Nàng nắm lại tay Trình thị: “Mẫu thân nói quá lời rồi, đó là ca ca ruột của nữ nhi, khó khăn đến mấy cũng phải cứu. Vì vậy, chỉ cần có thể cứu người, những lời nên nói và không nên nói con đều nói cả, mong mẫu thân thứ lỗi.”
"Lắm lời!" Tần Chân lườm Lưu Ly một cái. "Mẫu thân đừng nghe nha đầu này nói bậy."
Trình thị mỉm cười tự tin: "Cũng không hẳn là nói bừa, trí nhớ của phụ thân con và ta đều không tệ."
Bà mở vài quyển sách ra, lật xem qua loa. Về cơ bản đều là tiểu thuyết chương hồi, thời còn là thiếu nữ bà cũng đã đọc trộm không ít.
Đã đọc qua những thứ này thì nói ra được những lời đó cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, tình thế lúc ấy khẩn cấp, Tần Chân không thể không nói.
Trình thị thở phào nhẹ nhõm. Bà đến đây không phải để trách mắng Tần Chân mà chỉ lo nàng làm ra chuyện gì khác thường.
Bà nói: "Chuyện đã đến nước này, nói nhiều cũng vô ích. Mẫu thân chỉ muốn nhắc nhở con, lần sau tuyệt đối không được như vậy nữa."
Tần Chân khẽ gật đầu: "Mẫu thân yên tâm."
Bữa trưa có ba món mặn một món canh: một đĩa rau xào, một đĩa thịt xào, một đĩa giò heo kho, và một bát canh cá trích đậu hũ.
Món giò heo kho được làm thêm vì Tần Chân rất thích ăn móng giò.
Ngay lúc nàng vừa uống canh xong, ăn hết cơm và bắt đầu "công phá" món móng giò, Tần ma ma, quản sự trong viện của Tần lão thái gia đột nhiên ghé thăm.
Tần Chân không dám chậm trễ, vội đặt chiếc móng giò đang gặm dở xuống rồi mời người vào.
Ánh mắt Tần ma ma dừng trên khóe miệng dính "râu" của Tần Chân, bà cố nén cười nói: "Lão nô đã làm phiền nhị tiểu thư dùng bữa."
Tần Chân không mấy để tâm, nói: "Tần ma ma khách sáo quá, mời ma ma ngồi xuống nói chuyện."
Tần ma ma từ chối: "Lão thái gia cũng đang dùng bữa, lão nô còn phải quay về hầu hạ. Lão nô nói xong sẽ đi ngay." Bà vừa nói vừa lấy một chiếc hộp gỗ từ trong lòng ra: "Đây là lão thái gia bảo lão nô mang đến, bên trong có một ngàn lượng ngân phiếu và một khối Điền Hoàng đông thạch."
"Tổ phụ đã phí tâm rồi..." Tần Chân khẽ thở dài: "Xin chuyển lời tới tổ phủ, ta sẽ dùng số tiền này thật tốt."
Tần ma ma gật đầu: "Lão nô đi đường không gặp ai cả, nhị tiểu thư hiểu ý chứ?"
Tần Chân đáp: "Ta hiểu rồi." Cố ý đến vào giờ này, chẳng qua là vì đường vắng người, tránh những lời ra tiếng vào không hay. "Đa tạ ma ma." Nàng đáp lại.
Lưu Ly đưa qua một túi tiền: "Cảm ơn Tần ma ma."
Tần ma ma cầm lấy túi tiền, ước lượng rồi hài lòng hành lễ: "Vậy không làm phiền nhị tiểu thư dùng bữa nữa, lão nô xin cáo lui."
Ăn cơm xong, Tần Chân rửa tay rồi mở hộp gỗ ra, lấy ngân phiếu bên trong và cộng lại số tiền ghi trên đó.
"Sao lại là hai ngàn lượng!" Lưu Ly kinh ngạc thốt lên: "Có phải đưa nhầm rồi không?"
Tần Chân cười: "Chỉ có bốn tờ thôi, khả năng nhầm lẫn rất nhỏ. Chắc là lão thái gia đã tính trước một bước."
Lúc trước khi nói sẽ cho nàng một ngàn lượng, Tần lão phu nhân đã kịch liệt phản đối rồi. Nếu biết trong tình huống này còn cho đến hai ngàn, e rằng đại phòng và tam phòng sẽ tức điên lên mất.
Lưu Ly lo lắng: "Nhỡ Tần ma ma nhìn trộm thì sao?"
Tần Chân hỏi lại: "Nếu là ngươi nhìn trộm, ngươi có dám đi rêu rao không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
