Tần Y nói: "Trân Trân không phải thật sự muốn phân gia đấy chứ? Ta nói cho muội biết, đừng có mà nghĩ tới. Cha chúng ta cũng là nhi tử của tổ phụ, chúng ta ở lại đây là chuyện hợp tình hợp lý."
Tần Chân hỏi lại: "Nhị ca không phải nói mọi chuyện đều nghe lời muội sao? Hơn nữa, nhị ca thông minh như vậy, tại sao không thể phấn chấn lên, học văn luyện võ, buôn bán làm nông, trở thành trụ cột cho cả nhà?"
Tần Y cứng họng không đáp được.
Tần Chân quay sang Trình thị nói: "Mẫu thân, phân gia đi ạ. Chỉ cần phân gia, phụ thân sẽ có việc để làm. Còn về hôn sự, con gái đã như vậy rồi cũng không cần lo lắng nhiều. Nhị ca cũng không phải sợ, nam nhi tốt lo gì không cưới được thê tử?"
Tần Y vẫn không đồng tình: “Không quản gia không biết củi gạo đắt, muội muội không nên như thế.”
Tần Chân khịt mũi khinh thường: “Đường là do người đi mà thành, chỉ có ham ăn lười làm mới coi đó là lẽ đương nhiên.” Khi còn ở hiện đại, nàng đã bắt đầu đi làm thêm từ thời đại học, tốt nghiệp liền vào Cục Cảnh sát, trước giờ vẫn luôn tự nuôi sống bản thân.
Tần Giản Ngôn nhìn về phía Trình thị, ánh mắt có chút dao động.
“Hôm nay chuyện này quả thật do nhà ta gây ra, cũng đúng là đã liên lụy đến họ.” Trình thị nhắm mắt lại: “Lão gia, phân gia đi. Cần gì phải làm khó người khác, cũng là làm khó chính mình.”
Tần Giản Ngôn lập tức đứng bật dậy, sững sờ một lúc rồi lại phịch mông ngồi xuống.
Tần Chân nhìn ra được cha nàng đã có chút dao động về chuyện phân gia, bèn muốn thêm một cú hích: “Phụ thân yên tâm, con và nhị ca sẽ giúp người, người của nhị phòng chúng ta không hề thua kém họ.”
Tần Giản Ngôn lắc đầu: “Vẫn là không ổn. Nhị ca con thì không sao, nhưng con là nữ nhi, thành thân cũng như đầu thai lần thứ hai, không thể qua loa chút nào. Nếu thanh danh đã hỏng rồi thì càng phải dựa vào Tướng quân phủ, dù cho tìm một nhà bình dân thì cũng phải tìm nhà nào có gia thế tốt hơn một chút.”
Trình thị nói: “Lão gia nói rất phải, cứ nhịn thêm hai ngày nữa, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn.”
Tần Y hổ thẹn vô cùng: “Nhi tử bất hiếu.”
Trình thị vỗ vỗ tay hắn: “Cứ dưỡng thương trước đã, khỏe rồi hẵng nói.”
Đại lão gia Tần Giản Dịch và Mạnh thị cùng nhau trở về Phương Thảo Viên, hai người ngồi xuống trong phòng khách.
Tần Giản Dịch hỏi: “Biểu muội, lúc đó muội định nói gì, ‘trừ phi’ cái gì?”
Mạnh thị và Tần lão phu nhân là cô cháu cho nên phu thê họ cũng là biểu huynh muội.
Mạnh thị đáp: “Trừ phi phân gia chứ sao, tình hình trước mắt còn có cách nào tốt hơn được nữa?”
“Thế này không ổn đâu.” Tần Giản Dịch liên tục lắc đầu: “Rốt cuộc Trân Trân đã nói những gì?”
Tần lão phu nhân và Mạnh thị về trước không lâu, ông ta lại đến sau nên không tường tận toàn bộ sự việc.
Mạnh thị bèn thêm mắm thêm muối kể lại những lời Tần Chân nói lúc phá án, nghe xong Tần Giản Dịch hít một hơi khí lạnh: “Nó nghe những chuyện này từ đâu ra vậy? Đừng nói là một tiểu cô nương như nó, ngay cả đám lão gia chúng ta ở Binh Bộ cũng không dám tùy tiện bàn tán những lời này.”
“Ai mà biết được?” Mạnh thị cũng bực bội: “Đứa bé đó cứ ru rú một mình trong viện, không biết đã đọc những sách gì mà thật không biết trời cao đất dày. Lão gia, phân gia đi, chỉ cần lão phu nhân và tam phòng đứng về phía chúng ta thì chuyện này sẽ có hy vọng.”
Tần Giản Dịch nói: “Chuyện này… lỡ như Trân Trân gả cho Chiêu Vương, chúng ta chẳng phải chịu thiệt lớn sao?”
“Ha!” Mạnh thị cười khinh miệt một tiếng: “Chắc lão gia không thấy sắc mặt của Chiêu Vương rồi, nó mà gả cho Chiêu Vương ư? Đợi kiếp sau đi!”
“Hơn nữa, ta lùi một vạn bước mà nói, nếu nó thật sự gả cho Chiêu Vương, lão thái gia chẳng phải sẽ cho đi hơn nửa gia sản hay sao, tuyệt đối không được, lão gia!”
Tần Giản Dịch suy tính hồi lâu: “Chuyện này cứ gác lại đã, đợi ta đi thăm dò ý tứ của lão thái gia.”
Tần Chân tự mình rót cho Trình thị một ly hồng trà, nói: “Mẫu thân đến để hỏi tường tận sự việc đúng không ạ?”
Đây là cách nói uyển chuyển của nàng, nếu không uyển chuyển thì có lẽ Trình thị đến để dạy dỗ nàng.
Ánh mắt Trình thị rưng rưng, bà nắm lấy tay Tần Chân: “Mẫu thân đến trước tiên là để cảm ơn con, cảm ơn con đã cứu ca ca con.”
Dù đã là tháng tư nhưng tay Trình thị vẫn ẩm và lạnh.
Tần Chân biết Trình thị đã bị dọa sợ. Hôm nay nếu không có nàng, Tần Y chắc chắn lành ít dữ nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

