Lưu Ly dùng sức lắc đầu: “Tuyệt không dám.”
Tần lão thái gia là Trụ Quốc tướng quân, vì Khánh quốc mà giết người vô số. Tần ma ma nếu dám làm vậy thì chẳng khác nào chán sống rồi.
Tần Chân lấy chiếc con dấu bằng đá Điền Hoàng ra tỉ mỉ ngắm nghía một lượt. Con dấu không lớn, chỉ dài bằng nửa ngón trỏ, dày bằng hai ngón tay, chất đá trong mờ, ánh lên như pha lê, trông hệt như món thạch trái cây thời hiện đại, sờ vào rất thích tay.
Một khối nhỏ như vậy mà lại có giá hơn một ngàn lượng bạc.
Tổ phụ thật quá hào phóng.
Người có năng lực quả nhiên khác biệt, ngay cả tranh sủng cũng có nhiều thủ đoạn hơn kẻ khác.
Tiền để trong tay không thể tự sinh ra tiền, đem đi đầu tư mới là thượng sách.
Thế nhưng, đầu tư không phải chuyện làm bừa. Không những phải nghiên cứu kỹ lưỡng hạng mục mà còn phải có con mắt tinh đời.
Tần Chân đã nhàn rỗi nhiều năm, ngoài việc học cầm kỳ thư họa nàng cũng tìm hiểu rất nhiều về cách buôn bán của thương nhân Khánh quốc.
Nàng từng viết mấy chục bản kế hoạch nhưng vì nhiều lý do mà không có bản nào được thực hiện, đành phải sống an phận bấy lâu nay.
Bây giờ trong tay nàng đã có đủ tiền bạc lại có khả năng sẽ được ra ở riêng, những gì cần chuẩn bị cũng nên bắt đầu rồi.
Ba ngày sau, Mạnh thị dẫn theo các ca ca, tỷ tỷ của đại phòng về nhà mẹ đẻ tham dự lễ thôi nôi.
Tần Chân lấy cớ đi mua son phấn liền dẫn Lưu Ly ra ngoài.
Phố Tam Sắc nằm ở phía Đông Nam kinh thành, tuy không sầm uất bằng khu phía Tây nhưng hàng hóa cũng khá phong phú, hoàn toàn xứng với danh xưng phố buôn bán.
Tần Chân nhớ ở đầu phía Đông con phố này có một tiệm cơm nhỏ đang cho thuê, nàng định đến đó xem thử, chỉ cần giá cả hợp lý là sẽ thuê ngay lập tức.
Không phải nàng nóng vội, mà vì mặt bằng ở kinh thành rất đắt. Do đó, hễ thấy có chỗ nào phù hợp là phải ra tay ngay nếu không thì “hoa kim châm cũng nguội lạnh”.
Đường đi không xa, chủ tớ hai người khởi hành bằng xe ngựa từ giờ Thìn đi chưa đến nửa canh giờ đã tới nơi đã tới nơi.
Sau khi xuống xe, phu xe đỗ ở đầu phố chờ còn Tần Chân dẫn Lưu Ly đi bộ từ phía Tây sang phía Đông.
Tửu lầu, khách điếm, tiệm tơ lụa, phường thêu, cửa hàng đồ sứ, cửa hàng đồ gỗ, quán rượu nhỏ... nàng lướt mắt qua từng nơi.
Trí nhớ của nàng cực tốt, trước nay vẫn được mệnh danh là “máy tính sống”. Hệ thống kiến thức của nàng vừa vụn vặt lại vừa đa dạng, từ thực đơn, công thức chế tạo son phấn thủ công, đặc tính thực vật, kiến thức địa lý cho đến kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã, nàng đều hiểu biết vô cùng cặn kẽ.
Người ta thường nói tiền của nữ nhân là dễ kiếm nhất.
Là một người phụ nữ đến từ thời hiện đại, Tần Chân cũng cảm thấy vậy. Son phấn là thứ chỉ cần tạo được danh tiếng thì không lo không bán được hàng.
Khi sắp đến tiệm cơm nhỏ đang cho thuê, Lưu Ly chỉ sang bên kia đường, hớn hở nói: “Tiểu thư, có phải tiệm bạc đang giảm giá không?”
Bên ngoài tiệm bạc Ngọc Phúc có rất nhiều người đang tụ tập, họ chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.
Tần Chân cũng nhìn thấy, bèn nói: “Có hai vị bộ khoái ở đó, chắc là đã xảy ra chuyện rồi.” Hai vị bộ khoái này nàng đều từng gặp ở phủ trưởng công chúa nên nhận ra ngay.
Lưu Ly tức khắc nhớ lại những chuyện không vui ở phủ trưởng công chúa , bước chân vội vã hơn vài phần: “Tiểu thư đi nhanh lên một chút, lỡ như có người thuê mất thì cửa hàng son phấn của chúng ta sẽ không mở được mất.”
Nếu nàng không nói, Tần Chân cũng chẳng để ý. Chuyện bao đồng cũng nên có chừng mực, không phải việc gì cũng có thể nhúng tay vào.
“Tới rồi, tới rồi.” Lưu Ly dừng chân trước tiệm cơm nhỏ: “Ơ... hình như có người thuê rồi.”
Tiệm cơm nhỏ đã không còn là tiệm cơm nhỏ nữa, bàn ghế bên trong đã được dọn sạch, bốn người thợ xây đang quét vôi lại tường.
Vẫn là đến chậm một bước. Tần Chân thầm nghĩ cũng có chút phiền muộn.
Không thuê được cửa hàng, đành phải về nhà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)