cũng không nhỏ.
Một người mới đến nơi này như Lộc Linh thì làm sao biết hết chuyện được.
Trước đây, chỉ để Giang Yến có vai diễn, cô cũng từng phải chạy vạy trước mặt không ít đạo diễn. Nên mấy chuyện bẩn thỉu trên bàn tiệc, cô thừa hiểu.
Lộc Linh phẩy tay, bình thản nói:
“Không sao, tôi biết chừng mực.”
Rồi cô mỉm cười dặn lại:
“Ngày mai nhớ đưa tôi ra biển nhé.”
Nói xong, Lộc Linh rời đi.
Về đến biệt thự, hàng hóa cô đặt mua cũng vừa chuyển tới.
Cô một mình hì hục khiêng vào nhà, rồi bắt tay trang trí lại không gian rộng lớn.
Quần áo, túi xách, nữ trang lần lượt được treo gọn trong phòng thay đồ.
Xong xuôi, cô chợt nghe thấy trong phòng tắm có động tĩnh. Bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến Lộc Linh phải giật mình đứng hình.
Một con bạch tuộc khổng lồ đang nằm chình ình trong bồn tắm, thân hình to đến mức chiếm hết cả nửa cái bồn.
[Nghe con rùa già kia nói, cô có thể cứu bọn tôi sao?] Bạch tuộc mở miệng hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Lộc Linh nhìn thẳng vào đôi mắt nó, rồi kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên nói:
[Có chuyện gì cần tôi giúp?]
Thấy cô quả nhiên giống hệt lời con rùa nói, có thể nghe hiểu tiếng của chúng, bạch tuộc gật gù, coi như tin rồi.
[Nếu vậy… giúp tôi rút thứ này ra.]
Bạch tuộc xoay người, để lộ sau lưng bị cắm một thanh thép dài loang lổ.
Mắt Lộc Linh trợn tròn, nhìn vết thương còn mới toanh, rõ ràng là vừa bị đâm không lâu.
[Cái này… làm sao mà dính phải?] Lộc Linh kinh ngạc hỏi.
Bạch tuộc hậm hực đáp:
[Còn không phải là do mấy người các cô vứt rác xuống biển à? Nếu không thì bọn tôi đâu ra nông nỗi này?]
Giọng điệu của nó toàn là oán trách, hận đến nghiến răng nghiến lợi. Rõ ràng chuyện loài người xả rác xuống biển đã khiến nó cực kỳ phẫn nộ.
[Dưới đáy biển Nam Sa toàn là rác thải do loài người các cô tạo ra cả.]
Lộc Linh lặng người. Con bạch tuộc nói không sai, rác thải của con người đã thật sự khiến môi trường sống của chúng bị ảnh hưởng nặng nề.
[Cậu cố chịu một chút, tôi rút ra cho.] Lộc Linh nhắc trước rồi tiến lại gần quan sát kỹ thanh sắt. Trên đó loang lổ vết gỉ sét.
Không thể liều mạng dùng tay trần kéo ra, lỡ đâu cứa trúng rồi nhiễm trùng thì còn phải chạy đi tiêm phòng uốn ván.
Cô tìm một đôi găng tay, hít sâu một hơi, rồi bắt đầu rút. Thanh sắt cắm khá sâu, nhưng may mắn chưa chạm vào chỗ chí mạng.
Sau một hồi cố gắng, cô cuối cùng cũng kéo được nó ra.
Ngay lập tức, Lộc Linh lấy lọ thuốc sát trùng còn mới mua tối qua, tỉ mẩn rửa sạch rồi băng bó cẩn thận.
Làm xong, cô đưa tay lau mồ hôi trên trán, thở phào:
[Xong rồi.]
Con bạch tuộc cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hẳn, quay sang nói với cô:
[Ân tình này, tôi sẽ ghi nhớ.]
Nói dứt câu, nó liền biến mất ngay trong bồn tắm.
Nước trong bồn cũng theo đó rút đi gần nửa, khiến Lộc Linh phải vặn vòi xả thêm nước mới.
