Lúc đi ngang qua tiệm bạc Ngọc Phúc, đám người hiếu kỳ đã vãn đi nhiều.
Tần Chân loáng thoáng nghe được vài lời, đại ý là tiệm bạc bị trộm, chủ tiệm tổn thất nặng nề.
Thời này không có camera giám sát, những vụ trộm cướp một khi không tìm được manh mối đột phá thì rất khó điều tra phá án.
Tần Chân vừa đi vừa suy tính trong lòng. Khi đến gần một quán trà, các khách uống trà lớn tiếng bàn luận đã thu hút sự chú ý của nàng. Nàng dừng bước, hướng vào cửa nói: “Vào trong ngồi một lát đi.”
Lưu Li hỏi: “Tiểu thư khát nước ạ?”
Tần Chân lắc đầu. Nàng không khát, chỉ là muốn hòa mình vào không khí phố phường, nghe ngóng chút chuyện phiếm.
Khi còn ở hiện đại, nàng tốt nghiệp xong liền làm cảnh sát hình sự, làm tròn ba năm, đang lúc sắp được đề bạt thì gặp tai nạn, chân trái tàn tật vĩnh viễn. Hết cách, nàng đành từ chức, thi lấy chứng chỉ luật sư, chuyên xử lý các vụ kiện ly hôn, đặc biệt sở trường giải quyết các vụ ngoại tình.
Mà chuyện ngoại tình thì phần lớn đều là những câu chuyện ngồi lê đôi mách, thỉnh thoảng nghe một chút có thể giúp đầu óc tỉnh táo, không những quên đi tình cảnh xấu hổ của bản thân mà còn có thể coi đó làm gương, phấn chấn tinh thần, tăng cường sức đề kháng và còn nhiều tác dụng thần kỳ khác.
Hai người vào khách điếm, chọn một bàn cạnh cửa sổ ngồi xuống, gọi một ấm trà Thiết Quan Âm, một đĩa mứt và một đĩa bánh đậu xanh.
Tiểu nhị tay chân nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã bưng ba thứ lên, bày biện xong xuôi rồi cười nói: “Mời khách quan từ từ dùng.”
Tần Chân nói: “Tiểu ca khoan đi đã, ta có chuyện muốn hỏi.”
Tiểu nhị đáp: “Tiểu thư cứ hỏi.”
Tần Chân hỏi: “Tiểu ca có biết trên phố này có cửa hàng nào muốn cho thuê hoặc sang nhượng không?”
Tiểu nhị nói: “Tiểu thư đến chậm mất mấy ngày rồi, tiệm cơm nhỏ ở đầu phố phía đông vừa mới sang lại. Hiện tại không có… À, có, có chứ, chủ tiệm bạc Ngọc Phúc đang ở đằng kia kìa.” Hắn ra hiệu bằng mắt rồi hạ giọng, “Có lẽ hắn muốn sang tiệm, vừa rồi còn nói chuyện với chủ quán nhà ta đấy.”
Lưu Ly thắc mắc: “Chẳng qua là gặp trộm thôi, sao lại đến mức phải bỏ cả cửa hàng?”
“Chậc…” Tiểu nhị chép miệng một tiếng: “Khó nói lắm, nghe nói mất không ít đâu. Vốn dĩ đã làm ăn không lại Kim Ngọc Mãn Đường, nay lại càng thêm họa vô đơn chí.”
Thì ra là vậy.
Tần Chân liếc nhìn về phía chiếc bàn ở góc nam.
Hắn bước nhanh tới, chắp tay hành lễ: “Tần nhị tiểu thư.”
Tần Chân đáp: “Vị huynh đài này có việc gì sao?”
“Tần nhị tiểu thư đi dạo phố sao?” Vị bộ khoái kia chào hỏi xong lại bắt chuyện thêm một câu.
Lưu Ly cảnh giác nhìn hai người họ: “Bộ khoái đại ca có việc gì không?”
“Tại hạ…” Vị bộ khoái đang định nói thì bị đồng bạn huých cùi chỏ một cái, đành phải ngưng lại: “Hay là ngươi đi trước đi, ta tới ngay.”
“Hễ thấy các cô nương là không nhấc nổi chân, cái thứ người gì đâu.” Đồng bạn của hắn lẩm bẩm một câu rồi bước ra ngoài.
Lưu Ly đứng gần nên nghe rất rõ, liền ra hiệu cho Tần Chân, ý bảo nàng đuổi vị bộ khoái kia đi mau.
Tần Chân ra hiệu cho nàng đừng nóng vội.
Vị bộ khoái này khoảng 26, 27 tuổi, mày rậm mắt to, ánh mắt trong sáng, không có vẻ gì là khinh suất. Dáng vẻ muốn nói lại thôi của hắn, có lẽ là vì cảm thấy Tần Chân đã phá được vụ án của Thái Văn Tâm, nên muốn nhờ nàng cho chút ý kiến về vụ trộm ở tiệm bạc Ngọc Phúc.
Hơn nữa, bộ khoái của triều đại này không phải là tiện dân.
Triều đình vì để giữ gìn an ninh xã hội tốt hơn, đã tách bộ khoái ra khỏi nha dịch, do quan phủ công khai tuyển mộ từ dân chúng, lựa chọn những người biết chữ, thân thủ nhanh nhẹn để đảm nhiệm. Đây là một lực lượng quan trọng để bảo đảm trật tự cho kinh thành nói riêng và cả triều Quốc Khánh nói chung.
Bọn họ không chỉ có bổng lộc, có ngày nghỉ, mà con cái họ còn có thể tham gia khoa cử, địa vị không hề thấp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