Xong xuôi thì trời cũng đã sang trưa.
Lộc Linh cầm chiếc iPad, mở kịch bản ra đọc.
Mặc dù đã bị ép phải rời khỏi giới giải trí, nhưng tình yêu dành cho diễn xuất trong cô chưa bao giờ tắt.
Những năm qua, địa vị của Giang Yến ngày một cao, còn cô — dù là bạn gái danh chính ngôn thuận — lại chẳng mấy ai biết tới.
Đã vậy, chỉ vì chuyện anh ta ngoại tình mà cô còn bị biến từ “chính thất” thành “tiểu tam” trong miệng thiên hạ.
Lộc Linh nhủ thầm: đúng là khắc tinh của mình!
May mà bây giờ đã đá bay gã tra nam kia. Không thì còn chẳng biết anh ta định “khắc” mình tới bao giờ.
Đàn ông phải chọn người biết mang lại may mắn cho mình mới đúng.
Nghĩ đến đó, cô tiếp tục vừa đọc thoại vừa diễn thử trong phòng.
…
Tối hôm đó, đến giờ hẹn, Lộc Linh chỉ trang điểm sơ sơ rồi đi thẳng.
Thành phố Nam Sa, khách sạn Ngân Hà.
Trước cửa tòa cao ốc rực rỡ ánh đèn, Vương tổng đi qua đi lại, gương mặt đầy sốt ruột.
Ông ta vừa ngẩng cổ nhìn đồng hồ, vừa sốt sắng hỏi thư ký:
“Còn chưa đến à?”
“Từ sân bay đến đây mất khoảng ba mươi phút. Mới được hai mươi thôi, sếp chờ thêm chút nữa.” Thư ký cũng cúi đầu nhìn đồng hồ, nghiêm túc trả lời.
“Ừ.”
Vương tổng vừa đáp vừa vội chỉnh lại cà vạt, vuốt thẳng áo vest, sợ để lại ấn tượng xấu cho “người quan trọng” sắp tới.
Chẳng bao lâu, chiếc Maybach màu đen, sang trọng nhưng khiêm nhường, dừng ngay trước khách sạn Ngân Hà.
Cố Cảnh Tu bước xuống xe.
Thấy vậy, Vương tổng lập tức cười toe, chạy ào tới:
“Cố tổng, chào ngài, tôi là Vương Trạch Khôn.”
Ông ta vội vàng chìa bàn tay ục ịch, trên đó đeo kín nhẫn vàng, gương mặt nịnh nọt hết cỡ.
Cố Cảnh Tu chỉ liếc xuống bàn tay mập mạp ấy, khóe mắt khẽ hạ xuống. Ngay lập tức, thư ký bên cạnh anh liền bước lên thay, lễ phép bắt tay:
“Xin chào.”
Đúng lúc họ chuẩn bị vào trong, Lộc Linh cũng vừa tới nơi.
Ánh mắt chạm vào bóng dáng quen thuộc kia, gương mặt vốn bình tĩnh của cô chợt biến sắc.
… Anh sao lại ở đây?!
Lộc Linh vội quay mặt sang chỗ khác, sợ bị nhận ra.
Cô tại sao lại xuất hiện ở chỗ này… hơn nữa còn quen biết đám người kia?
Bị lộ rồi, Lộc Linh đành bỏ ý định giấu diếm. Cô bước lên, thản nhiên chào hỏi:
“Chào Vương tổng.”
Sau đó ánh mắt vô thức lướt sang Cố Cảnh Tu, giọng hơi phức tạp:
“Chào Cố tổng.”
“Ừ.” Cố Cảnh Tu chỉ khẽ gật đầu, đáp nhẹ một tiếng.
Rất nhanh, cả nhóm đi thẳng lên phòng bao trên lầu.
Trong đó đã có sẵn không ít người ngồi chờ, đủ các lãnh đạo cấp cao của nhiều bộ phận.
Vừa bước vào, Lộc Linh lập tức hiểu ra, bữa tiệc tối nay hoàn toàn không phải dạng tầm thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)